Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
mất hết cả gốc

Hồi tiểu học toàn học thuộc lòng , nhất là mấy hôm thi học kì ý , cả đêm ngồi học thuộc gần 10 trang giấy các môn lý sử sinh toán văn .... mà vẫn vào đầu vô tư đó . Nhưng đến năm lớp 6 thì bắt đầu bị lấy cái tính lười của lũ bạn , lên lớp 7 ngu hẳn , lên lớp 8 thì không bao giờ học thuộc lòng :hug:lên lớp 9 thì ít khi làm bài , lên lớp 10 bắt đầu tập trung họcmất hết cả gốc

há há,kon gái mà "thời gian biểu" y chang mình ,chỉ có cái năm lớp 7 mình chưa ngu hẳn![]()
,bây h văn sử thì cũng chả phải học nữa rồi nhưng mà nghe số điện thoại phải nhẩm đi nhẩm lại tầm 3 lần ,đôi khi vẫn còn quên ,thỉnh thoảng còn chả nhớ mình để chìa khóa ở đâu:whew: => trí não phải hoạt động thường xuyên ,ăn ngủ hợp lý thì ,ko u sầu thì bộ não mới hoạt động tốt đượcEm cũng giống bác đấy. Em đọc ở đâu đấy thấy nói là chỉ cần 2, 3 ngày không hoạt động trí óc, mà chỉ chơi bời thôi thì IQ sụt trầm trọng. Nên tốt nhất là chịu khó chăm chỉ học, làm bài rồi sẽ ổn cả thôi, giờ còn có 9 tháng mà phải đầu tư tập trung học không hti hối cũng không kịp bác ạ.Tôi từng được Thượng Đế ban tặng cho 1 trí nhớ cực tốt, ngày xưa tôi hầu như chỉ mất 1 khoảng thời gian rất ngắn để học 1 tài liệu nào đó và nhớ trong 1 khoảng thời gian rất dài, thậm chí là vài năm mà tôi vẫn ko quên, đồng thời khả năng tiếp thu thông tin của tôi cũng rất tốt. Đã từng có lúc cô giáo chủ nhiệm tin tưởng rằng tương lai của tôi sẽ rất rộng mở và tươi sáng. Nhưng vì 1 số chuyện buồn, thất bại trong cuộc sống. Tôi đã yếu lòng tìm đến game để giúp quên đi nỗi buồn, nhưng dù game có thu hút, nhưng tôi vẫn chán nãn, buồn phiền. Rồi liên tục nhiều ngày liền mất ngủ, có những ngày tôi thức trắng đêm vì bị ám ảnh của những nỗi buồn. tôi càng cảm thấy rất mệt và chán đời sau những điều đó. tôi vẫn đi còn đi học, nhưng tôi nhận ra sau mọi chuyện, tôi đã đánh mất chính mình, bộ não tôi đã bị suy giảm thê thảm, tôi nắm bắt bài rất chậm, thậm chí chậm hơn so với những bạn học sinh trung bình. Mỗi khi nghe giảng bài, tôi ko tài nào tập trung hết sức dc và thường bỏ lỡ nhiều kiến thức quan trọng. Nhưng cũng có lúc tôi cố gắng về nhà xem lại và hiểu bài, gần như là hiểu cặn kẽ bài đó và nhờ đó tôi có thể làm bài dễ dàng, thậm chí là giảng bài cho những bạn học sinh khá. Nhưng... chỉ cần 1-2 tuần ko xem lại bài đó, tôi hầu như quên sạch. Khi tôi học bài hôm nay rất thuộc nhưng có thể ngày mai tôi chỉ nhớ rất qua loa và dĩ nhiên nếu bị khảo bài tôi sẽ như 1 người ko học gì cả. Tôi tự hỏi tôi có mắc bệnh alzheimer ko ? Nhưng thật sự là tôi vẫn nhớ đường về nhà, vẫn nhớ những kỉ niệm thời xưa, vẫn nhớ hôm qua hay tuần trước mình đã gặp ai và làm gì ? Năm nay tôi đã bước vào lớp 12, tôi ko còn nhận ra mình là ai nữa, đã có lúc tôi là một người mạnh mẽ, là chỗ dựa đáng tin cậy của bạn bè, nhưng giờ tôi cảm thấy cuộc đời tôi quá bế tắc, chẳng ai tin tôi nữa, bạn bè xa lánh, nhiều đêm mất ngủ vẫn tiếp diễn. Năm nay sẽ quyết định tương lai của tôi sau này, tôi mong là còn kịp để thay đổi lại cuộc sống, xin mọi người giúp tôi tìm cách cải thiện lại trí não để tôi có thể học tốt hơn và ko bi quan vào cuộc sống nữa. Tôi đã có rất nhiều ước mơ và hoài bão lớn nhưng giờ thì tôi ko tin tôi có thể thực hiện dc nữa, xin mọi người cho tôi lời khuyên để giúp tôi thắp sáng lại những ước mơ và hi vọng đó !
Chủ yếu là do mình chăm chỉ tập luyện thôi ko có bí quyết gì hết !Tôi từng được Thượng Đế ban tặng cho 1 trí nhớ cực tốt, ngày xưa tôi hầu như chỉ mất 1 khoảng thời gian rất ngắn để học 1 tài liệu nào đó và nhớ trong 1 khoảng thời gian rất dài, thậm chí là vài năm mà tôi vẫn ko quên, đồng thời khả năng tiếp thu thông tin của tôi cũng rất tốt. Đã từng có lúc cô giáo chủ nhiệm tin tưởng rằng tương lai của tôi sẽ rất rộng mở và tươi sáng. Nhưng vì 1 số chuyện buồn, thất bại trong cuộc sống. Tôi đã yếu lòng tìm đến game để giúp quên đi nỗi buồn, nhưng dù game có thu hút, nhưng tôi vẫn chán nãn, buồn phiền. Rồi liên tục nhiều ngày liền mất ngủ, có những ngày tôi thức trắng đêm vì bị ám ảnh của những nỗi buồn. tôi càng cảm thấy rất mệt và chán đời sau những điều đó. tôi vẫn đi còn đi học, nhưng tôi nhận ra sau mọi chuyện, tôi đã đánh mất chính mình, bộ não tôi đã bị suy giảm thê thảm, tôi nắm bắt bài rất chậm, thậm chí chậm hơn so với những bạn học sinh trung bình. Mỗi khi nghe giảng bài, tôi ko tài nào tập trung hết sức dc và thường bỏ lỡ nhiều kiến thức quan trọng. Nhưng cũng có lúc tôi cố gắng về nhà xem lại và hiểu bài, gần như là hiểu cặn kẽ bài đó và nhờ đó tôi có thể làm bài dễ dàng, thậm chí là giảng bài cho những bạn học sinh khá. Nhưng... chỉ cần 1-2 tuần ko xem lại bài đó, tôi hầu như quên sạch. Khi tôi học bài hôm nay rất thuộc nhưng có thể ngày mai tôi chỉ nhớ rất qua loa và dĩ nhiên nếu bị khảo bài tôi sẽ như 1 người ko học gì cả. Tôi tự hỏi tôi có mắc bệnh alzheimer ko ? Nhưng thật sự là tôi vẫn nhớ đường về nhà, vẫn nhớ những kỉ niệm thời xưa, vẫn nhớ hôm qua hay tuần trước mình đã gặp ai và làm gì ? Năm nay tôi đã bước vào lớp 12, tôi ko còn nhận ra mình là ai nữa, đã có lúc tôi là một người mạnh mẽ, là chỗ dựa đáng tin cậy của bạn bè, nhưng giờ tôi cảm thấy cuộc đời tôi quá bế tắc, chẳng ai tin tôi nữa, bạn bè xa lánh, nhiều đêm mất ngủ vẫn tiếp diễn. Năm nay sẽ quyết định tương lai của tôi sau này, tôi mong là còn kịp để thay đổi lại cuộc sống, xin mọi người giúp tôi tìm cách cải thiện lại trí não để tôi có thể học tốt hơn và ko bi quan vào cuộc sống nữa. Tôi đã có rất nhiều ước mơ và hoài bão lớn nhưng giờ thì tôi ko tin tôi có thể thực hiện dc nữa, xin mọi người cho tôi lời khuyên để giúp tôi thắp sáng lại những ước mơ và hi vọng đó !
tôi là sinh viên Y năm cuối, sắp ra trường
lời khuyên của bác sỹ tương lai nè:
ông nên đi khám bác sỹ chuyên khoa Tâm Thần (ở SG thì tôi không biết nhưng ở Hà Nội thì khoa Sức khỏe Tâm Thần bệnh viện Bạch Mai ở ngay cửa sau bệnh viện - phố Phương Mai)
tại sao lại là Tâm Thần chứ không phải Tâm Lý ? vì ông có triệu chứng của bệnh Trầm Cảm rồi chứ không còn là rối loạn tâm lý đơn thuần nữa. Mặt khác ở Hà Nội cũng chưa có bác sỹ tâm lý chính hiệu (hoặc tôi không biết), ở nước ngoài thì khi gặp vấn đề mất thăng bằng trong cuộc sống người ta thường tìm tới bác sỹ tâm lý, ở ta thì lĩnh vực này chưa phát triển nên mới nhiều người bị nặng - trở thành bệnh lý tâm thần như ông.
ông cũng không nên mặc cảm, có tới 3-6% người Việt bị mắc chứng lo âu trầm cảm, điều trị có thể khỏi hoàn toàn
còn Alzheimer ? nó là bệnh của người già, ông quá trẻ để bị =)