Lòng tham con người là vô đối (vô đáy). Được 1 sẽ đòi 10, được voi sẽ đòi 2 bà trưng !
Lúc đầu, ba mẹ cũng bảo "Vào ĐH là mừng rồi". Học mới được nửa năm, bắt đầu nghe mỗi ngày bài "Con người ta Y Dược, Ngoại thương.,.." như đã nói bên trên.
-------
Nói tóm lại, có nhiều bạn chưa từng ở trong hoàn cảnh, hoặc 1 gia đình như vậy, nên các bạn sẽ chưa thể hiểu được cảm giác của những người trong cuộc. Phải, tôi cũng đã nếm trải, cái cảm giác Gia đình dường như ko phải là chỗ dựa cuối cùng của mình trong cuộc đời đầy bất ổn này, và thế là chóng vánh, cùng cực, mất phương hướng, mất niềm tin, mất hy vọng, mất tất cả.
Nói hay quá ! Cám ơn bạn đã viết ra những điều mình luôn dằn vặt .
Đúng là người ngoài cuộc lúc nào mở mồm ra toàn những câu sách vở sáo rỗng : ba mẹ nói thế nhưng chỉ là muốn tốt cho bạn thôi ... v.v. Đã đành là thế , nhưng cái cảm giác bị xúc phảm và tổn thương ,nếu ko phải là kẻ trong cuộc , ko dc trực tiếp nếm cái mùi vị bị chà đạp về mặt tình thần , bạn có hiểu dc ko ? Đã có lần trước mặt bạn bè , mẹ tui đã nói ra những câu mà tui ko muốn nhắc lại , cái cảm giác lúc đó có lẽ đến chết tui cũng ko thể quên được .
Trong TH này tớ nghĩ cậu nên lên tiếng với gia đình, trong cuộc sống cần nên bảo vệ quyền riêng của mình ít ra họ cũng hiểu bạn vài điều.
Hoàn toàn vô ích thôi bạn à !
Họ không thể hiểu được đâu , nhấn mạnh là không thể .
Lí do đơn giản : đau nói riêng và cảm xúc nói chung là 1 vấn đề của nhận thức , chứ không phải kiến thức .Bạn ko thể giải thích cho 1 người hiểu cái cảm giác trong 1 hoàn cảnh mà họ chưa từng trải qua .
Ví dụ : bạn nói với con bạn "đút tay vào ổ điện sẽ bị điện giật" , con bạn ghi nhớ : đó là kiến thức .
Nhưng chứng nào con bạn chưa trực tiếp đút tay vào ổ điện thì nó sẽ ko bao giờ hiểu dc cái cảm giác đau do bị điện giật . Right ? Và cảm giác đau này : đó là nhận thức .
Phải thất bại mới hiểu được nỗi đau của kẻ thất bại .
Lí do thứ 2 : thay đổi bản chất 1 con người là 1 điều cực kì khó , trừ phi có biến cố lớn xảy ra . Bạn nghĩ bạn thay đổi dc ba mẹ bạn , mà già cả vốn đồng nghĩa với bảo thủ , chỉ = vài lời nói mồm ?
Hơn nữa họ đã ko coi bạn ra cái gì , bạn nghĩ họ sẽ coi trọng lời nói của bạn ?
Góp ý cho chủ topic : tôi hiểu cảm giác của bạn :) .Chỉ có 1 cách giải quyết thôi : bạn hãy tự lập để ra riêng đi .Trước mắt có thể chưa đủ sức , nhưng lập kế hoạch đi là vừa .
Nếu cần tiền thì hãy đi làm thêm .
Nếu cần giải tỏa stress , có thể lên đây , mọi người sẽ giúp bạn .
Kiếm 1 cái nghề để sống , hà tất phải là ĐH .
Nếu gia đình ko phải là chỗ dựa cho bạn thì bạn chỉ có thể dựa vào chính mình thôi .