Tuy Tam Quốc Diễn Nghĩa hết lời ca ngợi Lưu Bị như người "Thương dân, lấy dân làm gốc", nhưng rõ ràng Lưu Bị là người có tham vọng rất lớn, và đã phản bội rất nhiều người. Ông cùng Lã Bố ở Từ Châu, Lã Bố từng cứu mạng ông, nhưng Lưu Bị lại theo Tào Tháo giết Lã Bố, sau đó phản Tào Tháo để chạy theo Viên Thiệu, sau đó rời bỏ Viên Thiệu để nương nhờ Lưu Biểu, rồi chiếm lấy Kinh Châu, lập Lưu Kỳ làm bù nhìn.
Rõ ràng nhất là việc phản bội Lưu Chương, trở mặt đánh chiếm đất Thục, rồi cho Lưu Chương chức "quan Huyện" để giam lỏng. Lưu Bị lại lừa dối thông gia, mượn Kinh Châu rồi không chịu trả. Ông cũng cho người giết Bành Dạng, một trong số những người giúp ông chiếm Ba Thục. Và sự giả dối của Lưu Bị cũng bộc lộ phần nào trong các mẩu chuyện như "Mượn sấm để lừa Tào Tháo", "Quẳng con mua lòng tướng".
Lưu Bị là một nhà lãnh đạo có sức hút và rất giỏi thu phục lòng người. Ông có trong tay khá nhiều nhân tài, nhưng lại là một tướng lĩnh rất kém. Lưu Bị nổi tiếng là "tướng thua luôn". Quả thật trận nào do Lưu Bị cầm quân là chắc chắn thua, cho dù ít hay nhiều quân. Trong trận đánh cuối cùng của ông, mặc dù quân Thục đông hơn quân Ngô nhiều, Lưu Bị đã nướng sạch toàn bộ quân sĩ trong nước.
Mặc dù như vậy, Lưu Bị lại gặp may rất nhiều. Đầu tiên, ông có 1 quân sư giỏi là Từ Thứ, nhưng sau đó, vì bị Tào Tháo mang tính mạng của mẹ mình ra doạ nên Từ Thứ phải bái biệt Lưu Bị, đi sang với Tào Tháo. Những trước khi đi, Từ Thứ có nói với Lưu Bị rằng " Dù Thứ này đi sang với tên hoạn quan Tào Tháo nhưng cả đời, Thứ thề không cống hiến cho hắn bất kì 1 kế nào. " Và Từ Thứ còn tiến cử Gia Cát Lượng - 1 con người cực kì giỏi làm quân sư cho Lưu Bị. Lưu Bị 3 lần hạ cố tới Ngoạ Long Cương tìm Gia Cát Lượng và cuối cùng, Gia Cát Lượng đã làm quân sư cho Lưu Bị. Sau đó, Lưu Bị có thêm 1 đại quân sư nữa là Bàng Thống - 1 người ngang tài với Gia Cát Lượng.