- 28/9/05
- 1,213
- 51
- Banned
- #1
Mẹ tui chơi 1 người bạn hàng xóm (nhỏ hơn chục tuổi) gia đình cũng không dư giả gì.
Chồng người đó đi làm bảo vệ ở Khách sạn - Nhà hàng, thường mang đồ ăn dư về, thường xuyên mang thức ăn sống (thịt) về (tui không biết đó là xin hay ăn cắp). Và mẹ tui mua, như 1 cách để giúp đỡ bạn bè.
Tui ăn thấy không ngon, đôi lúc thấy hôi, tui nghĩ tụi nhà hàng thì người đi chợ mua rẻ để có dư ra... rồi có thể để lâu, nên tui đã nói với mẹ tui là đừng mua như vậy, nhà không có thiếu thốn để đi ăn cơm thừa canh cặn (cái này đúng).
Ộng nội tui gần 90 tuổi, 1 tháng ông góp 1tr6 để mẹ tui chi trả chi phí gia đình và thêm vào tiền ăn, tui hỏi mẹ tui lấy tiền như vậy mà để ông ăn nhu vậy sao. Rồi ông tui tuyên bố lấy thức ăn về để tủ lạnh (thịt sống 1 lần 0,5 - 1kg) nó hư ăn vào người bị bệnh mang về là quăng hết.
Đó là trước tết, tết người hàng xóm về quê, mới lên được 1 2 tuần, sáng nay tui thấy trong tủ lạnh có bọc thịt(nói rõ luôn là nhà tui đi chợ hàng ngày, không cần mua đồ về dự trữ), tui mang xuống bỏ vào chậu rửa chén, thế là khi mẹ tui đi làm về la hét um xùm (vì tức mà). Và giận cả nhà.
Giải quyết ra sao hả các bạn.
Cái này tình trạng xảy ra lâu rồi, thường xuyên vậy, tui nói mẹ tui biết bao nhiêu lần, cũng không được, lên nhà cậu ruột nói để cậu tui khuyên mẹ tui cũng chẳng có kết quả (mẹ tui nể bạn lắm). Đợt tới có bác (nhà có 2 chị em gái, nên mẹ tui cũng nghe lời bác) xuống chơi, có nên nói ra cho bác nói chuyện với mẹ tui không.
Tui nghĩ như thế này:
- Ăn đồ ăn vậy có hại sức khỏe.
- Ông nội tui gần 90....
- Nhà không thiếu thốn để phải đi ăn cơm thừa canh cặn.
- Đồ đó có thể là đồ trộm cắp, làm vậy tiếp tay cho kẻ trộm.
- Cái lí do nữa là hôm nọ tui có qua nhà người đó, nói là chị ơi cho em hỏi mấy câu, chị chỉ cần trả lời có hay không. Tui hỏi là: chị có đưa đồ ăn cho mẹ em không. Bả trả lời không. Tui về luôn, trong lòng tui chửi bả, thực ra vì tui biết nhưng tui muốn nói chuyện đàng hoàng và muốn không để vấn đề thức ăn xảy ra. Nhưng bả mặt dày vậy thì tui về luôn -> con người không trung thực.
Chồng người đó đi làm bảo vệ ở Khách sạn - Nhà hàng, thường mang đồ ăn dư về, thường xuyên mang thức ăn sống (thịt) về (tui không biết đó là xin hay ăn cắp). Và mẹ tui mua, như 1 cách để giúp đỡ bạn bè.
Tui ăn thấy không ngon, đôi lúc thấy hôi, tui nghĩ tụi nhà hàng thì người đi chợ mua rẻ để có dư ra... rồi có thể để lâu, nên tui đã nói với mẹ tui là đừng mua như vậy, nhà không có thiếu thốn để đi ăn cơm thừa canh cặn (cái này đúng).
Ộng nội tui gần 90 tuổi, 1 tháng ông góp 1tr6 để mẹ tui chi trả chi phí gia đình và thêm vào tiền ăn, tui hỏi mẹ tui lấy tiền như vậy mà để ông ăn nhu vậy sao. Rồi ông tui tuyên bố lấy thức ăn về để tủ lạnh (thịt sống 1 lần 0,5 - 1kg) nó hư ăn vào người bị bệnh mang về là quăng hết.
Đó là trước tết, tết người hàng xóm về quê, mới lên được 1 2 tuần, sáng nay tui thấy trong tủ lạnh có bọc thịt(nói rõ luôn là nhà tui đi chợ hàng ngày, không cần mua đồ về dự trữ), tui mang xuống bỏ vào chậu rửa chén, thế là khi mẹ tui đi làm về la hét um xùm (vì tức mà). Và giận cả nhà.
Giải quyết ra sao hả các bạn.
Cái này tình trạng xảy ra lâu rồi, thường xuyên vậy, tui nói mẹ tui biết bao nhiêu lần, cũng không được, lên nhà cậu ruột nói để cậu tui khuyên mẹ tui cũng chẳng có kết quả (mẹ tui nể bạn lắm). Đợt tới có bác (nhà có 2 chị em gái, nên mẹ tui cũng nghe lời bác) xuống chơi, có nên nói ra cho bác nói chuyện với mẹ tui không.
Tui nghĩ như thế này:
- Ăn đồ ăn vậy có hại sức khỏe.
- Ông nội tui gần 90....
- Nhà không thiếu thốn để phải đi ăn cơm thừa canh cặn.
- Đồ đó có thể là đồ trộm cắp, làm vậy tiếp tay cho kẻ trộm.
- Cái lí do nữa là hôm nọ tui có qua nhà người đó, nói là chị ơi cho em hỏi mấy câu, chị chỉ cần trả lời có hay không. Tui hỏi là: chị có đưa đồ ăn cho mẹ em không. Bả trả lời không. Tui về luôn, trong lòng tui chửi bả, thực ra vì tui biết nhưng tui muốn nói chuyện đàng hoàng và muốn không để vấn đề thức ăn xảy ra. Nhưng bả mặt dày vậy thì tui về luôn -> con người không trung thực.

...... Tui xem gia đình trên hết, nhưng chị tui lại xem bạn bè trên hết
....... Bây giờ thằng cháu tui cũng xem bạn bè nó quan trọng hơn chuyện học hành của nó
.........
đời lắm loại người