ReyArturia
Youtube Master Race
- 15/3/12
- 46
- 2
Lời nói đầu:
Name: ANOTHER DAY 2: Vietnam War
Phần tiếp theo của ANOTHER DAY: Thriller
Author: Lê Đình Hoàng Khôi
Rating:16+( Bao gồm các chi tiết bạo lực và vài câu chửi thề..Khán giả cần cân nhắc trước khi đọc )
Genre: Horror, Action,…..
Status: On-going
Summary: Phần 2 của ANOTHER DAY sẽ mang tên là Dark Alter, kể về 1 nhóm học sinh năm nhất đại học tại Việt Nam chống lại cơn đại dịch, sau một chuyến dã ngoại trở về, chúng đã thấy thành phố bị tiêu diệt, một lực lượng đánh thuê kiểm soát mọi thứ, chuyện gì sẽ xảy ra khi tất cả sẽ khám phá bí mật của virus tại Việt Nam.
Caption: Tất cả những gì được viết trong câu chuyện này, cơ quan, chính phủ,…. đều không có liên quan gì đến bất cứ người thật hay các quốc gia trong quá khứ, hiện tại, tương lai. Nếu có chăng chỉ là sự trùng hợp nhất thời mà thôi.
————————————————————————————————————————————————————–
Name: ANOTHER DAY 2: Vietnam War
Phần tiếp theo của ANOTHER DAY: Thriller
Author: Lê Đình Hoàng Khôi
Rating:16+( Bao gồm các chi tiết bạo lực và vài câu chửi thề..Khán giả cần cân nhắc trước khi đọc )
Genre: Horror, Action,…..
Status: On-going
Summary: Phần 2 của ANOTHER DAY sẽ mang tên là Dark Alter, kể về 1 nhóm học sinh năm nhất đại học tại Việt Nam chống lại cơn đại dịch, sau một chuyến dã ngoại trở về, chúng đã thấy thành phố bị tiêu diệt, một lực lượng đánh thuê kiểm soát mọi thứ, chuyện gì sẽ xảy ra khi tất cả sẽ khám phá bí mật của virus tại Việt Nam.
Caption: Tất cả những gì được viết trong câu chuyện này, cơ quan, chính phủ,…. đều không có liên quan gì đến bất cứ người thật hay các quốc gia trong quá khứ, hiện tại, tương lai. Nếu có chăng chỉ là sự trùng hợp nhất thời mà thôi.
————————————————————————————————————————————————————–
Viên đạn 1: Khu rừng sương
Location: Việt Nam
Date: 23-12-2012
5:30 AM
-Rẹt rẹt….Đây là đài tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội….. Sau đây là tin báo khẩn về dịch bệnh sốt toàn cầu…….
- Tắt nó đi để tao ngủ…- Hiếu ngáp dài quăng cái gối vào Khôi.
- Im mày!- nó cự nự
Nó đang đi dã ngoại cùng lớp một chuyến về miền sơn cước quên đi việc học nặng nề ở trường. Có cả thảy mười ba người trong nhóm và chúng đang cắm trại tại một nơi đất bằng phẳng trên con đường đèo nối Nha Trang với Đà Lạt- một con đường nổi tiếng với phong cảnh trữ tình và khí hậu mát mẻ. Chúng đã đi được chừng ba ngày rồi, cả đám đã nghỉ ở Ninh Thuận, sau đó vòng lên phía Bắc đi con đường Khánh Vĩnh mới mở được vài năm để từ đất Khánh Hòa đi lên Đà Lạt. Khôi bước ra ngoài lều với chiếc điện thoại thu sóng siêu mạnh của mình để tập thể dục. Nhìn về phía xa, cách đó vài chục mét là cái lều màu đỏ bên ngoài có để bảng “ Women only” cùng với vài cái hình vẽ nhố nhăng lũ con trai bày trò đêm qua vẫn làm Khôi buồn cười hết sức. Phía chân trời đằng đông, mây bay lững lờ để lộ ra vài tia nắng đỏ của nàng tiên hừng đông với những cánh tay trắng muốt. Nó tập bừa vài động tác thể dục, vặn nhỏ chiếc điện thoại lại rồi tận hưởng không khí ngày mới.
Brừm Brừm
Tiếng động cơ từ xa xa đập vách đá dội lại làm Khôi chú ý. Qua làn sương mù, Khôi thấy vài chiếc xe không rõ hình dạng đang đi ở phía bên kia đồi từ trên cao xuống. Âm thanh đấy đánh thức thêm lũ bạn nó dậy và làm các loài chim bay dáo dác sợ hãi ra khỏi rừng cây. Thằng Hiếu càm ràm một hồi sau đó nó nhảy ra khỏi lều, theo sau là thằng Phước, thằng Trung và thằng Nhân, còn thằng Đăng và Tín chắc còn đang vùi đầu vô gối. Phía bên kia, mấy đứa con gái cũng đã ra khỏi lều, ngáp dài và vươn vai.
- Cái tiếng gì mà ồn thế này???- Có ai đó la lên.
Vài phút sau, một đoàn xe hiện ra trong sương sớm….
- Xe bọc thép kìa!!!!- Phước nói
Trước mặt họ, đi đầu là hai chiếc xe thiết giáp, theo sau là năm chiếc xe chở lính, ai cũng lăm lăm súng AK trong tay và nhìn chúng đứng ở khu cắm trại, tất cả lính trên xe đều lộ rõ vẻ mệt mỏi như mới trải qua 1 cơn ác mộng. Sau đó, đoàn xe rời khỏi tầm mắt, chìm lại trong sương, tiếng động cơ tan dần trong không khí. Vài đứa quay trở lại lều, đánh thức mấy đứa ngủ nướng dậy còn một số thì dọn đồ chuẩn bị di chuyển đến địa điểm tiếp theo và ăn sáng. Khi tất cả mọi người đã ngồi quây quần bên đống củi rồi, Khánh Hà bắt đầu mang bánh mì ra cho mọi người ăn chung với cá hôm qua câu ở suối lên. Con Ngân hỏi:
- Hôm nay chúng ta sẽ đi tới đâu.
Phương Ngọc trả lời:
- Chúng ta sẽ ghé vào buôn làng người dân tộc ở thung lũng tại độ cao khoảng 1500m vào giữa trưa, sau đó tới Đà Lạt khoảng buổi chiều.
- Ok. Bắt đầu đi trong ba mươi phút nữa.- Lớp trưởng Nhật Vi đứng lên hô hào như ra lệnh.
Cả đám đều bằng tuổi và cùng học trung học phổ thông. Sau khi vào đại học, cả đám quyết định dùng xe máy đi Đà Lạt cắm trại dã ngoại 1 chuyến khi có kì nghỉ tết tây. Vào lúc 6:30, năm chiếc xe máy phân khối lớn đã sẵn sàng và tất cả lên đường. Khôi chở Ngọc theo sau, cô hỏi:
- Ê mày, hồi nãy mày thấy mấy cái xe lính không?
- Có, sao?
- Mày nghĩ họ hành quân rầm rộ thế làm gì???
- Có thể có khủng bố, hay hội nghị gì đó cần bảo vệ…..
- Nhưng có bao giờ dử dụng quân đội nhiều đến vậy?
Khôi không trả lời, nó tập trung vào lái xe và cũng chẳng nghĩ ra câu trả lời nào cho cô bạn cả. Nhưng nó cảm thấy một cách mơ hồ rằng có chuyện gì đó kinh khủng sắp diễn ra mà thay đổi cả thế giới.
10:30 AM
Sau vài chục cây số đường nhựa và thêm mười lăm cây đường rừng, họ đã tới được làng, đây là khu làng nổi tiếng với kiến trúc dân tộc đậm đà bản sắc Tây Nguyên với các món thịt rừng hết sức ngon lành. Nhưng khi băng qua khu rừng thông, họ đã thấy một cảnh tượng khủng khiếp.
Một cái xác chết nằm giữa đường và bị ăn quá nửa.
Mấy đứa con gái khóc thét lên và nhắm mắt lại, ôm chặt lũ con trai, nhưng chính đám boys cũng rụng rời tay chân. Khôi nói:
- Chết tiệt, có lẽ người này bị gấu tấn công rồi, để tớ gọi cứu hộ và kiểm lâm.
Khôi bấm số điện thoại cảnh sát cơ động 113 nhưng tất cả chỉ là những âm thanh nhiễu sóng trả lời cậu ta. “ Đậu móa, cái chó gì mà 113 lại bận”- Cuối cùng, cậu nói:
- Thôi, chúng ta đi tới Đà Lạt càng sớm càng tốt, báo cho công an ở đó để họ xử lí…..
- Khôi, này!!!- Hiếu gọi nó, trong giọng còn có pha chút lo lắng.
Khôi bảo tất cả đi ra ngoài bìa rừng đợi trước rồi cả hai sẽ bắt kịp sau. Sau đó, nó tới chỗ Hiếu đang đứng, hắn bảo:
- Có vẻ rằng có vấn đề, Khôi ạ.
- Cái gì cơ???
Hiếu chỉ ra phía xa xa và Khôi thấy thấp thoáng mái nhà sàn cao hiện ra giữa rừng cây, nhưng nó lại chú ý đến thứ khác. Lác đác trong rừng, những cái xác bị ăn dở nằm la liệt khắp nơi làm Khôi phát nôn. Nó vỗ vai Hiếu, ra hiệu cho nó quay lại đường cái, ra chỗ đám kia, thông báo tình hình sơ bộ, và cuối cùng chúng quyết định leo lên xe đi tiếp về hướng Đà Lạt. Mấy đứa con gái sợ hãi mặt trắng bệch, bám chặt vào mấy đứa con trai khi họ lên đường. Ngọc nói:
- Chúng ta chỉ mới đi vài ngày mà đã có chuyện gì xảy ra rồi.
- Ừ, tớ có linh cảm cực xấu về chuyện này.
Những xác chết trong rừng, quân đội hành quân, dịch bệnh hoành hành, những gì sẽ chờ đợi họ tại Đà Lạt……
www.ledinhhoangkhoi.wordpress.com


