Nhật ký online ! Ghi nhớ cảm xúc mỗi ngày của bạn

Tôi phải làm gì?
Mặc kệ đến đâu thì đến chăng?
Ngày mai rồi sẽ ra sao...
 
Có ai trong đây hiểu được cái cảm giác khi cha rời bỏ và ngôi nhà của chính mình lại phải bỏ trốn chưa? :( Chán quá giờ thì tiêu hết thật rồi
 
Bây giờ, tôi kể lại những gì tôi còn có thể nhớ trong thời gian vừa qua. :)

GF không liên lạc, trốn tránh và tôi nhận được tin GF tôi bị "kiểm duyệt" nên ko thể nhắn cũng như phone và online. Tôi đoán là em chán tôi. Tôi chờ và tôi dày vò hết ngày này sang ngày khác. Bởi tôi là con người đa cảm và hay suy nghĩ. Nhiều lúc muốn điên lên, đầu óc muốn nổ tung vì cứ không tập trung hoặc không có gì làm là tôi lại "suy nghĩ".

Tôi bắt đầu đếm. Tôi vẫn chờ. Cũng may nhờ công việc làm tôi điều hòa cuộc sống.

Tôi chờ gần 3 tuần. Tôi log vào FaceBook của em. Ngạc nhiên chưa, tôi được đưa vào danh sách General, danh sách của những người bị disable wall cũng như không thể thấy feed và lịch trình online của em. Mỗi ngày qua tôi vẫn chờ, đều đặn. Và em, vẫn online đều đặn như không có chuyện gì xảy ra.

Và tôi đã hiểu tại sao tôi đã có trang nhật ký này:
Mã:
http://forum.gamevn.com/showpost.php?p=11803279&postcount=1320

Và tôi đã hiểu em TÀN NHẪN với tôi thế nào khi em để tôi dằn vặt, lo cho em, chờ em, mong em suốt thời gian qua.

Và tôi đã hiểu tôi thấy em "có vấn đề" là vì sao.

Và tôi đã hiểu những lý do rất kỳ quặc của em.

TRONG KHI ĐÓ, EM VẪN VUI CHƠI ĐIỀM NHIÊN NHƯ KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ XẢY RA, NHƯ THỂ TÔI CHƯA TỪNG TỒN TẠI.

Và em bảo với tôi, tôi là người yêu của em? Rằng tôi rất quan trọng với em?

Tôi giả vờ "khờ", "ngốc" để em luôn là người chiến thắng. Điều đó không có nghĩa tôi là trẻ con đâu em àh. Tôi không phải giỏi nhưng tôi "đủ khả năng" để tìm ra "đáp án" khi tôi cần.

Tạm biệt! :)

...Cái gì không phải của mình thì sẽ không bao giờ là của mình.
...Haiz cuộc đời có nhiều chuyện để người ta suy ngẫm thế nhỉ :-<. Sensitive heart...
 
ngồi trước laptop đột nhiên ngó qua cửa sổ, nhà đối diện tối om & yên ắng quá. Cũng đúng thôi, bà già nhà đấy vừa mất cách đây 4 hôm rồi mà. Lúc còn nhỏ nhớ mang máng bà hay qua nhà mình chơi & cho 1 ít kẹo để ăn (vì nhà bà bán tạp hóa mà). Bây giờ lớn rồi, thỉnh thoảng chạy sang nhà bà để mua vài bịch đường dùm mẹ mà bà cứ bảo: "ăn kẹo ko cháu, bà cho nè" :). Bây giờ ko đc nghe, ko đc thấy bà nữa rồi, thật lòng cám ơn bà, thật đấy :)
 
mình ghét thứ thời tiết này....
mưa....mưa.....mưa mãi
 
ngồi... aaaaaaaaaa ... muốn đập phá ... quăng phi tiêu, trúng vào tấm hình Anh bên cạnh ... em sát hại anh rồi
 
Vui vì Ảo giác có người đồng cảm !
 
Không ai có thể đoán được chữ "ngờ"

Nothing is Impossible
 
Buồn ơi... ta và mi cứ dính nhau quài =.=
 
Vui vì đã đọc Ảo Giác...... ( Nhưng thực ra khi đọc tôi rất buồn ) .....
 
Chiến thắng bản thân mình? sao lại khó đến vậy:(
 
Nghe ngón đàn tuyệt diệu của Biret với những tác phẩm của Rachmaninoff trước lúc đặt lưng lên giường. Đó là một loại hạnh phúc.

Và tôi biết, một cách đích xác, người có thể chia sẻ hạnh phúc này với tôi là ai.

Là chính bản thân tôi.

Một cái gì đó, xa mà gần lắm.
 
....................................................................................................................................................................................................................... lắm !~
 
Hmmm, mới tỉnh hơi men mà sao hôm nay mem GVn đi ngủ sớm thế không biết, chắc mai dậy sớm xem nhật thực đây :-w:-w:-w:-w:-w:-w:-w
 
Cám ơn *chồng* . Mở mắt ra là chộp lấy đt liền luôn íh :-*

Đi học mang theo niềm vui của *chồng* :-*

Nice day cả nhà :-*​
 
Back
Top