Các cụ dạy rằng "đẹp trai không bằng chai mặt" -> cái này sai lè nhé, có chai mấy, kiên trì mấy, cũng không tán được đâu.
Vấn đề không phải đẹp trai hay không mà quan trọng là khả năng nhận biết đối tượng nào là có thể và đối tượng nào là không thể. Đứa nào có cảm tình với mình, mình phải biết, đứa nào không có chút gì để ý thì cũng phải biết. Làm sao để biết thì chủ yếu là sự tinh ý và kinh nghiệm, ví dụ như những cử chỉ dễ thấy như bối rối, thay đổi thái, giấu diếm cái gì đó...blah blah hay cử chỉ nhỏ như vuốt tóc, hướng ngón chân cái về phía bạn...
Có thể bạn là anh chàng đẹp trai ngời ngời, nhưng một cô gái chẳng để bạn vào mắt thì cố gắng mấy cũng công cốc, ngược lại bạn không đẹp trai nhưng có phong thái đĩnh đạc, có cách ăn nói gây được ấn tượng hay easy hơn là rất lắm tiền thì cũng thường gây được cảm tình. (tất nhiên là phải biết chấp nhận và không có chuyện bạn từ A-Z như cc chả có ưu điểm gì trong mắt gái, hy vọng vào chuyện ngày ngày ủ ê tì te tâm sự với gái là nó lăn đùng ra thích đâu, không bao giờ, đặt họ vào vị trí mình đặt mình vào vị trí họ, liệu bạn có đi tán 1 con xấu mù, kém cỏi, tính cách không có gì thú vị không? Chắc chắn là không rồi, gái cũng thế)
Chỉ cần khả năng này tốt thì kĩ năng tán gái đã tăng 50% rồi.
Mấy thằng chăn gái như thần, chả bao giờ thiếu gái có khi tỷ lệ tán gái thành công chẳng hơn các ông đâu, vấn đề là nó có chiến lược tốt, cảm thấy k đâm được rút ra ngay, còn mấy ông FA trường kỳ thì thường lâm vào cảnh "đây là cô gái duy nhất, đây là cô gái tuyệt nhất" cứ cố đấm ăn xôi mãi.