Trào lưu rock, lợi hay hại?

"Chocolate Starfish and the Hot Dog Flavored Water" (bạn nào hiểu ý nghĩa cái tên này thì cũng đẳng cấp đấy ;)))

mãi về sau mới hiểu ý nghĩa của cái tên này ;;)

LB thì nghe lọt tai đc mấy bài thôi thôi ;))

nhưng dù sao vẫn thích chất nhạc của Korn hơn LB :-?
 
ý nghĩa lả sao ý kể nghe coi tui ko bít :D .......hihi
 
Theo tui biết thì mấy ông đó chơi với nhau một trò,ko nhớ chơi thế nào chỉ nhớ là ông thua cuối cùng phải ăn cái bánh dính toàn sperm của mấy ông khác.
 
rock cũng đc nhiều ng` quan tâm đey chứ
rock có nhiều thể loại ai nghe đc loại nào thì phải tùy lỗ tai ng` đo thôi có khi lại tùy tâm trạng nhỉ :P
 
limp biscuit là cái trò mà 1 lũ đàn ông quây lại với nhau, "phun" lên cái bánh quy, ông nào phun cuối cùng thì phải ăn cái bánh đấy :)). 1 nghĩa khác là để chỉ 1 thằng bị "yếu" ko "lên" nổi, "limp" mà. ;))
"Chocolate Starfish" với "Hot Dog Juice" ko thể giải thích ở đây, die ngay lập tức ;))
*nghe rock (bản thân tớ) thực ra cũng ko hẳn chỉ nghe 1 vài band hay genre, cái này thay đổi theo năm tháng nhưng luôn có sự yêu thích đặc biệt với 1 số band, hoặc album, hay thậm chí chỉ 1 vài track trong cái discography đồ sộ :| (The Cure hay Tool có thể nói là để lại dấu ấn sâu đậm nhất) . Và rock cũng chỉ là 1 khoảng nhỏ trong sở thích âm nhạc của 1 người.
 
limp biscuit là cái trò mà 1 lũ đàn ông quây lại với nhau, "phun" lên cái bánh quy, ông nào phun cuối cùng thì phải ăn cái bánh đấy :)). 1 nghĩa khác là để chỉ 1 thằng bị "yếu" ko "lên" nổi, "limp" mà. ;))
.

Nhớ là cái tên Limp Biscuit là một người bạn khi nói chuyện với thằng cha fred thì gọi cái đầu của fred là một mớ bánh quy dẻo, thế là chuyển ngay thành limp bizkit=))
.
___________Auto Merge________________

.
Limp Bizkit mà ko phải nhạc thị trường thì tôi cũng đến bó tay với bạn đấy :|. Tôi nghe từ cái 3$ đến cái "Chocolate Starfish and the Hot Dog Flavored Water" (bạn nào hiểu ý nghĩa cái tên này thì cũng đẳng cấp đấy ;))) và cảm nhận là Durst đúng là 1 thằng ăn hại, giọng như 1 con vịt, foul mouth, 1 thằng "attention whore" chính hiệu:-w. Lyric thì gọi là ngu si chứ ko phải ko nữa... Cái Behind blue eyes của The Who, nó cover lại mà cũng nổi đình nổi đám, gọi là "đỉnh cao" của LB đc. Nói chung là vô thiên lủng. Trừ Wes ra thì LB ko là 1 cái đinh, nổi lên từ cái Nookie rồi cũng chìm xuồng :)).
Những ai ghét Nu-metal (trc kia) luôn lấy LB, LP ra để chửi, ghét post-grunge lấy Godsmack, Nickelback. Vì sao? Vì những band này là perfect example cho cái dòng nhạc mà họ mang, Nu, P-grunge, vậy thôi. :|
*Chửi vậy thôi chứ h vẫn nghe Rollin', Take a look ảound đều đều =)

Chỉ được cái náo nào, ta đạp chết lão giờ >:)
Thằng limp thì cũng đúng là nhiều bài thị trường thật, như cái bài My Generation của nó, hay Rollin' , tuy nhiên, 1 số bài khác, như cái bài My way mà lão bảo củ bựa thì ta thấy không củ chút nào đâu, bài đó gần giống với cái kiểu Points of Authority của LP :> Hoặc như bài Eat you Alive cũng thế, hay như Boiler, bài đó phát điên lên với đoạn gào cuối cùng : Why ? Why ? như cái câu hỏi cho chính cái xã hội bẩn thỉu vậy :-> HOặc như cái bài Re-arrange, là câu hỏi, hay cũng chính là cái cách mà LB thể hiện con đường mà họ đang đi ( giống như bài my way với just my way, it's only highway )
 
Quay đúng trở lại quỹ đạo topic, không thì mỗi post lạc đề trong đây ăn 3 points.
 
Để bắt đầu, chúng ta cùng nhìn lại những năm cuối thế kỉ 20, đầu thế kỉ 21 khi teen-pop tạo nên một trào lưu mạnh mẽ trong giới trẻ VN thời kì đó. Những Backstreets Boys, Britney, Boyzone, Westlife... từng làm điên đảo biết bao thanh niên qua chương trình MTV được phát hành tuần trên HTV7 vào mỗi chiều thứ 4 (hay 5) trong tuần. Đó thực sự là một cơn sốt khi Internet chưa phổ biến ở VN và việc cầm được 1 album của 1 nhóm pop như Boyzone, BSB... để thưởng thức trên 1 đầu đĩa CD là một chuyện không hề dễ dàng như ngày nay.

Bốn, năm năm sau đó khi cơn sốt pop đã nguội dần cũng là lúc internet bắt đầu phổ biến ở VN và trào lưu hiphop/rap bắt đầu manh nha. Dân tình đổ xô đi học breakdance, nhiều nhóm nhảy ra đời và các ca sĩ thị trường VN nhanh chóng (nói đúng hơn là không thể bỏ qua =))) khi lên sân khấu trình diễn luôn đồng hành với 1 vũ đoàn minh họa có vài anh biểu diễn breakdance, lên bất kì forum nào khoảng năm 2002-04 thì chủ đề hiphop luôn là một chủ đề nóng. Giới trẻ ra đường đóng quần thụng áo rộng tay, đeo đủ thứ dây nhợ trên người (đek biết phải dây xích không nữa), học sinh tranh thủ luyện tập những động tác breakdance trong trường vào giờ ra chơi (8-})...... Rõ ràng mức độ ảnh hưởng của nó là không hề nhỏ so với trào lưu pop kể trên.

Và hiện nay là gì? Rock, câu trả lời đơn giản. Thực chất khi Internet bắt đầu vào VN thì một số fan có máu đam mê cực lớn đã bắt đầu làm quen với Internet và dùng nó để thỏa mãn thú đam mê, tìm hiểu những thông tin về thể loại được cho là ồn ào này. Vào thời điểm 2002-2004 (và trước đó nữa), để thưởng thức một album rock thưởng chỉ có vài cách sau: mượn đĩa rồi thâu lại qua băng, nhờ người thân ở nước ngoài gửi đĩa về, lên mạng kiên nhẫn download từng bài hát trong các host free được chia sẻ qua những forum rock đầu tiên ở VN bằng đường truyền dial-up. Chỉ sau đó một năm rưỡi - hai năm, mọi thứ đã khác hoàn toàn, chỉ cần trả tiền thuê bao trọn gói cho một hợp đồng thuê ADSL là hoàn toàn có thể rung đùi ngồi nhà thưởng thức vô số thể loại rock (dĩ nhiên cả các thể loại nhạc khác).

Một bước đánh dấu sự phổ biến của rock mạnh mẽ có lẽ là show diễn Tiger Translate vào đầu năm 2007 ở VN. Kể từ thời điểm đó, các rock show liên tục diễn ra, không còn khan hiếm như lúc trước và cũng là thời điểm vàng thau bắt đầu lẫn lộn. Ca sĩ chỉ cần rống khỏe, vác cây guitar điện lên sân khấu quẹt quẹt vài cái là đã có thể tự xưng mình hát rock (dù cây guitar đek có cắm bất kì dây nối nào 8-}). Có lẽ khái niệm "hát rock" chỉ tồn tại duy nhất ở đất nước VN này khi mà những nhóm nhạc và ca sĩ như MTV, Trio666, Siu Black, Anh Khoa, Kasim Hoàng Vũ cũng có thể dễ dàng được xếp vào rock. Và cũng nhờ rock mà hàng loạt người như tìm được phao cứu sinh để thể hiện mình có cá tính mạnh mẽ trong thời điểm nhạc trẻ Việt ngày càng bựa như hiện nay, chí ít thì cũng có thể tự nhủ "hên là ta nghe rock, ko đụng gì đến thể loại bựa kia" nhưng liệu chữ "nghe" đó có thể hiểu như thế nào? Là việc chỉ cần down rock về nghe cho có rồi tuôn ra những câu phát biểu đúng sai mặc bay hay là nghe để có thể dễ dàng hạ thấp những dòng nhạc thị trường khác (dù trước đây bản thân cũng từng nghe và điên cuồng)?

Dễ dàng thấy, người VN rất nhanh chóng với việc "giác ngộ" trước thời cuộc, từ pop đến hiphop/rap và nay là rock. Nhưng, liệu việc luôn chạy theo trào lưu để chứng tỏ mình không quá lạc hậu là tốt hay xấu? Thử tưởng tượng, nếu sau rock là jazz hay blues thì sẽ thế nào? Và đối với bạn, bạn có thích sự tràn lan của rock như hiện nay không và cho đó là lợi hay hại? Tui thì cảm thấy cũng có lợi vì lâu lâu lại được xem nhiều buối tấu hài rất chất lượng :)).

Đâu phải chuyện lợi hay hại :)) đâu chỉ có Rock , dù bất kì loại nhạc nào dc dân VN "giác ngộ" đều bị tha hóa sớm thôi :)) đấy , như Rap chẳng hạn , xịt rùi đó +_+
Thui tớ BeatBox cho lành :-h:D

!
 
Có cái chi mà cãi nhau cho lắm, sở thích của riêng mỗi người khi vui nghe nhạc khác khi buồn nghe nhạc khác, có người thích mạnh mẽ, co người thích nhẹ nhàng, dù trào lưu nà đi nữa nó cũng đang làm phong phú nền âm nhạc Việt Nam, phải có người ăn theo mới trồi ra người am hĩu...Chúng ta sống đâu chĩ biết mỗi một thứ đúng không?
 
Back
Top