Cho Trương Phi vào top 5, cũng là chưa đúng lắm, nhưng vì thấy tội phe Thục Hán không có con ma nào, nên cho Phi vào. Trương Phi lúc tuổi trẻ đúng la bồng bột và ngu, nhưng lúc lớn tuổi rồi không biết có đọc sách gì không, nhưng không ra. Chỉ tính từ lúc ông ta cầm quân đánh Tây Xuyên, thì là tướng lĩnh khá hoàn hảo. Nếu giáp mặt nhau trên chiến trường, ông ta ít ra cũng có thể bẻ cổ Lục Tốn như giết con vịt :V
Còn việc nói Bố hữu dũng vô mưu, tui thấy cũng cần phải nói thêm vô chút, cũng có câu
:"Nhân trung Lữ Bố, mã trung Xích Thố". Lữ Bố được coi là chiến thần trong loài người, vậy mà lại hữu dũng vô mưu được hay sao. Một người được gọi là chiến thần phải lập bao công tích, một kẻ hữu dũng vô mưu lại có thể làm được ư :) . Điều đó có thể giải thích rằng do lòng ganh tị hay để cho lòng quân không phải khiếp sợ, hoang mang khi nghe đến tên Lữ Bố nên các tướng lĩnh, quân sư đặt điều thêm vào, cũng có thể do Bố là một anh hùng nên không thiết đến sử dụng mưu mô, xảo trá.

Tái bút: lâu không tranh luận nên vô đâm lén chơi :):):)
"Người có Lã Bố, ngựa có Xích thố", đây chỉ nói về sức mạnh, Lã Bố mạnh hơn người khác, Xích thố chạy nhanh hơn ngựa khác. Người ở đây cũng chỉ là người Trung Quốc, còn so với thằng Saxon thì nó bóp cái chít (nói tản mạn 1 tí, tôi coi World's Strongest Men, có lần có 1 tên lực sĩ Trung Quốc đi thi, tổ chức thi ở Thành Đô đó nha, mấy tên Mỹ, Thụy Điển ném két bia nặng chịch bay díu díu, đến lượt tên Trung Quốc ném 1 cái mà ném hoài không qua được, đẩy cột thì đẩy được có 1 cái rồi nằm thở phì lao động đường phố, br cuộc, tội nghiệp dân Châu Á).
"chiến thần phải lập bao công tích"... cái này không biết công tích gì... Lã Bố có công tích gì nhỉ?
Lã Bố ngu chỗ nào, bỉ ổi chỗ nào, bác nói đi:
1. Nếu nói Lã Bố nhận giặc làm cha, rồi giết cha là bỉ ổi thì sao không ai nghỉ lại một cái. Với sức mạnh của Đinh Nguyên lúc bấy giờ đủ khả năng chống lại Đổng Trác không, nếu vậy sau không hy sinh thân mình để cho đứa con nuôi có thể tiến thân đến bên cạnh Trác chờ cơ hội phục thù. Tất nhiên đó cũng chỉ là suy đoán, những cũng có bằng cớ là sau đó Đổng Trác cũng chết dưới tay Bố mà. Việc giết Đổng Trác là việc cả thiên hạ đều muốn, vậy mà đến khi Bố đại nghĩa diệt thân xuống tay thì bị nói là giết cha, là bỉ ổi, vậy là sao, không phải oan hay sao.
Còn sự kiện bắn kích Viên môn cứu thoát Lưu Bị khỏi quân của Viên thuật nửa, vậy mà cuối cùng chính Lưu Bị đã khuyên Tháo giết Bố, vậy cuối cùng ai mới là lấy oán báo ân, ai mới là bỉ ổi.
Trước tiên phải nói Lưu Bị bỉ ổi không kém Lã Bố, nhưng thâm và khôn hơn Lã Bố.
Lúc đầu Lã Bố nhận Đinh Nguyên làm cha nuôi, sau đó Đổng Trác cho con ngựa Xích Thố thì chém chết cha nuôi rồi xách đầu về nhận Đổng Trác làm cha nuôi mới. Đó là việc làm của tiểu nhân đê tiện. Lưu Bị lúc đầu cũng không đủ khả năng chống lại Tào Tháo, nếu Quan Vũ đập chết Bị rồi cắt đầu cho vào bị đem dâng Tào Tháo để tiến thân đến bên cạnh Tháo để chờ cơ hội "phục thù", vậy có ai ca ngợi Quan Vũ không?
Sau khi nhận Đổng Trác làm cha nuôi, lên chức tướng quân, lại vì một con đàn bà mà nảy sinh mâu thuẫn, chém chết Đổng Trác, bị Lý Thôi Quách Dĩ dí, chạy tháo thân. Đó là việc làm của kẻ suy nghĩ bằng cái đầu của thằng ngỏ ở dưới. Theo Đổng Trác nhiều năm rồi, nếu muốn giết thì đã giết lâu rồi. Như vậy không phải là muốn giết Đổng Trác từ trước.
Sau khi bỏ chạy, theo Viên Thiệu, bị Thiệu đổi đi, theo Trương Mậu, cướp Bộc Dương, lại bị Tào Tháo dí chạy, theo Lưu Bị, được Bị cho ở nhờ Tiểu Bái, lại đi cướp Hạ Bì của Lưu Bị. Bắn kích cứu Lưu Bị, sau đó Viên Thuật cho tí quà, lại đi đánh Lưu Bị, buộc Bị phải liên minh với Tào Tháo. Bị quân của Lưu, Tào vây đánh, không nghe lời mưu sĩ Trần Cung, lại đi hỏi ý kiến mấy con vợ... Vừa ngu ngốc vừa tráo trở lật lọng, phản phúc liên tục, cuối cùng bị chính tướng của mình làm phản, bởi cái tật tráo trở mà muốn xin hàng người ta cũng không cho. Đây phải nói là con người thảm hại bật nhất trong thời này.
mếu bạn nói Phi tài hơn Vũ tại sao anh GCL ( nhiều mưu lắm trí ) lại nghe theo lời Lưu Bị giao ngay Kinh Châu cho anh Vũ mà ko cho PHi ( thông báo trước lúc Bị đánh Ngô GCL có cang ngăn )
Tôi nói Phi tài hơn Vũ, bởi tôi là người đời sau, đã biết được cuộc đời thành công, thất bại của 2 người này. Còn lúc đó, Quan Vũ chưa bị mất Kinh Châu chết, Trương Phi chưa bắt Nghiêm Nhan đuổi Trương Cáp, Gia Cát Lượng cũng chỉ là người làm sao biết trước được? Quan Vũ ngoài mặt cứ vuốt râu đọc sách, mang tiếng là khôn, trong khi Trương Phi lại ăn nhậu, nóng tính đánh người, nếu là tôi, tôi cũng phại chọn Quan Vũ. Không phải là thánh, ai biết được kẻ khôn lại hóa ra ngu, còn kẻ ngu lại biết học hỏi thành khôn?
cò cái thành ngũ bạn chế ra là sai 100% phải nói là trời đã cho Duy phù trời đất Thục mà sao còn cho Ngãi ,Hội hỗ trơ nhà Ngụy ( chứ ko 1 mình Ngãi bắt wá đánh ngang Duy nên ko thể chiếm d.c thục có lúc anh Ngãi đánh binh với DUy bị Duy chơi kế làm đại bại )
=) Ngãi ko xứng 1 trong tóp 5 vì phải nhờ vả anh CHung cầm cự anh Hội và Ngãi cũng làm mất lòng wân , tướng thui ko tin coi lợi
Phải nói là không phải nhờ Chung Hội cầm cự với Khương Duy mà Đặng Ngải mới thành công, mà là Đặng Ngải biết Khương Duy sẽ bị mắc kẹt đánh nhau với cánh quân của Chung Hội nên mới nghĩ ra kế vượt Âm Bình đánh úp Thành Đô. Đây là cái tài của Đặng Ngải, còn Khương Duy không hề tiên liệu trước được.
Quân Ngụy vốn chia làm 3 cánh vào Thục: Chung Hội quân nhiều nhất (do xu nịnh Tư Mã Chiêu), sau đến Đặng Ngải, Gia Cát Tự. Đặng Ngải kêu Gia Cát Tự đi cùng, Tự không nghe, hội quân với Chung Hội, Chung Hội chơi xấu, tâu láo với triều đình để phế binh quyền của Gia Cát Tự, thôn tính luôn quân của Tự, nên Đặng Ngải đi một mình. Chung Hội sau này cũng dùng chiêu tâu láo này để hại Đặng Ngải.
đọc trong TQDN VNThuquan.net thì thấy cả Chung Hội và Đặng Ngãi ko dám đánh Thục khi Khương Duy còn lãnh binh tướng. tui nhớ là sau lần cuối cùng bắc phạt, Khương Duy ko biết sao phải ra khu nào đó cày ruộng vườn để tránh tội chết Lưu Thiền phán, bị tước hết binh lính. lúc này mới là thời cơ cho Ngụy phạt Thục, và lúc này Chung Hội Đặng Ngãi mới dám lĩnh binh chia đường tiến đánh Thành Đô.
Cái này là Khương Duy ra Đạp Trung làm ruộng, chẳng phải là trốn tránh gì, mà là bày ra kế sách "Liễm binh tụ cốc". Ông ta cho rằng trước giờ phòng thủ theo lối của Ngụy Diên, Gia Cát Lượng: đóng quân tầng tầng lớp lớp, tuy thủ tốt nhưng đánh không thắng địch, giờ ông ta chia binh chặn những đường hiểm yếu, dụ địch vào sâu trong sân nhà rồi chặn đánh, phản công, sẽ đại thắng. Lưu Thiện nghe lời ông ta. Nhưng quân Ngụy chia tới 3 đường đánh vào, Hán Trung, Dương Bình mất trong nháy mắt, Khương Duy chạy về cứu thì bị Gia Cát Tự đánh, phải trốn về Kiếm Các cầm cự với Chung Hội. Lúc này ông ta quên mất đường hẻm núi, Đặng Ngải leo qua núi này đánh thẳng đến Miên Trúc, giết con cháu Gia Cát Lượng, Lưu Thiện đầu hàng. Khương Duy trước sau đều có địch, không hàng thì chỉ có nước chết, đành đầu hàng rồi tính làm phản đâm chọt sau lưng, cuối cùng 3 tên cùng chết.
Trương Phi cũng có mặt àh??? kẻ thích nhậu nhẹt rượu chè, say rồi đánh binh sĩ đến nỗi đêm bị ám sát. Lúc ở Từ Châu thì nổi hứng cướp lương thảo và ngựa của Lữ Bố để rồi Lữ Bố dấy binh đập cho 1 trận làm hại anh em phải trốn đầu Tháo. Thao Viên đánh nhau, anh em phân rã, Phi thì giết và cướp thành thái thú nào đó vùng Nhữ Nam... ác bá quá. hình như còn vài lần vì rượu chè mà làm mệt Lưu Bị. thằng này ko đáng thuộc top tướng giỏi.
mà đang dùng sử hay dùng TQDN thế

. sử ko ai biết, biết thì lại ko thể khẳng định là đúng 100%. thôi thì dùng TQDN cho hợp lý vậy.
Bị ám sát lúc đó đang ngồi chuẩn bị ở trong nước, có phải đang đánh nhau trên chiến trường đâu? Lúc ở Từ Châu tôi nói rồi, lúc đó chỉ khoảng 25 tuổi, trẻ và ngu xuẩn. Nhưng lúc lớn tuổi rồi ông ta khôn ra nhiều, từ khi làm đại tướng một mình cầm quân đi thì rất giỏi.