- 7/7/11
- 952
- 1,123
Tên truyện: Kẻ thứ ba.
Thể loại: Tự truyện, truyện ngắn, tình yêu.
Tác giả: Draf (DucNguyen).
Nội dung: Kể về chuyện tình giữa một chàng sinh viên năm tư và cô gái trẻ đã có con dựa trên câu chuyện có thật từ một người bạn của tác giả.
Tình trạng: Đã hoàn thành.
Stage 1
[spoil]Hôm nay tôi sẽ chính thức được gặp em, được hẹn hò với em - một người con gái tuyệt vời, đầu tiên và duy nhất đã khiến cho cõi lòng lạnh giá trong tôi trở nên nồng nàn, cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Tôi hiểu mình mà..
***
Lần đầu tôi thấy em, vào một chiều thu tháng bảy.
Đó hẳn là một buổi chiều rất đỗi bình thường như bao buổi chiều khác, nhưng cũng là một buổi chiều mà trái tim này chẳng thể nào quên.
Chiều hai lăm tháng bảy..gió thoảng thổi mây vàng..
Như thường lệ, cọc cạch chiếc Martin màu vỏ bưởi, tôi chở thằng em đến nhà sách gần trường đại học. Nó thì chẳng có nhiều tiền, nên chỉ đến đây để coi cọp sách. Còn tôi? À thì cứ việc đứng canh mấy con nhân viên già cằn, khó tính trong khi nó thực hiện hành động phi pháp ấy mà thôi.
-Này, ông không lo canh cho tui coi mà ngó gì đấy hả?
Là tiếng nói của thằng em tôi. Thật ra thì nó chỉ kém tôi một tuổi, và tôi cũng quá quen rồi cái cách nó xưng hô. Dù sao thì đối với tôi, đó vẫn hơn là mấy thứ mỹ từ “anh hai”, “em ba” gì gì đó.
Sến bỏ mẹ!
Ban nãy, tôi tình cờ liếc trộm một em đứng bên quầy tiểu thuyết khi đang thi hành nghĩa vụ. Thấy nó hỏi, thẳng như ruột ngựa, tôi vớ đại một cuốn sách che mồm, rồi nói nhỏ với thằng em:
- Mày thấy con bé đó không? Xinh vãi!
-Ừ, trông cũng ngon phết đấy! Nhỏ này chắc khoảng hai mươi. Đủ tuổi rồi, nếu ông cua được em ý về thì coi như tha hồ mà xả láng!
-Mày bậy..
-Ừ đấy, tui bậy mà lại trúng tùm lum..haha!!
-Ơ kìa?!
Nó tròn mắt nhìn em, thôi chém gió, rồi thốt lên một tiếng có vẻ rất ngạc nhiên.
-Đó là?!
Đó là một thằng nhóc tầm ba tuổi, khá xinh trai và cực kì kháu khỉnh. Tôi chắc mẩm chỉ vài chục năm nữa thôi, có khi nó sẽ trở thành một ngôi sao trong làng gay thế giới, không thì cũng thuộc hàng người mẫu siêu khủng cho mấy tờ tạp chí Playboy!
Vội vàng chạy đến, nó nũng nịu với em kia?
-Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Rồi ôm chặt lấy người con gái ấy?!
Chỉ là hai tiếng “Mẹ ơi” trong sáng của một đứa trẻ con, mà lại khiến cho một thằng sinh viên năm tư như tôi bỗng dưng sầu bi thê thảm..
Nói quá thôi!
Chẳng qua, tôi có phần cảm thấy khá ngạc nhiên và hụt hẫng khi nhìn thấy trước mắt mình là một cành hoa tươi đỏ thắm yêu kiều. Nhưng từ lúc nào? Em ấy đã có chồng con, dù tuổi đời vẫn còn quá trẻ.
-Èo, đúng là gái một con trông mòn con mắt. Bỏ mộng đi ông ơi, người ta là hoa đã có chậu rồi. Lạng quạng đến hái trộm hoa, coi chừng chậu rớt trúng đầu là toi con mẹ nó!
-Suỵt, im coi! Mày lo đọc sách đi, nhiều chuyện vãi!
-Ơ? Cái ông này?
Tôi đánh liều. Cầm đại một quyển sách trên giá, tôi rón rén từng bước một theo em, vờ như không biết.
Mà đúng là không biết thật. Tôi đâu còn biết gì nhiều về em nữa chứ!
Lượn vài vòng bên quầy tiểu thuyết, có vẻ em đã chọn được cho mình món hàng ưng ý. Nắm tay thằng bé, em đến quầy tính tiền, nói thêm điều gì đó với mụ già quản lí.
Rồi em cúi đầu chào lễ phép, xong cất bước ra ngoài cổng chính đón taxi.
Tôi đứng gần đó, chỉ biết nhìn theo, tặc lưỡi..
-Chậc, tiếc vãi..
Tôi vẫn cầm khư khư quyển sách.
-Này, cậu có tính tiền không hả?
-Hú hồn?!!
À, thì ra lại là mụ già quản lí. Tiếng mụ quát khiến tôi giật mình, đến nỗi làm rơi luôn cuốn sách trên tay.
-Ái chà, tạp chí DNA? Sinh viên mấy cậu thời buổi này toàn đọc mấy thứ vậy sao?
“DNA” là một cuốn tạp chí dành cho dân gay đã có được tiếng vang trên toàn thế giới suốt mấy chục năm rồi. Khốn nạn thay, sao ban nãy tôi lại vớ phải cái thứ chết tiệt này cơ chứ?!
Nhục nhã nào hơn?!!
-Ơ?! Dạ..không..! Cuốn này chắc là cháu lấy nhầm đó, để tí cháu mang trả lại quầy tạp chí ngay! Gì chứ cháu toàn đọc “Đô-rê-porn” với “Cậu bé Phồng Tôm” thôi nhé!
-Này, lần sau nhớ có làm gì thì phải kin kín một chút, lộ liễu vậy không ổn đâu. Thằng con tôi cũng thích xem mấy cuốn tạp chí loại này lắm, để hôm nào tôi giới thiệu cho hai đứa làm quen, nó dễ thương cực!
-Ơ..dạ..vâng.
Tôi cười trừ, ậm ừ cho qua chuyện. Trong tình huống này tôi chẳng biết nói gì hơn. Phải mà có thằng em trời đánh đó ở đây thì tôi cũng đã không ra nông nỗi này.
“Mẹ kiếp! Nói nhiều vãi..”
Tôi thầm chửi trong đầu. Mụ quản lí ấy cứ mãi đứng đó quảng cáo về thằng con ất ơ nào đó bị gay khiến tôi không tài nào rời đi nửa bước!
-À bác ơi, cho cháu hỏi..
Hết chịu nổi rồi, tôi xen vào bài quảng cáo chết tiệt kia của mụ bằng một câu dạ thưa đầy lễ phép.
Là một đứa theo chủ nghĩa tự do, chính tôi cũng không ưa mấy câu nói kiểu “Excuse me” này, nhưng hết cách rồi thì phải dùng thôi, kệ mẹ nó.
-Cậu hỏi về con bé ban nãy phải không? Nó tên là Linh Chi, năm nay cũng vừa hai mươi tuổi. Nó bị gia đình ép phải lấy chồng năm mười sáu tuổi. Thằng nhóc kia là con nó đó. Chồng nó làm trên tỉnh đội, vừa bị bắt hồi tháng trước vì vụ buôn lậu ma túy gì rồi, nghe đâu bị cho ở tù hơn vài chục năm là ít…
Tôi đếch chịu được cái tật nói dai như da đít của mụ, những cũng nhờ đó mà tôi đã tình cờ moi được một chút thông tin.
-Mà nó về đây ở được hơn hai tháng rồi. Tuần nào vào giờ này cũng đến đây mua sách hết. Con bé tốt lắm, lại thích đọc tiểu thuyết lãng mạn nữa cơ! Tội nghiệp nó lấy phải thằng chồng khốn nạn, chứ xinh như nó thì có khối tay đại gia bám theo hỏi cưới…
Mụ lại tiếp lời. Tôi tự hỏi thường ngày mụ ăn cái quái gì mà nói dài nói dai vãi lúa!
-Này, tính tiền giùm phát, quý bà ơi!
-Biết rồi, ra ngay đây!
Hóa ra đó là thằng em tôi. Có vẻ như nó đã tìm ra cách để giải thoát tôi khỏi trận mưa nước bọt bắn ra từ mồm mụ quản lí béo ị kia..
-Mày cũng được việc phết đấy, ôn con!
Ra khỏi nhà sách, tôi thầm cám ơn nó - theo cái cách mà tôi và nó đã nói suốt cả chục năm nay.[/spoil]
Thể loại: Tự truyện, truyện ngắn, tình yêu.
Tác giả: Draf (DucNguyen).
Nội dung: Kể về chuyện tình giữa một chàng sinh viên năm tư và cô gái trẻ đã có con dựa trên câu chuyện có thật từ một người bạn của tác giả.
Tình trạng: Đã hoàn thành.
Stage 1
[spoil]Hôm nay tôi sẽ chính thức được gặp em, được hẹn hò với em - một người con gái tuyệt vời, đầu tiên và duy nhất đã khiến cho cõi lòng lạnh giá trong tôi trở nên nồng nàn, cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Tôi hiểu mình mà..
***
Lần đầu tôi thấy em, vào một chiều thu tháng bảy.
Đó hẳn là một buổi chiều rất đỗi bình thường như bao buổi chiều khác, nhưng cũng là một buổi chiều mà trái tim này chẳng thể nào quên.
Chiều hai lăm tháng bảy..gió thoảng thổi mây vàng..
Như thường lệ, cọc cạch chiếc Martin màu vỏ bưởi, tôi chở thằng em đến nhà sách gần trường đại học. Nó thì chẳng có nhiều tiền, nên chỉ đến đây để coi cọp sách. Còn tôi? À thì cứ việc đứng canh mấy con nhân viên già cằn, khó tính trong khi nó thực hiện hành động phi pháp ấy mà thôi.
-Này, ông không lo canh cho tui coi mà ngó gì đấy hả?
Là tiếng nói của thằng em tôi. Thật ra thì nó chỉ kém tôi một tuổi, và tôi cũng quá quen rồi cái cách nó xưng hô. Dù sao thì đối với tôi, đó vẫn hơn là mấy thứ mỹ từ “anh hai”, “em ba” gì gì đó.
Sến bỏ mẹ!
Ban nãy, tôi tình cờ liếc trộm một em đứng bên quầy tiểu thuyết khi đang thi hành nghĩa vụ. Thấy nó hỏi, thẳng như ruột ngựa, tôi vớ đại một cuốn sách che mồm, rồi nói nhỏ với thằng em:
- Mày thấy con bé đó không? Xinh vãi!
-Ừ, trông cũng ngon phết đấy! Nhỏ này chắc khoảng hai mươi. Đủ tuổi rồi, nếu ông cua được em ý về thì coi như tha hồ mà xả láng!
-Mày bậy..
-Ừ đấy, tui bậy mà lại trúng tùm lum..haha!!
-Ơ kìa?!
Nó tròn mắt nhìn em, thôi chém gió, rồi thốt lên một tiếng có vẻ rất ngạc nhiên.
-Đó là?!
Đó là một thằng nhóc tầm ba tuổi, khá xinh trai và cực kì kháu khỉnh. Tôi chắc mẩm chỉ vài chục năm nữa thôi, có khi nó sẽ trở thành một ngôi sao trong làng gay thế giới, không thì cũng thuộc hàng người mẫu siêu khủng cho mấy tờ tạp chí Playboy!
Vội vàng chạy đến, nó nũng nịu với em kia?
-Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Rồi ôm chặt lấy người con gái ấy?!
Chỉ là hai tiếng “Mẹ ơi” trong sáng của một đứa trẻ con, mà lại khiến cho một thằng sinh viên năm tư như tôi bỗng dưng sầu bi thê thảm..
Nói quá thôi!
Chẳng qua, tôi có phần cảm thấy khá ngạc nhiên và hụt hẫng khi nhìn thấy trước mắt mình là một cành hoa tươi đỏ thắm yêu kiều. Nhưng từ lúc nào? Em ấy đã có chồng con, dù tuổi đời vẫn còn quá trẻ.
-Èo, đúng là gái một con trông mòn con mắt. Bỏ mộng đi ông ơi, người ta là hoa đã có chậu rồi. Lạng quạng đến hái trộm hoa, coi chừng chậu rớt trúng đầu là toi con mẹ nó!
-Suỵt, im coi! Mày lo đọc sách đi, nhiều chuyện vãi!
-Ơ? Cái ông này?
Tôi đánh liều. Cầm đại một quyển sách trên giá, tôi rón rén từng bước một theo em, vờ như không biết.
Mà đúng là không biết thật. Tôi đâu còn biết gì nhiều về em nữa chứ!
Lượn vài vòng bên quầy tiểu thuyết, có vẻ em đã chọn được cho mình món hàng ưng ý. Nắm tay thằng bé, em đến quầy tính tiền, nói thêm điều gì đó với mụ già quản lí.
Rồi em cúi đầu chào lễ phép, xong cất bước ra ngoài cổng chính đón taxi.
Tôi đứng gần đó, chỉ biết nhìn theo, tặc lưỡi..
-Chậc, tiếc vãi..
Tôi vẫn cầm khư khư quyển sách.
-Này, cậu có tính tiền không hả?
-Hú hồn?!!
À, thì ra lại là mụ già quản lí. Tiếng mụ quát khiến tôi giật mình, đến nỗi làm rơi luôn cuốn sách trên tay.
-Ái chà, tạp chí DNA? Sinh viên mấy cậu thời buổi này toàn đọc mấy thứ vậy sao?
“DNA” là một cuốn tạp chí dành cho dân gay đã có được tiếng vang trên toàn thế giới suốt mấy chục năm rồi. Khốn nạn thay, sao ban nãy tôi lại vớ phải cái thứ chết tiệt này cơ chứ?!
Nhục nhã nào hơn?!!
-Ơ?! Dạ..không..! Cuốn này chắc là cháu lấy nhầm đó, để tí cháu mang trả lại quầy tạp chí ngay! Gì chứ cháu toàn đọc “Đô-rê-porn” với “Cậu bé Phồng Tôm” thôi nhé!
-Này, lần sau nhớ có làm gì thì phải kin kín một chút, lộ liễu vậy không ổn đâu. Thằng con tôi cũng thích xem mấy cuốn tạp chí loại này lắm, để hôm nào tôi giới thiệu cho hai đứa làm quen, nó dễ thương cực!
-Ơ..dạ..vâng.
Tôi cười trừ, ậm ừ cho qua chuyện. Trong tình huống này tôi chẳng biết nói gì hơn. Phải mà có thằng em trời đánh đó ở đây thì tôi cũng đã không ra nông nỗi này.
“Mẹ kiếp! Nói nhiều vãi..”
Tôi thầm chửi trong đầu. Mụ quản lí ấy cứ mãi đứng đó quảng cáo về thằng con ất ơ nào đó bị gay khiến tôi không tài nào rời đi nửa bước!
-À bác ơi, cho cháu hỏi..
Hết chịu nổi rồi, tôi xen vào bài quảng cáo chết tiệt kia của mụ bằng một câu dạ thưa đầy lễ phép.
Là một đứa theo chủ nghĩa tự do, chính tôi cũng không ưa mấy câu nói kiểu “Excuse me” này, nhưng hết cách rồi thì phải dùng thôi, kệ mẹ nó.
-Cậu hỏi về con bé ban nãy phải không? Nó tên là Linh Chi, năm nay cũng vừa hai mươi tuổi. Nó bị gia đình ép phải lấy chồng năm mười sáu tuổi. Thằng nhóc kia là con nó đó. Chồng nó làm trên tỉnh đội, vừa bị bắt hồi tháng trước vì vụ buôn lậu ma túy gì rồi, nghe đâu bị cho ở tù hơn vài chục năm là ít…
Tôi đếch chịu được cái tật nói dai như da đít của mụ, những cũng nhờ đó mà tôi đã tình cờ moi được một chút thông tin.
-Mà nó về đây ở được hơn hai tháng rồi. Tuần nào vào giờ này cũng đến đây mua sách hết. Con bé tốt lắm, lại thích đọc tiểu thuyết lãng mạn nữa cơ! Tội nghiệp nó lấy phải thằng chồng khốn nạn, chứ xinh như nó thì có khối tay đại gia bám theo hỏi cưới…
Mụ lại tiếp lời. Tôi tự hỏi thường ngày mụ ăn cái quái gì mà nói dài nói dai vãi lúa!
-Này, tính tiền giùm phát, quý bà ơi!
-Biết rồi, ra ngay đây!
Hóa ra đó là thằng em tôi. Có vẻ như nó đã tìm ra cách để giải thoát tôi khỏi trận mưa nước bọt bắn ra từ mồm mụ quản lí béo ị kia..
-Mày cũng được việc phết đấy, ôn con!
Ra khỏi nhà sách, tôi thầm cám ơn nó - theo cái cách mà tôi và nó đã nói suốt cả chục năm nay.[/spoil]
Chỉnh sửa cuối:

