Ngụy - Điển Vi - Bảo vệ Tào Tháo ,chặn cổng thành cho Tào Tháo thoát . Một mình chống chọi hàng vạn quân địch ,không giáp không giới khí hàng trăm nhát dao mũi tên vẫn dũng mãnh chồng trả , địch vạn quân không dám tấn công chỉ dám bắn tên , sau đó bị vây cả cổng trong lẫn ngoãi chết vì ngọn thương đâm sau tim , hét lên một tiếng máu chảy xối xả chết . Theo lão La thì sau khi Điển Vi chết thì cả canh giờ không ai dám ra khỏi cổng thành .
Nguyên gốc lời kể :
Trận chiến tại Uyển Thành
Năm 197, Tào Tháo đem quân đánh Trương Tú. Trương Tú sợ quân lực của Tào Tháo nên đầu hàng. Nhưng sau đó Tào Tháo lại tư thông với thím dâu của Trương Tú nên Trương Tú tức giận, muốn đánh Tháo nên bàn với mưu sĩ là Giả Hủ và tướng là Hồ Xích Nhi. Hồ Xích Nhi bảo Tào Tháo có Điển Vi bảo vệ nên rất khó đánh, nên dùng kế ăn cắp đôi thiết kích của Vi. Thế là Trương Tú mời Điển Vi đến uống rượu cho say mèm rồi ăn cắp đôi thiết kích của Vi rồi đêm đó đốt lửa tấn công Tháo. Tào Tháo vội vàng bỏ chạy. Ðiển Vi say rượu đang ngủ, trong mơ màng chợt nghe tiếng ngựa và tiếng người reo hò, giật mình vùng dậy, sờ đến đôi thiết kích thì không thấy đâu cả lại nghe tin Trương tú kéo quân đến nên Vi vội vàng giật lấy cây kiếm của lính canh chạy ra ngoài thì thấy vô số quân mã, cầm chặt giáo dài đánh bừa vào trại.
Điển Vi lăn sả vào đám quân ấy, chém giết một lúc chết hơn vài chục người, quân mã ấy mới lui, lại có quân bộ kéo đến. Hai bên giáo mác tua tủa như ngọn lau, mình Vi không một mảnh giáp, trên dưới bị vài mươi nhát đâm nhưng Vi vẫn cứ lăn sả vào đánh. Gươm mẻ không dùng được, Vi bỏ gươm, hai tay chụp ngay lấy hai xác chết làm khí giới, quật chết một lúc chết tám chín người. Giặc thấy thế không dám đến gần, chỉ đứng đằng xa bắn tên lại. Tên bắn như mưa, Ðiển Vi vẫn liều chết giữ cửa trại, nhưng quân giặc đã kéo được vào cửa sau, Ðiển Vi lại bị một mũi giáo đâm trúng giữa lưng. Vi kêu to một tiếng, máu chảy đầy đất rồi chết. Ông chết được nửa giờ rồi mà vẫn không ai dám đi qua cửa trước.
Tào Tháo nhờ có Điển Vi chặn cửa trước nên thoát nạn chạy được về Hứa Đô nhưng mất người con trai trưởng và người cháu. Tào Tháo thương tiếc Vi vô cùng, sai lập đền thờ và bày bàn cúng tế rồi nói với các tướng rằng:"Ta mất một con trưởng và một cháu yêu, cũng không thương là mấy, chỉ thương khóc Ðiển Vi mà thôi".
Triệu Vân - Thục - Tướng toàn tài
Ai cũng biết việc cứu Ấu chúa , Buộc thêm 1 đứa trẻ con , vừa giữ cho nó không chết vừa đánh vàng vạn quân ( NHƯNG KHÔNG THỂ BẰNG ĐIỂN VI VÌ LÚC ĐÓ TRIỆU VÂN CÓ NGỰA TỐT , CHỦ TRƯƠNG TÀO KHÔNG DIẾT MÀ BẮT SỐNG ( KHÔNG BẮN TÊN ) NÊN ĐÃ HẠ ĐƯỢC HÀNG CHỤC TƯỚNG TÀI CỦA ĐỊCH CHỨ KHÔNG CÒN LÀ 1 VS 1 )
Theo tôi thì võ của Triệu Vân có phần nhỉnh hơn Mã Siêu , cũng ngang Quan Vũ và Trương Phi . Tài thì hơn Quan Vũ hàng chục lần , Triệu Vân đúng là mộ người hoàn hảo nhất của lịch sử .
Được biết đến như một chiến binh vĩ đại, Triệu Vân hội tụ đủ các bản chất của những anh hùng trong thời đại ông. Mặc dù Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung chỉ đặc biệt miêu tả Triệu Vân võ công cao cường, thực ra ông còn đáng được ngưỡng mộ bởi tài thao lược khôn khéo, lòng trung thành tận tụy và tính cách thẳng thắn, sự dũng cảm phi thường. Chính Triệu Vân đã dám đứng ra can gián Lưu Bị tiến đánh Đông Ngô để trả thù bằng những lý do sáng suốt.
Tôn Sách - Đông Ngô - Quân sư giỏi viên tướng tài
Võ ngang Thái Sử Từ , trí lớn ngang Tư Mã Ý . Không giống như Triệu Vân , tài của ông trội hơn võ thuật , cả Tam Quốc khó tìm được người thứ hai . Tài của ông giúp mở đầu cho quân Ngô sánh ngang Tào Tháo , Nếu không có ông làm móng thì chưa chắc quân Ngô có thể thắng ở trận Xích Bích dù có GCL làm quân sư . Một nhân vật cùng thời là Hứa Cống , trong một bức thư gửi cho Hán Hiến Đế, đã so sánh Tôn Sách với Hạng Vũ, một mãnh tướng cuối thời kỳ nhà Tần. Do Hạng Vũ thường được gọi là Tây Sở Bá Vương nên Tôn Sách vì thế mà còn được gọi là Tiểu Bá Vương trong văn hóa dân gian Trung Quốc .
Cái chết của ông được La tiên sinh truyền thuyết hóa .
Đây là hiểu biết và có chủ quan của tại hạ rằng 3 tướng trên giỏi nhất tam quân , mọng được hiểu biết thêm các ý kiến mấy huynh