Đây là review về Klipsch Image One. Con S4i hình như mình cũng nghe thử, chất cũng tương tự nhưng đuối hơn.
[spoil]Hôm nay vừa đi IT Shows về. Nghe đủ các loại headphone. Trong số những con nghe được thì Klipsch Image One là con để lại ấn tượng nhất. Giá giảm 10% còn "có" S$224 (lolz !?). Con này thiết kế khá bắt mắt, miếng đệm tai nghe khá đẹp, cách âm tốt, nhạc to rõ ràng (cộng thêm bật to để át tiếng ở IT Shows => tai giờ vẫn còn hơi lùng bùng và nhức T__T ).
Đầu tiên là thử bài She's Gone (Steel Heart). Và sau đó là 6h'33s đứng chết lặng. Đoạn vào đầu không ấn tượng (chả hiểu sao đoạn piano vào đầu nhỏ xíu), nhưng sau khoảng lặng đầu bài hát và cú dập guitar thần thánh làm nền cho bao nhiêu trái tim đã từng thổn thức, thì đúng cảm giác đây là nhà hát của những giấc mơ. Giọng Miljenko Matijevic lên cao vút, rõ như chuông khánh, nghe được cả tiếng ngân rung của cuống họng khi lên giọng. Tuy nhiên âm cao có vẻ bị săc quá, lên đến hết rồi thì hết, không ngân không vang, làm cho người người nghe hơi bị cụt hứng (thay vì phải là chới với trong tâm trạng của bài hát. Ngoài ra, tiếng nhạc cụ nghe rất chi tiết, nhưng hình như hơi loạn. Bật sang bài I Don't Wanna Miss a Thing (Aerosmith) và Forever and One (Helloween) để cảm nhận sự ngọt ngào của giọng hát (2 bài này 2 kiều khác nhau). Qủa nhiên không có gì để thất vọng. Nghe cứ như từng loại nhạc cụ cứ dần nổi lên, làm nền cho giọng hát ngọt như mía lùi. Bắt đầu tính xem có nên bỏ tiền ra mua không rồi đấy...
Tuy nhiên bật sang những bài như Dear God (Avenged Sevenfold) và End of The World (Blackfield) thì bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Tiếng nhạc mở đầu quá chát chúa. Nếu như với dòng Sennheiser, ba tiếng trống đầu bài End of The World rất đầm, rất chắc, như bàn tay dìm đôi tai vào những suy tưởng thì chiếc headphone Klipsch lại tạo cho cảm giác đó là ba nhát búa đóng vào tai. Tiếng dạo đầu của bài Dear God cũng vậy. Thay vì nhịp chậm rãi, đằm thằm của bài hát thì những tiếng vang lên lại quá chát chúa, làm hỏng mất cảm giác của bài hát. Chỉ đến khi M. Shadows cất giọng hát, tất cả mới trở lại bình thường. Thử đến 2 bài của Guns N' Roses là Don't cry và November Rain thì thật sự thấy... loạn. Nhịp của nhạc cụ nghe loạn tùng phèo, cứ như là mạnh ai nấy đánh. Ngoài ra, đoạn guitar mở đầu của Don't Cry cũng... chìm lỉm. Điều tương tự cũng xảy ra với bài Mama said (Metallica) khi phải căng tai ra mới nghe được nhịp đếm "One, two, three". Và bài Nothing Else Matters (Metallica) thể hiện rõ một điểm yếu của chiếc headphone Klipsch. Những âm trầm như đá đè lên tim của James Hetfield được thể hiện như... xin lỗi... 1 con bò đang phì lao động đường phố trên dàn nhạc. Thử thêm mấy bài khác nữa như đoạn đầu của A Sailorman's Hymn (Kamelot) thì tình trạng cũng tương tự, chỉ khá hơn chút xíu. Đến lúc này đành phải ngậm mùi trả lại chiếc headphone cho chủ, hic.
http://www.facebook.com/note.php?note_id=466418007166
[/spoil]
Nói chung là mình thấy thì in-ear mang tiện nhưng hại lắm. Nếu mang đi chơi thì mình thấy dạng clip-on tốt hơn, mặc dù âm sẽ ko rõ như in-ear (thật ra clip-on ép bẹp vào tai hoặc có đệm mút thì cũng một chín một mười). Sony thì cũng được, nhưng nếu sợ cồng kềnh thì có thể thử Audio-Techinca vì mình thấy nó khá là tiện khi mang ra ngoài và chất âm cũng được.