Cách đây 3 năm, thằng bạn mình dính vào lô đề, nợ nần, không học hành được, bị treo bằng Đại học. Nó cứ lang thang ở Hà Nội không dám về quê, tình cờ thế nào lại gặp một ông đồng hương mở Công ty Việt Huyền Diệu, đang thiếu chân kế toán, thằng bạn mình đồng ý làm việc ở đó, thực tế Phòng Kế toán duy nhất có một mình nó, nhưng nó không có bằng Kế toán trưởng nên Giám đốc bảo:"Cậu đi học lấy cái chứng chỉ kế toán trửong khoảng mấy tháng rồi tớ bổ nhiệm làm kế toán trưởng" Thế là nó vào trường Kinh tế QD đăng ký học. Khoảng 3 tháng là có chứng chỉ, nó cầm bằng về thì Giám đốc Công ty đã mất tích, nó lại ký duy nhất một đơn hàng mà đơn hàng đó đang bị Công An điều tra. Hình như dính líu đến hoàn thuế hay buôn lậu gì đó, cũng may nó chỉ bị giam 2 năm thôi, nó vừa ra tháng trứoc. Nhưng nó vẫn ngại dư luận không dám gặp mặt bạn bè. Mình phải chủ động đến động viên nó. Nó tâm sự chán cuộc sống, cô đơn giữa xã hội, thèm cảm giác được đi tù, bây giờ với nó nhà tù là nơi bình yên, nơi tự do nhất.
Mình phải làm gì để cứu bạn mình bây giờ, lo cho nó quá.
Mình phải làm gì để cứu bạn mình bây giờ, lo cho nó quá.



làm 1 bài vãi cả nghiêm túc luôn
, câu chuyện của bạn thật là..., môi trường tạo nên tính cách, trường hợp này khó thật