Vấn đề 1:
Ăn xong cái Tết vừa rồi tại VN và qua lại Úc, cảm giác trống rỗng, chán chường như mỗi lần về VN qua lại Úc đã tới.
Bản thân tự thấy mình hợp ở VN hơn, 2 năm qua không thể thích nghi được cuộc sống ở đây. Ùc đã làm mình thay đổi một số điểm tuy nhiên nếu cho mình chọn, mình vẫn muốn ở VN.
Cảm giác buồn buồn khi mới qua, nghĩ ngợi lung tung cứ tới và mỗi lần qua lại thì nó càng nặng thêm. Nhớ VN, nhớ bạn bè, gia đình và mọi thứ... Những mối quan hệ ở nơi xa xứ này đơn thuần chỉ là xã giao, tìm một người để hiểu có thể tâm sự đã khó, huống chi kết thành bạn thân?
3 năm nữa học xong, liệu mình có còn cố gắng tới lúc đó không? Tương lai quan trọng nhưng sống mỗi ngày như hiện nay thà mình về lại VN học cho rồi.
Mục tiêu cuối năm nay xong năm 1 về VN, cảm thấy nó quá xa vời khi thực hiện trong tâm trạng chán chường hiện giờ.
----------------------------------------------------------------------------------
Vấn đề 2:
Trong thời gian về VN, những người bạn của mình cũng thay đổi: chững chạc, biết lo nghĩ hơn, không còn vô tư vô lo như hồi xưa. Chợt nghĩ về bản thân, 21 tuổi, tính tình vẫn như trẻ con: nhiệt tình, vô tư, vô lo, không chững chạc lên chút nào.
Hôm nọ ra HN thăm tụi bạn, mỗi lần ra ngoài ấy thì mình đều được nhận xét là tính tình trẻ con, không chững chạc gì cả. 1 năm trước cũng thế, 1 năm nay chẳng thay đổi gì. Nghe thì giật mình, nhiều lúc ra đường mình cũng tưởng bản thân mới 17, 18.
Hồi trước nghe người khác nói còn trẻ, tính tình trẻ thấy thích lắm. Giờ nghĩ lại, 21 còn bị gọi là trẻ con, chưa chững chạc thì sau này chẳng thể làm được gì lớn lao cả.
Mấy hôm nay mình đang thay đổi: làm một người thờ ơ, lạnh lùng, không lo chuyện bao đồng như xưa, người đời nói gì mặc họ, đúng thì xem xét, sai chẳng để lòng làm gì... Mình cũng giảm một chút nhiệt tình khi quen một ai đó mới hay giúp một ai đó xa lạ.Cũng không bồng bột nghĩ gì nói nấy như xưa, câu chữ lúc này xem xét trước khi nói. Nhiều lúc có chuyện gì không vui nếu không phải chuyện to tát thì thôi để trong lòng vậy, kể ra bạn bè gia đình lo lắng không đáng. Ngày xưa còn ham hố lên forum cãi nhau hay đá đểu, còn giờ thì ai không đụng ta thì thôi, kẻ đụng ta xem kẻ đó thế nào rồi tính sau.
Mình thay đổi như vậy mọi người nghĩ có được không?
------------------------------------------------------------------------------------------------
Vấn đề 3:
Đây là vấn đề về ăn nói. Trong cuộc nói chuyện với bạn bè, mình ít khi tạo được tiếng cười cũng như gợi mở những chủ đề, đa số đều do bạn bè mở ra và mình theo. Mấy đứa bạn mình nhận xét mình nói chuyện hơi nhạt, nghĩa là ít yếu tố hài hước và nói thẳng, thật thà quá.
Có lẽ xưa nay là người nghiêm túc nên quen, h không biết có cách nào để cải thiện vấn đề này không?
-----------------------------------------------------------------------------------------------------
Thank mọi người đã đọc.
Trân trọng mọi ý kiến.
, cũng đang lây lất ở Sydney đây, chỉ mong 4 năm phía trước qua nhanh để về Việt Nam, cái cảm giác sống xa quê hương khó chịu lắm.
. Nhưng mà nhận thấy là nếu chơi & trò chuyện với người nào thì hay bị ảnh hưởng bởi cách ăn nói của người ta, nên nhiều khi có mấy thằng bạn vui vui + dẻo miệng tí là khá giao tiếp ngay
. Ăn thì vẫn đều đều mà tâm trạng tinh thần k thoải mái nên người cứ hay sụt ký thế. Về VN ai cũng hỏi ăn bơ sữa nhiều mà sao k mập à
.
. Mặc dù thấy bản thân em cũng thuộc loại đảm đang, tự lo cho mình được nhưng mà cái nỗi nhớ nhà xa quê hương lớn quá, cứ cay cáy suốt trong người ;(