mỗi người đều có mối tình đầu của riêng mình...có thể với người khác nó k đẹp, k lung linh hay lãng mạng...nhưng với người trong cuộc nó là 1 cái j đó thiêng liêng...
Câu truyện dưới đây là của tôi...và khi đang type cái cm này thì tôi đang khóc...khóc vì nhớ lại tất cả kỉ niệm này...k bao giờ tôi có thể quên đc.
Câu chuyện tình tôi bắt đầu từ năm tôi học lớp 6....ngày đầu tiên vào trường cấp 2, 1 khung cảnh hoàn toàn khác so với 1 thằng nhóc cấp 1 mới lớn như tôi...lạ lắm...từng hàng bọn lít nhít bu vào quanh cửa để chuẩn bị nhận lớp...và tôi...1 trong số đó...
Vào lớp tôi ngồi hàng ghế thứ 3 từ dưới lên...và bên cạnh tôi...là 1 con bé.Với tôi lúc bấy h con bé đấy chả là j cả,người nho nhỏ, mặt bầu bầu,mái tóc thắt bím đen nhánh...nhưng...có 1 nụ cười...nụ cười mà sau 7 năm sau...đến tận bây h và mai sau...có lẽ tôi cũng k thể nào quên đc.
Cô bé lúc đó đc làm tổ trưởng,và nghiễm nhiên ngồi cạnh tổ trưởng thì thành tổ phó kiêm thư kí..i't me

Nói thật thì khoảng thời gian đó tôi cũng k thể nào nhớ chi tiết đc hết...nhưng tôi đã cảm thấy khác lạ trong tâm trí tôi...nhưng 1 thằng bé tuổi mới lớn...ngu ngốc và chưa biết suy nghĩ...đã gây ra nhiều tai họa...đến giờ vẫn ân hận
Nhà cô bé ở rất xa trường,nhưng buổi trưa thì cô bé ấy về nhà 1 người bạn gái trong lớp...và nhà người bạn gái đó gần nhà tôi.
Vào 1 ngày đẹp trời nhưng có vẻ không đc may mắn lắm với tôi...tôi đã làm 1 điều dại dột, tan học xong vì người bạn gái kia phải ở lại trường nên cô bé ấy về 1 mình, và cô ấy rủ tôi về cùng...và hành động ngu xuẩn nhất mà tôi làm và ân hận suốt cuộc đời tôi là đã cười phá lên và bỏ cô bé đó đi về 1 mình còn tôi thì đi cùng thằng bạn thân đi đường khác về nhà


Và từ đó cô bé lạnh nhạt với tôi...còn tôi thì k để ý j đến chuyện đó cả...
Và năm lớp 8...chúng tôi chuyển chỗ ngồi...tôi ngồi đằng sau cô bé ấy...và những j 1 thằng nhóc làm chỉ để người mà nó chú y đến nó là giật tóc hay làm trò sau lưng cô bé....và...cô bé khó chịu và xin đổi chỗ của tôi



Mọi người trong lớp đều gán ghép chúng tôi với nhau ....và từ bao giờ...tôi tự dưng nhận ra rằng...mình yêu cô bé nhiều đến nhường nào...
lớp 9 tôi chuyển lớp...và rất nhiều hành động ngu ngốc của tôi...chỉ để đc nhìn thấy cô ấy và đc cô ấy hướng ánh mắt,nụ cười vào tôi...thời gian cứ thế trôi đi,tôi k nhận ra rằng ...cô ấy ngày càng xa cách tôi...và ngày đó cũng đã đến...hết cấp...
Ngày bế giảng ,cô ấy mặc 1 chiếc áo dài,tôi gần như chết lặng...cô ấy quá xinh đẹp...với nụ cười ấy tôi cảm thấy như thế giới quanh mình như đảo lộn...tôi yêu cô ấy đến nhường nào...cấp 3..tôi học 1 trường ở gần nhà, hầu hết bạn bè đều học trường đấy...và tôi nghe 1 tin động trời...cô ấy có dự định học 1 trường khác

Tôi đã thực sự suy sụp,tôi nghĩ có lẽ chẳng bao giờ mình sẽ gặp lại đc cô ấy...nhưng bất ngờ luôn xảy đến...ngày tựu trường...cô ấy hòa lẫn trong đám học sinh cấp 3 mới...tôi gần như phát điên vì vui mừng...con bạn thân cô ấy khích tôi..." mày có cơ hội rồi nhé"
Nhưng éo le..cô ấy học khác lớp với tôi...và thời gian lại cứ thể trôi qua,trong lớp cô ấy có mấy thằng bạn thân nên tôi thường lấy cớ đảo qua lớp cô ấy chỉ để hàng ngày đc nhìn thấy người con gái ấy...
1 dịp tình cờ họp lớp cấp 2,tôi có đc sdt và ym của cô ấy,tôi vui lắm vì dù j cũng là con mọt net, giờ lại có cơ hội để trò chuyện với người mà mình yêu quý nhất...tôi ol suốt ngày,và rồi tôi nhìn thấy nik cô ấy sáng,chúng tôi đã nói chuyện, nói rất nhiều...và nhiều lần như thế tôi đã nghĩ...cô ấy có tình cảm với mình


Và rồi 1 ngày..tôi lên kế hoạch cho việc mà tôi nghĩ lên làm vào lúc đó...tôi làm 1 cái clip...đúng hơn là 1 cái flash...và sẽ tỏ tình với cô ấy...gửi cái flash qua mail và bảo cô ấy xem...và k thấy cô ấy nói j cả...rồi tôi off luôn.
Ngày hôm sau khi cô ấy ol tôi đã bật size chữ to lên...và từng dòng từng dòng chữ mà k bao giờ tôi có thể quên đc...
Ngày 21 tháng 10 năm 2005: L rất mến G, G làm bạn gái L nhé...
và tôi nhận đc câu trả lời : mình xin lỗi,mình k thích L


và mọi thứ trong đầu tôi quay cuồng, tôi k biết lúc đó phải nghĩ j phải làm j....tôi về nhà mà như người mất hồn...chui vào wc...tôi khóc...lần đầu tiên 1 thằng con trai khóc...tôi đã khóc suốt đêm hôm đó...tôi k hiểu vì sao...
Tôi cứ ngộ nhận...kể từ đó...tuy bị từ chối nhưng tôi vẫn cố gắng đeo bám...mong chờ 1 ngày cô ấy đổi ý...nhưng có vẻ như điều đó là vô vọng...cô ấy vẫn chat với tôi...nhưng luôn nói rằng...mình chi lên là bạn...
Mọi thứ trong tôi mất đi từ đó...tôi học hành sa sút...bạn bè cũng chẳng quan tâm tới...và dần thu mình trong căn phòng với chiếc máy tính...qua ngày....
Hiện giờ đã hết cấp 3,tôi vẫn nhắn tin và tìm cách gặp cô ấy,nhưng dường như vô vọng,cô ấy đang xa lánh tôi...
Và 1 ngày tôi gặp cô ấy tại bến xe bus,tôi đã vui mừng định chạy tới cô ấy...nhưng tôi đã đứng như chết ở đó....1 thằng con trai khác đang bên cạnh cô ấy...tôi thất vọng...
Hiện giờ tôi cũng k biết phải làm thế nào...thời gian vẫn đang trồi qua...biết rằng phải cố gắng quên nhưng sao tôi k thể quên đc,tôi đã quá yêu người con gái ấy...8 năm nay hình bóng 1 người luôn trong tim tôi...làm sao tôi có thể dễ dàng quên đi thế đc...