yêu hay ám ảnh? có nhiều người cứ ngỡ ám ảnh là yêu. Nhìn mãi một ng`, đi chơi mãi với một người, thấy một ng` thật đẹp, tưởng tuợg mình sẽ như thế nào khi bên người đó, mỗi đêm cứ gác tay lên trán mà tuởg tuợg, rồi thì thành ra ám ảnh cái hình ảnh đẹp đẽ ấy. Rồi khi đón nhận sự thật thì cái hình ảnh mình tuởg tuợg ra nó đã ăn sâu vào trí óc vào tế bào, ko chấp nhận dc sự thật đâm ra đau khổ, khó chịu, ray rức, tức giận và thất vọng. Rồi khi ko chịu nổi ấy sự hành hạ đó lại tiếp tục vẽ lên trong đầu mấy hình ảnh đẹp đẽ, sáng dậy đối diện sự thật lại khổ sở hơn gấp đôi, một cái vòng lẩn quẩn. Cứ tuởg nhớ nhung khi xa cách một ng`, đau khổ khi bị một ng` từ chối thì tuởg là yêu. Cái ranh giới giữa yêu và ám ảnh một người mong manh lắm, có khi ta đã hết yêu 1 ng` từ lâu rồi nhưng vẫn cố tuởg tuợg những điều không thực, để rồi chỉ còn sự ám ảnh trong trí óc.
Nhìn lại mới thấy, bao nhiêu người mình nói rằng yêu, nhưng thực chất chỉ có 1 2 người. Đang đau khổ vì một ng`, cứ tuởg mình yêu thương ng` đó, nhưng thật ra chỉ vì vẻ ngoài của ng` ấy, cái cảm giác đc lên mặt với mọi ng` khi dc đi chung với ng` ấy thôi thúc cái ý nghĩ "à thì ra là yêu". Sự thật đau lòng là sự ám ảnh nó ko thể vứt bỏ hay lãng quên vì đã ăn sâu vào tiềm thức, nó chỉ có thể thay thế bởi một thứ khác, một sự ám ảnh khác, hoặc 1 tình yêu thực sự. Cho đến lúc ấy, mình vẫn sẽ mãi mang cái ám ảnh này trong trí óc như một lời nguyền...