Đừng trao yêu thương khi quá muộn

Triệu Mẫn

iu con gái của ba nhất...
Tham gia ngày
22/1/02
Bài viết
6,622
Reaction score
23
Hãy xem bạn sẽ làm gì khi ở cạnh người thân, có thể là anh chị em, đặc biệt là ba mẹ mình? Có bao giờ bạn muốn tìm cách để khiến họ cảm thấy thoải mái nhất, hạnh phúc nhất khi ở bên bạn?
Hôm trước tình cờ được đọc một bài viết mang tên”Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?“. Thực sự, mình cảm nhận được không nhiều do lâu nay có điều kiện sống bên cạnh gia đình. Song mình đã suy ngẫm rất kỹ, và nghiệm ra một điều lý thú. Điều quan trọng không phải là bao nhiêu lần bạn gặp người thân, mà là lúc ở bên cạnh họ, bạn làm gì?
Hãy tưởng tượng, bạn có 30 phút bên cạnh một cô gái xinh xắn hay một anh chàng dễ thương, bạn rất muốn làm quen. Nhìn chung, nếu mong muốn đủ mạnh, đa số chúng ta sẽ tìm ra cách khiến cho đối phương ấn tượng, cảm thấy thoải mái, cảm thấy được quan tâm. Có thể bắt đầu từ một nụ cười thân thiện, một lời khen hợp lý, dẫn dắt hai người tích cực tham gia vào một câu chuyện. Khi không khí cởi mở, hai người sẽ có cơ hội trao đổi thông tin liên lạc, rồi hẹn một dịp nào đó gặp lại. Sau khi chào tạm biệt, người đó cảm thấy rất vui vì gặp một người thú vị. Còn bạn, có khi còn phấn khích hơn nhiều, đến tận vài ngày sau, đầu óc vẫn còn miên man nghĩ… về người ấy.
Còn bây giờ, cũng với 30 phút đó, hãy xem bạn sẽ làm gì khi ở cạnh người thân, có thể là anh chị em, đặc biệt là ba mẹ mình? Có bao giờ bạn muốn tìm cách để khiến họ cảm thấy thoải mái nhất, hạnh phúc nhất khi ở bên bạn? Không biết có ai đã từng như mình trước đây không, thực sự mình đã muốn lảng tránh, vì nghĩ rằng họ thật phiền toái.
Có thể đối với những người sống xa nhà, cả năm mới về thăm bố mẹ được may ra một lần thì khoảng thời gian đó là vô cùng quý báu, và họ sẽ trân trọng nó, họ sẽ tìm mọi cách để làm nó trở nên có ý nghĩa nhất. Do đó, có lẽ những người suốt ngày bên cạnh người thân thì cũng nên cố gắng làm như vậy. Hoàn toàn đúng, song thực tế thì…?
Mình tin rằng nhiều bạn cũng có hoàn cảnh tương tự mình, đi học, đi làm về, đều có điều kiện quây quần bên gia đình vào mỗi tối, được ba mẹ “quan tâm” đến từng bữa ăn, từng giấc ngủ… thậm chí là từng buổi đi chơi: “Lại đi hả con? Đi đâu thế? Đi với ai? Mấy giờ về? Về cho sớm đấy!“. Rồi cả chuyện tương lai “Nên học trường này trường kia, ngành đó bố mẹ quen biết, có đầu ra con ạ“, cho đến những việc hệ trọng “Này con, đã đến tuổi rồi đấy, con xem con bé, anh chàng này này, bố mẹ thấy nó được lắm…”. Về phần người con, nhiều lúc cảm thấy không thoải mái, vì là sự “độc lập, tự do” có vẻ như đang bị lung lay.
Có nhiều phụ huynh coi “quan tâm” là dành thời gian để lo lắng, dành tiền bạc để mang lại những gì mà họ cho là tốt nhất với con cái. Rất đáng hoan nghênh, họ đã hết mình vì con. Song nhiều lúc sự yêu thương hết mình đó lại bị lầm sang thành kiểm soát, mầm mống của nhiều rắc rối. Bởi đơn giản: “Trao đi yêu thương với một ai đó theo cách của bạn, không có nghĩa là họ sẽ cảm nhận được”, mà có khi lại là cảm giác bị kiểm soát, bị giữ chặt khư khư như kho báu. Lý do là, trong thế giới quan của mỗi người, quan niệm về yêu thương rất khác nhau. Cũng giống như hiện tượng ngôn ngữ, nếu bạn hét “I love you” với người không biết tiếng Anh, có thể họ sẽ lầm hiểu sang quát mắng, lớn tiếng.
Có người thì quan niệm yêu thương là được âu yếm, hỏi thăm, lo lắng từng li từng chút một, có người thì nghĩ yêu thương là được tặng hoa, tặng quà, có người thì cho rằng khi có ai đó lắng nghe mình, để mình giãi bày tâm sự mới là yêu thương, có người lại cho rằng cùng hỗ trợ nhau, làm việc cùng nhau tạo ra những thứ lớn lao, mới là yêu thương… cho nên, nếu chúng ta cứ nghĩ rằng ai cũng giống nhau, và cứ “yêu theo cách riêng của mình” thì sớm muộn cũng sẽ đem lại đau khổ.
Tình thương thì có thể có thật đấy, song chúng ta đã không hiểu ngôn ngữ của nhau, nên không biết trao đi thế nào cho hợp lý, hoặc là phải đợi đến khi quá muộn…
Tại một buổi hội thảo, người ta đã đưa ra cho khán giả một loạt các câu hỏi về ba mẹ. Câu hỏi đầu tiên, và có lẽ là dễ nhất “Bạn có tin rằng mình yêu ba mẹ không?” Ngay lập tức, cả hội trường nhốn nháo “Tất nhiên rồi, không yêu họ thì còn yêu ai, hỏi gì kì vậy". Câu hỏi tiếp theo “Bạn đã làm những gì để thể hiện tình yêu đó?” Hàng loạt cánh tay giơ lên “Ờ thì dịp lễ tết mua hoa, mua quà tặng, rồi về thăm, rồi chia sẻ, tâm sự, thi thoảng đỡ đần việc nhà, việc cửa”, có người thì chia sẻ thành thật “Tôi ở xa nhà nên thường xuyên gửi tiền về, hỏi xem ông bà thích gì thì mình mua cho, rồi thuê ôsin để phục vụ, hàn huyên cho ông bà đỡ buồn, tôi nghĩ đó là tốt lắm rồi”…
Câu hỏi tiếp theo “Bao nhiêu người nhớ đến sinh nhật của ba mẹ và tặng quà, hoặc những lời chúc tốt đẹp?”. Số cánh tay lần này đã ít đi. “Bao nhiêu người biết đến ngày cưới của ba mẹ, và giúp ba mẹ tổ chức lễ kỉ niệm?” nhiều người đã lắc đầu, số cánh tay giảm hẳn. “Bao nhiêu người hay tâm sự với ba mẹ, biết đến ước mơ, niềm đam mê, sở thích hồi bé của ba mẹ, và thông cảm nếu họ chưa thực hiện được?”. Chỉ còn vài cánh tay sót lại. Câu hỏi cuối cùng “Bạn đã bao giờ ôm ba mẹ và nói rằng con yêu ba, con yêu mẹ, xin lỗi về những điều con đã sai, và cảm ơn tất cả những gì mà ba mẹ đã làm cho con?”. Không còn cánh tay nào, tất cả đều im lặng.
Vị diễn giả nói tiếp “Có thể, ở đây, có nhiều bạn nghĩ là ba mẹ đã không đối xử tốt , thậm chí tệ bạc với các bạn. Song bạn có bao giờ nghĩ rằng, họ đã làm một điều tuyệt vời nhất, là sinh ra các bạn, là cho các bạn quyền được sống, và nuôi các bạn đủ lớn không? Trong khi đã có biết bao ông bố bà mẹ vị thành niên, đã chót lỡ làng mà phá thai, và vứt con mình, máu mủ của mình vào sọt rác ở bệnh viện?”. Nói đến đây, đã có người bắt đầu khóc, một trong số họ chia sẻ “Tôi đã ở với mẹ tôi suốt hơn 30 năm qua, nhưng đã không còn làm kịp những điều anh nói nữa, dù chỉ là một lời cảm ơn, mẹ tôi vừa mới mất đột ngột cách đây ít lâu”…
Bạn à, có những thứ chúng ta tưởng như tất yếu, tưởng như đương nhiên mà chưa chắc đã phải vậy. Hãy thử nghiệm lại xem, sự kiện sóng thần, đâu có ai nghĩ rằng một ngày đẹp trời vậy, lại là thời điểm kết thúc của biết bao vận mạng. Sự kiện 11/9, đâu có ai nghĩ hệ thống an ninh chặt chẽ vậy, mà lại để thảm họa xảy ra. Vậy liệu ai trong số chúng ta, với tai trần mắt thịt, có thể chắc chắn 100% là ngay ngày mai thôi, khi bạn tỉnh dậy, mọi thứ vẫn bình yên. Sẽ không có một máy bay rơi, quả bom nổ, một hòn đạn, mũi tên bay lạc, hay thậm chí là động đất, sóng thần.. Sẽ không có một điều tồi tệ nào đó xảy đến với người bạn thân yêu, hoặc chính bản thân bạn?
Vì vậy, đơn giản là đừng chờ đợi, hãy sống hết mình, yêu thương hết mình cho ngày hôm nay. Hãy làm những việc mà bạn cảm thấy cần thiết, trước khi quá muộn. Dù cho thế nào đi nữa, tất cả chúng ta đều nợ anh chị em mình, ba mẹ mình, ít nhất là một lời cảm ơn chân thành, một cái ôm thật chặt, hoặc một lời xin thứ được lỗi, cảm thông. Cách đây ít lâu, mình đã phá bỏ rào cản, để tâm sự với mẹ mình những điều bao năm giấu kín, và thân thiện hơn với ông anh ruột, rồi lần đầu tiên sau hơn 10 năm chung sống, mình đã khóc, và ôm ba mình, nói lời yêu thương. Một cảm giác rất tuyệt vời, hãy đơn giản là hành động. Và đừng quên để ý đến ngôn ngữ yêu thương của mọi người xung quanh nhé!
Một ngày tốt lành,
Phương Live
Hôm nay trong lúc chờ đợi ông anh đón về, thì trong công ty không biết làm gì, thì lên vnexpress đọc thông tin 1 chút, vô tình vào phần cửa sổ blog thì thấy bài viết trên... ngẫm nghĩ lại hơn 25năm rồi mà mình chưa bao giờ nói 1 tiếng như con cám ơn bố/mẹ, con xin lỗi bố/mẹ, con yêu bố/mẹ... những từ đơn giản đó mà sao mình thật khó khăn khi nói ra vậy nhỉ? Rất muốn nói... nhưng có cái gì đó làm cho mình không đủ can đảm nói ra. Vào những dịp lễ tết thì cuồng cuồng lên tìm những món quà thật ý nghĩa tặng cho mọi người... nhưng không bao giờ nhớ tặng quà cho bố mẹ... ngẫm nghĩ lại thật buồn và đáng hổ thẹn.
 
lần này vẫn cố bóc tem mặc dù chưa đọc hết :P
 
Khi người lớn quá thực dụng thì những từ ấy có ý nghĩa gì nhỉ :-?
"Tiền", một chữ này là đủ.
 
hình như ng việt mình mắc cỡ khi nói con yêu ba/mẹ.....(mình cũng vậy):(
 
lần này vẫn cố bóc tem mặc dù chưa đọc hết :P

phần tưởng cho ai bóc tem tr'c nhất là 1 con tem đỏ=))
bài dài quá, ngại đọc, nhưng nhìn sơ qua có lẽ nhắc nhở chúng ta quan tâm hơn tới những người thân quanh ta.
 
lần này vẫn cố bóc tem mặc dù chưa đọc hết :P
cái thể loại nhảy vào topic người khác mà tem tem ở TG tôi còn thấy vui chứ ở thư giãn thì làm ơn phắn nhé :|
chả được cái quái gì vào toàn tem tem
ra bưu điện đem đống tem về mà thờ đi :|

còn anh hùng thì vào Thư Giãn ấy mà viết hẳn chữ TEM to tướng hoặc post cái ảnh tem vào
chứ đừng núp lùm post khác mà tự sướng
 
Xem bài viết ấy thực sự tôi thấy phiến diện lắm. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. Đâu thể nào áp dụng chung 1 khuôn mẫu cho tất cả mọi người được. Và những chuyện như trong bài viết ấy chỉ hợp với phương tây, anyway, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mà.
Riêng bản thân tôi nếu được mời cũng không thích tham gia những cái buổi "hội thảo" như bài trên, vì những câu hỏi thực sự không phù hợp, vả lại nếu như những câu hỏi đó được người nghe tham gia đặt câu hỏi thì nó cũng không có ý nghĩa gì khác ngoài việc thách đố, bởi chả có ai perfect đến mức làm được tất cả những điều đó. Còn những ai dám khẳng định mình đã làm tất cả những việc ấy, thì 100% là nói phét, hoặc đã 80 tuổi và có cha mẹ 100+.
Tôi thì thiên về hành động hơn, thà tôi âm thầm báo đáp còn hơn chỉ nói mà chả làm gì, như tất cả các cuộc hội thảo, diễn giả có hay có giỏi đến mức nào thì khi ra về thính giả cũng "ê còn sớm, đi uống cafe đi mày", vào quán cafe đấu láo và quên hết.
 
Xem bài viết ấy thực sự tôi thấy phiến diện lắm. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. Đâu thể nào áp dụng chung 1 khuôn mẫu cho tất cả mọi người được. Và những chuyện như trong bài viết ấy chỉ hợp với phương tây, anyway, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mà.
Riêng bản thân tôi nếu được mời cũng không thích tham gia những cái buổi "hội thảo" như bài trên, vì những câu hỏi thực sự không phù hợp, vả lại nếu như những câu hỏi đó được người nghe tham gia đặt câu hỏi thì nó cũng không có ý nghĩa gì khác ngoài việc thách đố, bởi chả có ai perfect đến mức làm được tất cả những điều đó. Còn những ai dám khẳng định mình đã làm tất cả những việc ấy, thì 100% là nói phét, hoặc đã 80 tuổi và có cha mẹ 100+.
Tôi thì thiên về hành động hơn, thà tôi âm thầm báo đáp còn hơn chỉ nói mà chả làm gì, như tất cả các cuộc hội thảo, diễn giả có hay có giỏi đến mức nào thì khi ra về thính giả cũng "ê còn sớm, đi uống cafe đi mày", vào quán cafe đấu láo và quên hết.
Tất cả những người lên đây, tui đảm bảo chắc chắn rằng ai cũng nhớ ngày sinh nhật vài đứa bạn, ngày sinh nhật người yêu v.v và khi tới ngày đó thì lo tìm mua quà, tổ chức sinh nhật cho người yêu...
Nhưng không mấy ai nhớ tới ngày sinh nhật của bố mẹ cả...

Do dùm cụm từ phiến diện là không đúng, vì cụm từ phiến diện là phản đối 1 vấn đề gì đó mà ít người làm cái điều nói trong vấn đề đó... nhưng bản thân tui thì ở xh vn này... hầu hết tới 90% là làm những điều bị phản ánh trong bài viết trên.
 
Sao tiếng mẹ đẻ mà nói ra con yêu mẹ nó cứ cứng mồm thế nào ý nhỉ :D

Có lẽ, dùng hành động thay lời nói, thì dễ dàng hơn.
 
Triệu Mẫn nói:
Tất cả những người lên đây, tui đảm bảo chắc chắn rằng ai cũng nhớ ngày sinh nhật vài đứa bạn, ngày sinh nhật người yêu v.v và khi tới ngày đó thì lo tìm mua quà, tổ chức sinh nhật cho người yêu...
Nhưng không mấy ai nhớ tới ngày sinh nhật của bố mẹ cả...

Do dùm cụm từ phiến diện là không đúng, vì cụm từ phiến diện là phản đối 1 vấn đề gì đó mà ít người làm cái điều nói trong vấn đề đó... nhưng bản thân tui thì ở xh vn này... hầu hết tới 90% là làm những điều bị phản ánh trong bài viết trên.
Yeah, my bad, sorry. Just my thought.
 
Yeah, my bad, sorry. Just my thought.
Chả ai dám nói cậu tệ cả... không biết bài 1 cậu có đọc hết không? Bản thân tui cũng chưa bao giờ nói những câu đó... và tui cũng bao giờ nhớ tới ngày sinh nhật của bố mẹ tui cả.
 
Tặng quà cho mẹ vào ngày sinh nhật , 8/3 , 20/10 ... Cuối cùng là món quà bị vất xó, lọ thuốc bổ thì đóng bụi . Tự hỏi tặng để làm j ? Thế mà mỗi lần có chuyện là lôi ra : " Mày có quan tâm j tới mẹ mày đâu ! " Riết chán chẳng muốn nói đến, cũng chẳng muốn làm j trong các ngày đặc biệt . Thế đấy :)
Không cần phải nói ra, chỉ cần dùng hành động .
 
Đúng là rất khó nói 1 tiếng con yêu bố/mẹ, rất nhiều lần mình muốn nói ra rồi nhưng đều ko được. Chắc năm nay phải thay đổi, giờ cũng có điều kiện ở bên cạnh gia đình hơn hồi xưa nên cảm giác awkward cũng giảm rồi.
 
Tặng quà cho mẹ vào ngày sinh nhật , 8/3 , 20/10 ... Cuối cùng là món quà bị vất xó, lọ thuốc bổ thì đóng bụi . Tự hỏi tặng để làm j ? Thế mà mỗi lần có chuyện là lôi ra : " Mày có quan tâm j tới mẹ mày đâu ! " Riết chán chẳng muốn nói đến, cũng chẳng muốn làm j trong các ngày đặc biệt . Thế đấy :)
Không cần phải nói ra, chỉ cần dùng hành động .

cái này có thể hiểu là cả năm cậu cứ luẩn tha luẩn thân ở đâu đó chẳng thèm ngó gì tới bà ấy rồi tự nhiên tới mấy cái ngày đó lại thận thiện tặng quà (tất nhiên không biết món bà ấy thích là cái chắc) nên mới có chuyện như thế. nếu không sống xa nhà thì thường xuyên tiếp công việc nhà giúp bà ấy thì có thể cải thiện hình ảnh thôi.

cái được nói ở bài #1 chỉ được áp dụng ở những gia đình có của ăn của để cha mẹ có nhiều thời gian dành cho con cái và tất nhiên hệ quả là tụi nhỏ sẽ dành nhiều thời gian để quan tâm cho họ hơn\:D/. chứ ở VN đa phần nhà nghèo còn không thì khá giả nhưng vẫn bận rộn với vô số thứ công việc nên cũng khó mà tạo được sự thân thiện với con cái và như thế vô tình lại tạo nên cái rào cản. tất nhiên ở đây không nói tới loại nha giàu nhưng không biết cách dạy con để nó làm phiền xã hội nhé.


tớ thì tớ cũng sống xa nhà vã tớ cũng chẳng có thói quen đt về hỏi thăm chuyện nhà mỗi lần muốn hỏi lại cứ cứng họng sau ấy, họa may hỏi được thì bố mẹ cũng chẳng thèm nói có lẻ để tớ an tâm :| đấy là những nghịch lý thường gặp ấy.

còn về chuyện tặng quà bố mẹ thì tớ nghĩ rằng nếu chưa tạo ra đồng tiền thì việc tặng quà như thế chẳng có ý nghĩa gì cả đâu [-X ai đi làm rồi khắc hiểu điều tớ nói. do đó ở tớ chủ trương những ngaỳ đặc biệt thì mọi người ở nhà tiếp bố mẹ làm việc gì đó hoặc tự tay xuống bếp nấu ăn đãi họ hoặc tổ chức 1 buổi tiệc nhỏ tại nhà cho có không khí gia đình như thế mới thực sự hiệu quả:).

theo tớ câu nói con yêu mẹ/ bố thì chỉ có trên phim để diễn tả tâm lý thôi, chứ đời thực thì nếu các cậu yêu bố mẹ thì tất nhiên các cậu sẽ luôn làm những việc để 2 người đó được vui và hãnh diện vì cậu như thể cũng là 1 câu "con yêu mẹ/ bố rồi".
 
Như thằng bạn tui chẳng hạn. Khi Bố nó mất rồi nó mới biết sự trống trải lạnh lẽo khi không có bố. Trước khi mất nó vẫn thường đôi co, kô nghe lời ..... ngày làm đám tang bố nó, nó cứ nói với tui là mi nhìn ông ba ta đang ngủ kìa, câu nói đó nó cứ nói đi nói lại. Giờ thì nó là người lạnh lùng về mặt tình cảm :|
 
Đọc xong mới nghĩ lại thì thấy thật là quý báu :)

Mình thì nhớ SN ba & mẹ (anh nữa) nhưng chả có gì vẻ là trân trọng cả =.=.

Còn nói chữ con yêu ba/mẹ hay gì đó thì ko quen lắm, có lẽ vì ít nói.
Phương Đông khác với Phương Tây
 
bài viết rất hay,đối với mình thì bài viết này thật sự có ý nghĩa.............nhưng tại sao mình lại không thể thực hiện được những điều đó,mình cảm thấy xấu hổ với lòng mình......giá như mình có thể thay đổi được bản thân,giá như mình không chơi bời lêu lổng,giá như mình biết quan tâm hơn đến mọi người,giá như ôi giá như mình có thể thay đổi bản thân được :((
 
Hu hu , mình đọc xong cũng thấy có lỗi , những lời yêu thương rất đơn giản nhưng khó nói..............Mình nghĩ đó là do mình ko quen , mình sợ làm người thân cũng sẽ ngượng ngịu khi nghe những lời như thế...............Nói chung theo mình , làm cho người thân hạnh phúc thì mình cứ sống như bình thường , không nên thay đổi bằng những lời nói thân mật làm gì ( giả dụ bây h , em bạn , hoặc con cháu bạn nói là yêu bạn , bạn sẽ cảm thấy ngượng ngùng) :D
 
Các bạn thường biểu hiện tình thương bố mẹ bằng cách nào vậy ? Hơi trẻ con nhưng mà tớ hay hôn bố mẹ :-*
 
Back
Top