Copy từ YAN qua. Viết bài này cho blog và bây giờ post lại ở đây
----------
VECKATIMEST
Có lẽ bây giờ mới viết về Grizzly Bear thì dường như hơi chậm chạp. Nhưng bản thân rất muốn chia sẻ về album Veckatimest này, một trong những album xuất sắc nhất của 2009 mà Pauler có dịp nghe qua và may mắn tìm thấy. Radiohead có lẽ là rock act đầu tiên Pauler bắt đầu nghe. Tuy bây giờ nhớ là Radiohead đã có major label, nhưng Radiohead đã đem Pauler đến với alternative và từ đó, Pauler yêu dòng nhạc như một thời Pauler hay trùm mềm múa võ trong nhạc R&B/Hip-hop vào 2005. Sau đó Pauler tìm ra Grizzly Bear qua Metacritics, và cũng tò mò nghe thử. Ban đầu không thích cho lắm vì cách dùng nhạc cụ cũng như âm thanh mà Grizzly Bear viết rất quái và phức tạp, thậm chí còn hơn cả lần Pauler lần đầu tập uống rượu. Nhưng bây giờ, khi không còn ai để thích, Pauler lại có hứng viết review cho Veckatimest.
----
Veckatimest -
G.R.I.Z.Z.L.Y B.E.A.R
All We Ask là bài đầu tiên Pauler thích. Cách dùng instrumental ở intro cảm giác như bắt đầu đưa người nghe vào trong một căn phòng từ một ngôi nhà không rõ vị trí. Và khi giọng của
Ed Droste cất lên, mọi thứ im lặng và những gì nghe được chỉ là sự bất lực, bế tắc, và mong mỏi. Khi âm thanh của carnival vang lên, nó chỉ làm quá khứ háo hức nào đó sống lại. Để rồi đến lúc cuối, cảm xúc chỉ còn trọn vẹn ở dòng chanting
I can’t get out of what I’m into with you
Veckatimest dường như chất chứa rất nhiều kỉ niệm. Ngòai carnival ở
All We Ask, âm thanh bến cảng (haven) trong
Southern Point lại níu kéo một ai đó trở về. Nhưng đến khi mọi âm thanh bắt đầu vang lên cùng lúc, đó lại là lời khẳng định về sự tìm kiếm của mỗi người với nhau. Bộ tư đàn dây (
string quartet) làm âm thanh chính trong bài và nó làm bài hát thêm thú vị. Nếu thay vào drums, bài hát có lẽ sẽ catchy hơn nhưng những gì
Grizzly Bear muốn nói sẽ không còn.
------
----------
----------------
Two Weeks nghe rất catchy với phần drums và keyboard. Nhưng một điều rất lạ về
Grizzly Bear là cho dù có catchy đến đâu, bài hát đều không hề nghe 100% phởn đóng dấu hiệu Pauler.
Two Weeks hoàn toàn ngập tràn
“malaise”, phần beat vui vẻ, như một cách cừơi vào chính những gì mình đang hát. Đặc biệt hơn, cả band đểu tham gia vào việc làm harmonies cho chính bài này. À, video bài này cực kì nhí nhảnh với đủ màn cười, nhe răng, mỉm này nọ, liếc, trừng, chớp, lấp lánh, đầu nổ với pháo hoa

tóm lại rất Gặp Nhau Cuối Tuần
Band harmonies được dùng tiếp ở
Fine For Now. Nếu theo sự hiểu biết nhiều về sex, relationships, và drinking của Pauler thì bài hát nói về sự kiên nhẫn cũng như phần nào bực bội của người bạn trai. Anh hỏi nếu cả hai đều chần chừ thì bản thân anh phải giúp làm sao? Mà nếu không có gì sau tất cả thì hãy để anh đi. Càng về cuối, phần instrumental solo lên xuống và chưa rất nhiều layers để thể hiện sự phức tạp trong cảm xúc của nhân vật chính. Nghe lời giống giống bài gì mẹ
Jordin Sparks hát mặc dù không phô và thô như cái tay của Jordin.
Như sự vàng hoe và màu mè của từ
“cheerleader”, track
Cheerleader mang melody khá tương tự, và thậm chí rất catchy và nhẹ nhàng. Bài hát rất mơ màng và lời ca xoay vòng ở vấn đề ở điều gì sẽ có nghĩa, không còn gì để nhìn hoặc đếm, để rồi mỗi ngừơi trong chúng ta ai sẽ trưởng thành. Hoặc chỉ đơn giản là cứ
shooting them myself
Nếu ai từng nghe
Daydreamer của
Adele sẽ nhớ cách
Adele hát một bài thơ như thế nào.
Dory, track tiếp theo, là tên một con cá, hình như con cá trong
Finding Nemo mà Pauler hay muốn ăn chấm tương ớt. Arrangement của
Dory nhẹ nhàng nhất trong
Veckatimest. Tất cả những gì hiện hữu là giọng của Ed, harmonies của ba người kia, và âm thanh guitar cùng drums lấp kín bài hát. Giống như cá
Dory trong
Finding Nemo, bài hát về nỗi lãng quên và muốn chạy trốn những gì của hiện tại. Vì cuối cùng, điều muốn làm là nhắm mắt nghỉ ngơi như một nhân vật trong một bài thơ nhẹ nhàng buồn man mác.
Ready, Able là nỗi niềm của một ngừơi đàn ông phản bội người yêu của mình. Không bộc lộ và tự sự từng câu từng chữ như
Confessions Part II của
Usher,
Ready, Able mang người nghe về những mảnh vỡ của quá khứ khi nhân vật chính cố che giấu những gì mình đang làm. Để rồi sau đó lại quyết định muốn thú nhận tất cả, và hy vọng có thể tự tha thứ cho bản thân. Phần chanting ở cuối bài là một điểm nhấn của album. Buồn, day dứt, đầy hối hận.
Quarter string cùng tiếng bass quay lại với nhau trong
About Face, một bài hát mid-tempo về sự bất cần, gần như thất vọng với những gì bản thân từng tin tưởng.
Time for faith we thought. It’s a fire. For what? Nếu là lửa còn không sợ thì Pauler xin quăng chai rượu nồng độ mạnh vào cho
Grizzly Bear.
Hold Still là một bài khá hay, mặc dù không phải most favorite của Pauler trong cả album. Bài hát mơ màng giống
Dory, nhưng thay vì dùng phần vocals như
Dory,
Grizzly Bear mang lại nét phảng phất trong
All We Ask vào
Hold Still. Bài hát là một ngôi nhà, và ngừơi hát đã từng ở đó, nhưng không ai biết anh là ai. Pauler cảm thông và xin khóc vào ly rượu cho anh.
While You Wait For The Others đã từng làm Pauler nhăn mặt suy nghĩ trên xe bus vì nội dung của bài hát. Khác với
Dory, Hold Still hay
Cheerleader, bài hát rất thẳng thắn và thậm chí đến mức gần như trần trụi với những gì muốn truyền tải. Thôi thì mình đặt cho 2 nhân vật là Jordan và Pauler. Pauler bảo Jordan là Pauler biết tất cả những màn giả vờ của Jordan, và có làm gì Jordan cũng chỉ làm Pauler buồn. Câu
You’ll only bleed me dry làm Pauler nhớ về
Yellow của
Coldplay. Jordan muốn quay lại, Pauler sẽ để Jordan tiếp tục nói. Nhưng rốt cuộc Jordan muốn Pauler phải làm gì? Vì chẳng phải tình yêu bao giờ cũng chỉ là hai người với hai trái tim đầy khẽ nứt, chờ chực bị tổn thương lần nữa?
Intro của
I Live With You nghe như nhạc cổ tích lọ lem

Bài hát là lời cầu khẩn của Jordan vào Pauler rằng Pauler cần phải tiếp tục, vì cả hai đã đi được đến nước này, quay lại chỉ là biểu hiện của ngu ngốc. Câu cuối cùng chìm trong phần drums rất mạnh (có lẽ là lần chơi drums tá lả nhất cả album) là
you brought us this far, we’ll do what we can….Phần chơi instrumental cuối cùng cứ kéo vào và lại dừng, vì chính Pauler cũng không rõ câu trả lời.
Bài cuối cùng
Foreground là một bản piano ballad. Bài hát có gợi cho Pauler nhớ về album
Earth Is Not A Cold Dead Place của
Explosions in the Sky vì phần drums nghe giống mấy cái ở sport. Nếu phải nghĩ về một tấm hình, những gì Pauler thấy là một người đàn ông, đứng giữa một cánh đồng phủ đầy tuyết và bắt đầu suy nghĩ. Điều gì có thể hàn gắn lại được. Điều gì sẽ không. Con đường sẽ đi được và con đường nào chỉ không thể…
------
-----------
---------------
Grade: 9.1/10
Veckatimest rất xuất sắc. Mở đầu bằng kêu gọi và kết thúc bằng những trăn trở trên con đường không rõ hình hài. Grizzly Bear cũng thể hiện sự tài năng của nhóm qua phần chơi instrumental trong từng bài hát, lyrics được viết với chất thơ, hình ảnh, và vocals của Ed hát từng cảm xúc với chất riêng. Có đôi lúc Grizzly Bear quá chìm đắm vào trong chính mình và âm thanh còn lại tự sự đến mức u ám. Nhưng điều đó không hề khiến Veckatimest giảm đi vẻ đẹp phức tạp của album.
-----------
Writer: Pauler
Editor: Dê