5 tướng giỏi nhất thời Tam Quốc theo ý tôi:
Giỏi ở đây dựa trên những thành công của họ khi dụng binh trên chiến trường (bởi vậy mới gọi là tướng quân)
1. Tôn Sách: trong lúc thời đó đa phần người ta 30 tuổi chưa có công danh thì người này mới 19, 20 tuổi đã thống lĩnh binh mã bình định vùng Ngô Việt, phải nói cả lịch sử Trung Hoa có một không hai, bởi vậy được so với Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ. Tuy mới 25 tuổi đã bị ám sát chết, nhưng thành công trong chiến tranh của ông ta là không thể phủ nhận. Ngay cả việc mượn binh Lư Giang để lấy Ngô Việt cũng cho thấy tầm nhìn chiến lược của Tôn Sách, gây dựng nên cơ nghiệp dựa vào sự hiểm trở của sông Trường Giang, chiếm lấy cái Địa Lợi trong thiên thời, địa lợi, nhân hoà. Những Viên Thuật, Lưu Biểu dư sức chiếm lấy Ngô Việt nếu họ muốn, nhưng họ không có con mắt nhìn xa trông rộng. Lưu Do, Nghiêm Bạch Hổ giữ Ngô, Việt, nhưng họ bất tài nên bị diệt. Nếu Tôn Sách không chết trẻ, Đông Ngô chắc chắn đã tranh giành Trung Nguyên.
2. Chu Du: Nói đến Tam Quốc không thể không nhắc đến trận Xích Bích. Nhắc đến Xích Bích, không thể không nói đến người thống lĩnh phe chiến thắng đó là Chu Du. 19, 20 tuổi cùng Tôn Sách bình định Ngô Việt, sau khi Tôn Sách chết, Chu Du có tầm nhìn xa trông rộng nên đã đóng ở Sài Tang, luyện thuỷ quân để phòng bị. Trận Xích Bích thống lĩnh quân có 50 ngàn mà đánh bại 240 ngàn quân của Tào Tháo (người mà trước thời điểm đó toàn thắng). Tuy nhiên, do đã dốc toàn lực đánh nhau với quân Tào, và việc Chu Du bị thương cũng như cánh quân của Tôn Quyền thất bại khiến Đông Ngô thiệt hại khá lớn, không thể tiếp tục thừa thắng xông lên. Việc Chu Du bị tên tẩm thuốc độc bắn mà chết 1 năm sau đó khiến Tào Tháo vui mừng. Có thể nói trong tiểu thuyết có đoạn Chu Du bị chọc tức chết cũng hoang đường như đoạn Lã Mông bị hồn ma của Quan Vũ ám chết.
3. Đặng Ngải: nước Ngụy bị Khương Duy liên tục quấy rối, đánh phá, người chặn đứng Khương Duy chính là Đặng Ngải. La Quán Trung có chế thì đáng lẽ phải chế ra câu "Trời đã sinh ra Duy, sao còn sinh ra Ngải?" Một mình đánh được nước Thục, bắt được vua Thục Hán, không có ai trong thời này có được công trạnh lừng lẫy như Đặng Ngãi. Đây là nhà quân sự kiệt xuất, đánh nhiều trận, đa phần chiến thắng. Dẫn quân vượt núi phải nói là cực kỳ gan dạ và liều lĩnh, nhưng là có tầm nhìn chiến thuật, đi để thành công chứ không phải đi vào chỗ chết. Những đồn lũy do Đặng Ngải dựng lên khi chiến đấu ở vùng Tây Bắc, sau này đã cứu được nhiều dân chúng khi quân Hung Nô tấn công, chứng tỏ con mắt chiến lược, chiến thuật của Đặng Ngải. Thành công cực lớn, đáng lẽ là công thần mà lại bị Chung Hội vu oan là làm phản rồi cả họ mất mạng, đáng tội nghiệp.
4. Trương Liêu: lúc Lã Bố chết, Trương Liêu mới 27 tuổi. Sau khi theo Tào Tháo và đánh bại Viên Thiệu, ông ta được giao 1 cánh quân đánh sâu vào vùng phía bắc để bình định các thành trì Hà Bắc, việc này tuy trong tiểu thuyết nói sơ lược, nhưng không phải đơn giản. Sau này trấn thủ thành Hợp Phì để chặn quân Ngô từ Lư Giang đánh vào Thọ Xuân. Do từ Thọ Xuân có thể đánh trực tiếp vào Hứa Đô nên thành Hợp Phì mới được xây kiên cố, do Trương Liêu giữ ở đó. Việc Trương Liêu, Nhạc Tiến dùng 800 quân mà đánh bại quân Ngô, có thể nói đủ làm nên tên tuổi của danh tướng, mặc dù Tôn Quyền là người dùng binh dở ẹc, và quân Ngô cũng không giỏi đấnh trên bộ. Tuy tuổi trẻ chỉ là một tên lính quèn dưới trướng Lã Bố, nhưng khi trở thành tướng, một mình thống lãnh binh mã thì Trương Liêu chứng tỏ mình là tướng tài hiếm có.
5. Trương Phi: mang tiếng là ngu, nhưng lại khôn đúng lúc đúng chỗ. Thời trẻ ông này cũng tương tự Trương Liêu, xách dép chạy theo chủ tướng, nhưng đến khi một mình cầm quân, thì lại tỏ ra có tài và rất thành công. Sức mạnh của ông ta đánh được Lã Bố, nhưng Trương Ohi không chỉ dũng mãnh mà còn biết dùng mưu. Đánh bại lão tướng Nghiêm Nhan, rồi lại đánh bại Trương Cáp, Trương Phi khi làm đại tướng thì chứng tỏ mình không phải hữu dũng vô mưu. Cái hùng của ông ta khi một mình đứng chặn cầu, Quan Vũ không so sánh được. Cái kém của Trương Phi là nóng nảy, nghiện rượu, dẫn đến cái chết của ông ta, nhưng điều này (may mắn là) không ảnh hưởng nhiều đến những thành công của ông ta khi cầm quân trên xa trường, ngược lại, đây lại là thế mạnh của Trương Phi, kiểu như mang tiếng là "ngu", nên ai đối đầu với ông ta cũng khinh địch.
Những người trên đạt được thành công lớn trên chiến trường, hầu như không có thất bại đáng kể nào khi họ cầm quân, nên tôi cho rằng họ là 5 tướng quân giỏi nhất thời đó.
Những người chưa vào được top 5 và lý do (mỗi người có thất bại và nhược điểm khiến họ không phải là giỏi nhất):
- Quan Vũ: sự nghiệp tương tự Trương Phi, lúc trẻ cùng Lưu Bị thua chạy lanh quanh, nhưng khác với Trương Phi ở chỗ khi ông này một mình cầm quân thì thất bại. Những cái hay của ông ta chỉ là sức mạnh chém giết, lòng trung với Lưu Bị, còn thất bại thì phải nói là thất bại lớn nhất trong thời Tam Quốc.
- Triệu Vân: một chiến sĩ rất giỏi, rất can đảm, một thần tử rất tốt, rất trung thành, khá khôn ngoan, cả đời hầu như không phạm sai lầm nào, nhưng đa phần là thiên lôi sai đâu đánh đó, không thể hiện gì nhiều về tài năng của một nhà cầm quân.
- Gia Cát Lượng: quân sư rất giỏi, chiến lược gia tài tình, như khi tự mình cầm quân ra trận thì thất bại, nhiều năm cố gắng nhưng không hoàn thành nhiệm vụ do chính mình đề ra. Kết luận: là quân sư thì thành công, là đại tướng thì thất bại. Nhận xét của Tư Mã Ý là quá đúng: "Gia Cát Lượng chí lớn mà không biết xem thời cơ, đa mưu mà không quyết đoán, biết dùng binh mà không giỏi tùy cơ ứng biến".
- Lục Tốn: tuy đánh bại Lưu Bị, lưu danh sử sách, nhưng việc đó cũng tương tự như đấm vỡ mõm một thằng còm, nói thật ra cũng chẳng vẻ vang gì. Ngoài việc học theo hoả công của Chu Du ngày xưa thì ông ta theo phương châm không thích bạo lực, không đánh nhau, không ai chết, nên về tài năng dùng binh còn chưa thể hiện hết.
- Tư Mã Ý: hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ phòng thủ trước Gia Cát Lượng, tuy nhiên thủ bao giờ cũng dễ hơn đánh, và lực lượng của Ngụy lớn hơn Thục rất nhiều. Có thể nói Gia Cát Lượng không thắng nổi Tư Mã Ý chứ không phải Gia Cát Lượng thua Tư Mã Ý. Ngoài việc ỷ quân đông, thành to ngồi thủ ra không tham gia đánh trận gì nhiều nên khả năng dùng binh cũng chưa thể hiện hết.
- Lã Mông: từ lính cùi xông pha chém giết cũng biết đọc sách rồi thành đại tướng, tuy đánh thắng Quan Vũ nhưng chỉ là đánh lén sau lưng, tuy chiếm được Nam Quận nhưng là sai lầm chiến lược, đoạt được thành công nhất thời nhưng hại về sau, cuối cùng cũng không có con mắt nhìn xa trông rộng, không hiểu được cái mà Lỗ Túc đã làm.
- Tào Tháo: là người thành công nhất thời đó, có những quyết định sáng suốt, luôn chớp được thời cơ, nhưng thành công quân sự của ông ta có sự giúp đỡ của quá nhiều nhân tài như Tuân Úc, Tuân Du, Quách Gia, Giả Hủ, Lưu Hoa, Tư Mã Ý, v.v. Những trận thua bét nhè ở Xích Bích trước Chu Du hay ở Tây Lương, Hán Trung cho thấy ông ta chưa phải thuộc hạng những tướng lĩnh tài nhất.
- Tôn Kiên: những thành công quân sự của ông này đa phần là trước và trong thời Đổng Trác, lại ít được nhắc đến trong tiểu thuyết, nhưng chết sớm và chưa làm nên trò trống gì nên không thể xếp vào hàng tài nhất được.
- Mã Siêu: đánh một trận chiếm được Trường An, điều mà Gia Cát Lượng ra quân 6 lần trong nhiều năm không làm được. Tuy nhiên, lúc đó Trường An ít quân phòng thủ, Chung Do là quan văn, nên chẳng nói lên gì nhiều. Những gì thể hiện sau đó cũng không nổi bật gì, ngoại trừ việc cả họ nhà ông ta, cùng vợ con đề bị cắt tiết.
- Khương Duy: sự nghiệp quân sự mấy chục năm toàn thất bại. Tuy là người có chí lớn, có nhân cách, nhưng không phải tướng tài. Nói đi cũng phải nói lại, địch thủ của ông ta là những Đặng Ngải, Trần Thái, Quách Hoài, không phải tầm thường, nhưng thất bại mất nước cũng chẳng kém thất bại mất Kinh Châu của Quan Vũ.
- Lã Bố: quá ngu, quá bỉ ổi, tuy không ai đánh nhau mà bắt được ông ta, nhưng người này mà là giỏi nhất thì ai mới là tướng ngu?
- Hoàng Trung, Ngụy Diên, Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên, Từ Hoảng, Tào Nhân, Trương Cáp, Nhạc Tiến, Vu Cấm, Bàng Đức, Trình Phổ, Trương Nhiệm... đều chưa xứng tầm.
- Điển Vi, Hứa Chử, Chu Thái, Trần Võ, Lăng Thống, Cam Ninh... đều là quân đâm chém, hộ vệ, không xứng để điều binh khiển tướng.
- Tuân Úc, Giả Hủ, Quách Gia, Bàng Thống, Pháp Chính... đều là quân sư quạt mo, không phải tướng quân cầm binh ra trận.