MUM.MIM
Mr & Ms Pac-Man
- 25/10/09
- 170
- 181
Nghe title là các bác hiểu rồi, ko cần nói nhiều chi nữa. Hồi trước cũng có 1 topic trong đây nói về việc yêu gái giàu, nhưng trường hợp của em thì nó hơi khác tí.
Em sinh ra trong một gia đình bình thường ko thể bình thường hơn, cha làm tài xế, mẹ bán hàng nước, ông bà bị bệnh nặng, ba cô thì ko lấy chồng, đã thế cũng lớn tuổi, sắp về hưu (xấp xỉ 50 rồi), đã thế còn 1 thằng em trai còn đang đi học,... Chưa gì em thấy tương lai của mình là một cõi xám xịt, như là một gánh nặng đè trên vai em
.
Nói chung là em đã tự quyết với lòng mình là chỉ cắm đầu học và đi làm thêm mà thôi, ko tình cảm trai gái gì hết (còn sức đâu mà đèo bồng ai nữa). Vì thế, trong suốt gần 4 năm ĐH, dù em ko đẹp zai gì mấy nhưng em đã từ chối gần 10 cuộc tỏ tình (trong trường cũng có, chỗ làm cũng có):( - Không tự sướng nhá các tình yêu.
Em cứ ngỡ rằng rồi năm cuối cùng ĐH cũng sẽ trôi qua bình yên, nhưng nào số phận lại ko tha.... Em đã gặp người ấy....:)
Không biết các bác trong đây đã ai yêu lần nào chưa ? Lúc trước mấy thằng bạn cứ than thở "yêu là chết trong lòng một ít", em cứ cười tụi nó xạo sự, nhưng ai ngờ...Giờ em mới biết được cảm giác khi yêu là gì. Đau lắm các bác ạ
, đau như có hàng vạn cái kim đâm vào tim ấy
. Nếu như đâm con dao vào người mà ko sao thì có lẽ em đã đâm từ lâu vào người để giảm bớt cơn đau từ trong người mình rồi.
Nhiều lần, vì quá nhớ người ấy nên sau khi học xong ở q.1, em đã chạy về q.12 chủ yếu để nhìn người ấy ăn cơm trưa ở căn tin, sau đó được khoảng 30' là...em chạy về q.1 để học lại(vì trường em có nhiều cơ sở lắm).
Có thể nhiều bác sau khi đọc xong các dòng trên sẽ bảo em là thằng dư hơi rỗi đời hay si tình ngu ngốc. Quả thật, chính em cũng thấy mình ngu thật, nhưng không hiểu vì sao có một động lực từ trái tim bắt buộc em phải làm điều đó, nếu ko thì ngực em đau nhói cả lên...:(
Rồi bất chợt, em giật mình tự hỏi, "Mình đã yêu rồi chăng?"
Em tính thổ lộ, nhưng em chợt ngại. Ngại vì hoàn cảnh của gia đình mình quá khó khăn, ngại vì đây là lần đầu tiên em yêu, ngại vì nếu cô ấy đồng ý thì tương lai rồi sẽ ra sao đây? Ngại vì không biết cô ấy đã có bạn trai chưa? Ngại vì gia đình cô ấy quá giàu trong khi mình thì lại quá nghèo!!! (cô ấy mỗi lần đi học mang theo cả triệu, xe tay ga Shi, còn em thì xe cub 81 (Wave còn đỡ nhé), đi học dằn túi có chừng 15k = ăn sáng + gửi xe + dự phòng)
Từ lúc biết cô ấy đến nay em chỉ nói chuyện đúng có 1 lần, còn lại 3 lần là chào xã giao (gặp nhau chào rồi di), 4 lần nhìn cô ấy ăn cơm...Ấy vậy mà về đêm nào em cũng bị hình bóng người ấy làm cho trái tim em đau đớn, trằn trọc không ngủ được:(.
Trí óc của em thì ngăn cấm em làm quen với cô ấy, nhưng còn trái tim thì mách bảo em hãy yêu đi, chuyện gì xảy ra trong tương lai thì mặc kệ nó....Em phải làm sao đây?
Em dự định khoảng 10h30 tối nay sẽ gọi cho cô ấy, thú nhận đã yêu cô ấy từ lâu, sau đó thì ...chia tay cô ấy luôn và quyết định quên đi người đó(ặc ặc, đừng xoắn em, em ko biết phải làm thế nào cho hợp lý bản thân em nữa
).
Trước khi em có hành động dại dột, mong các bạn có nhiều kinh nghiệm hãy soi sáng cho em một con đường, nếu yêu thì phải làm sao? Còn ko yêu thì làm cách nào để quên cô ấy một cách nhanh nhất ?:(
Em sinh ra trong một gia đình bình thường ko thể bình thường hơn, cha làm tài xế, mẹ bán hàng nước, ông bà bị bệnh nặng, ba cô thì ko lấy chồng, đã thế cũng lớn tuổi, sắp về hưu (xấp xỉ 50 rồi), đã thế còn 1 thằng em trai còn đang đi học,... Chưa gì em thấy tương lai của mình là một cõi xám xịt, như là một gánh nặng đè trên vai em
.Nói chung là em đã tự quyết với lòng mình là chỉ cắm đầu học và đi làm thêm mà thôi, ko tình cảm trai gái gì hết (còn sức đâu mà đèo bồng ai nữa). Vì thế, trong suốt gần 4 năm ĐH, dù em ko đẹp zai gì mấy nhưng em đã từ chối gần 10 cuộc tỏ tình (trong trường cũng có, chỗ làm cũng có):( - Không tự sướng nhá các tình yêu.
Em cứ ngỡ rằng rồi năm cuối cùng ĐH cũng sẽ trôi qua bình yên, nhưng nào số phận lại ko tha.... Em đã gặp người ấy....:)
Không biết các bác trong đây đã ai yêu lần nào chưa ? Lúc trước mấy thằng bạn cứ than thở "yêu là chết trong lòng một ít", em cứ cười tụi nó xạo sự, nhưng ai ngờ...Giờ em mới biết được cảm giác khi yêu là gì. Đau lắm các bác ạ
, đau như có hàng vạn cái kim đâm vào tim ấy
. Nếu như đâm con dao vào người mà ko sao thì có lẽ em đã đâm từ lâu vào người để giảm bớt cơn đau từ trong người mình rồi.Nhiều lần, vì quá nhớ người ấy nên sau khi học xong ở q.1, em đã chạy về q.12 chủ yếu để nhìn người ấy ăn cơm trưa ở căn tin, sau đó được khoảng 30' là...em chạy về q.1 để học lại(vì trường em có nhiều cơ sở lắm).
Có thể nhiều bác sau khi đọc xong các dòng trên sẽ bảo em là thằng dư hơi rỗi đời hay si tình ngu ngốc. Quả thật, chính em cũng thấy mình ngu thật, nhưng không hiểu vì sao có một động lực từ trái tim bắt buộc em phải làm điều đó, nếu ko thì ngực em đau nhói cả lên...:(
Rồi bất chợt, em giật mình tự hỏi, "Mình đã yêu rồi chăng?"
Em tính thổ lộ, nhưng em chợt ngại. Ngại vì hoàn cảnh của gia đình mình quá khó khăn, ngại vì đây là lần đầu tiên em yêu, ngại vì nếu cô ấy đồng ý thì tương lai rồi sẽ ra sao đây? Ngại vì không biết cô ấy đã có bạn trai chưa? Ngại vì gia đình cô ấy quá giàu trong khi mình thì lại quá nghèo!!! (cô ấy mỗi lần đi học mang theo cả triệu, xe tay ga Shi, còn em thì xe cub 81 (Wave còn đỡ nhé), đi học dằn túi có chừng 15k = ăn sáng + gửi xe + dự phòng)

Từ lúc biết cô ấy đến nay em chỉ nói chuyện đúng có 1 lần, còn lại 3 lần là chào xã giao (gặp nhau chào rồi di), 4 lần nhìn cô ấy ăn cơm...Ấy vậy mà về đêm nào em cũng bị hình bóng người ấy làm cho trái tim em đau đớn, trằn trọc không ngủ được:(.
Trí óc của em thì ngăn cấm em làm quen với cô ấy, nhưng còn trái tim thì mách bảo em hãy yêu đi, chuyện gì xảy ra trong tương lai thì mặc kệ nó....Em phải làm sao đây?

Em dự định khoảng 10h30 tối nay sẽ gọi cho cô ấy, thú nhận đã yêu cô ấy từ lâu, sau đó thì ...chia tay cô ấy luôn và quyết định quên đi người đó(ặc ặc, đừng xoắn em, em ko biết phải làm thế nào cho hợp lý bản thân em nữa
).Trước khi em có hành động dại dột, mong các bạn có nhiều kinh nghiệm hãy soi sáng cho em một con đường, nếu yêu thì phải làm sao? Còn ko yêu thì làm cách nào để quên cô ấy một cách nhanh nhất ?:(
Chỉnh sửa cuối:
.
. Nếu giả sử em thổ lộ em nó, và được chấp nhận. Vậy thì tương lai thì sao?
), không muốn rời xa người đó dù chỉ 1 khắc nào (khúc trên em có nói rồi ấy, cưỡi xe biết bao cây số chỉ để được nhìn người ấy), chứ thứ tình cảm bâng wơ học trò thì không thể cho em động lực mạnh đến như vậy cộng với việc hành hạ em mấy đêm liền đâu !:)
)
.
. Hiện còn khoảng 1' phút nữa thôi là em sẽ hẹn em đó đi chơi, hên xui tùy thôi. Mong các bác cầu nguyện cho em :P