Cư xử bình thường thôi, ko bày tỏ bày vẽ gì ráo. Lấy hành động làm đầu.
Cứ rủ rê em đi chơi như bình thường, gợi chuyện cho em nó nói. Nếu em nó vẫn còn mặt mũi ủ ê, mắt rưng rức sụt sùi thì... thôi, ta chơi bài mượn gió bẻ măng, cậy mưa rào mà đái bậy... Quàng tay, khoác vai, vẻ dịu dàng an ủi, chém gió vài câu gì đấy tuỳ tình huống (nương theo ý em nó tí)
Nếu em vẫn ko phản đối thì cứ từ tốn mà cầm tay, lảm nhảm thêm vài câu cho hợp ngữ cảnh.
Nếu em vẫn.......... thì...........
Trường hợp em tỏ thái độ khó chịu, ko thoải mái thì nên nhẹ nhàng mà bỏ tay ra, đừng ngại. Bạn bè trong lúc xúc động, an ủi vỗ về nhau như thế thì cũng chẳng có gì là to tát.
Bạn chủ topic dứt điểm được hay ko thì tớ ko rõ. Nhưng trường hợp của bạn, bạn thiếu tự tin ở bản thân, mà lại dự định "trường kì kháng chiến" thì ko phải là 1 ý hay.
Nếu bạn ko có những biểu hiện hay hành động gì thúc đẩy, thì bạn mãi mãi cũng chỉ ở vị trí ấy thôi, là bạn (thân), là thùng rác cho gái xả lúc cần. Xả xong rồi, khuây khỏa rồi, gái lại tung tăng hớn hở bên trai khác, bạn thì "vẫn mãi là bạn thân"
