shiva9988
Mario & Luigi
- 11/5/06
- 817
- 579
Là đàn ông , vốn chẳng bao giờ khóc , cũng chả phải thuộc loại yếu đuối gì , cũng đã đi làm rồi . Cuộc sống va chạm cũng đã nhiều . Nhưng đi làm , ra đời , thực sự là nhiều lúc , gặp những hoàn cảnh , bị người đời , đồng nghiệp , sếp ức hiếp . Trong công việc gặp những kẻ xu nịnh , kém cỏi , đểu giả , đơm đặt, đâm lén ... lúc đó vẫn phải tươi cười , phải bình thường , phải giả vờ như không , mặc dù ức muốn chết đi được , ngậm cục uất trong họng mà vẫn phải dạ vâng vâng dạ . Nhiều lúc chỉ muốn khóc òa lên 1 cái cho trôi đi hết uất ức , bực bội , cho trôi đi mệt mỏi , căng thẳng mà chẳng nổi . Cuộc sống của những kẻ đc gọi là đã lớn ko cho phép tôi được khóc và cũng chả cho tôi thời gian để khóc . Bỗng thèm nghe 1 giai điệu thiết tha nào đó mà hồi bé đã được nghe ở đâu đó , văng vẳng trong tai như đang khóc thay mình . Lớn rồi , đi làm va chạm , mới biết thương bố mẹ đi làm đổ mồi hôi , sôi nước mắt nuôi mình lớn khôn . Mình làm 1 năm mới thấm cái khổ của cả đời bố mẹ chịu đựng vì con cái , về nhà bố mẹ còn nở đc nụ cười với con , mới thấy thương bố mẹ thế nào . Đời người nước mắt nuốt vào trong , mấy khi dám chảy ra bên ngoài , rồi cũng thấy thấm thía , thương cả cái phận của mình .
PS: đang say , nói năng linh tinh , mong ai đọc hiểu đc 1 tí xin để 1 lời đồng cảm , còn không thì thôi. ( ngày mai tỉnh dậy , lại bắt đầu 1 cuộc sống như thế , cố gắng .... )
PS: đang say , nói năng linh tinh , mong ai đọc hiểu đc 1 tí xin để 1 lời đồng cảm , còn không thì thôi. ( ngày mai tỉnh dậy , lại bắt đầu 1 cuộc sống như thế , cố gắng .... )

