ferandjames
Donkey Kong
- 16/4/07
- 419
- 88
...Yêu một người phải chăng là lầm lỡ...
Tôi yêu người từ thủa cấp 2. Nhưng trách thân mình không có tài ăn nói( hay giới 9x gọi là chém gió) nên cái sự yêu nó chỉ đến ngồi tâm sự và đi bộ cùng nhau chứ chẳng thể tiến lên hôn hít, abc xyz...
Tôi chính thức theo đuổi nàng từ năm thứ 3 đại học, chẳng còn nhớ biết bao lần phóng từ Long Biên qua Mĩ Đình chỉ để uống với nàng 1 cốc cafe vậy mà cái nhận được chỉ là câu nói: tớ rất quý cậu, nhưng chỉ có thể coi cậu là bạn!!!
Năm thứ 4: nàng tốt nghiệp đại học cùng với đó là chính thức giới thiệu người yêu!
Tôi Buồn! Buồn nhiều kinh khủng [cũng từ đó tôi bắt đầu hút thuốc lá và nghiện thuốc lá]. Nhưng mỗi lần đi hát kara cùng nàng và tụi bạn, tôi vẫn tươi cười khoe hàm răng trắng bóng như mấy đứa quảng cáo Close Up trong khi nhìn nàng hú hí với thằng người yêu trong góc phòng
! TA CƯỜI MÀ NGHE TIẾNG KHÓC Ở TRONG LÒNG
Nửa năm sau: - được tin nàng chia tay, tôi mừng như mua được 1000 cây vàng giá 1tr(khi vàng thị trường giá 2tr2). Nhưng rốt cuộc cũng chẳng có chuyện abc xyz nào xảy ra giữa tôi và nàng!Buồn!
Một buổi tối mùa đông giá rét, ta cưỡi trên con e b lết phóng qua nhà nàng thì bắt gặp một cảnh tượng đau lòng:- nàng bước xuống từ 1 con mẹc đen xì!
Nửa tháng sau - tức tết năm 2011 ta nhận được tin tháng 2 âm nàng lấy chồng!
Một chút buồn- buồn vì ta đã thần tượng nàng, luôn nghĩ nàng không phải là loại con gái ham giàu có!Trong mắt ta nàng luôn là một cô nàng cá tính!Cũng vì nghĩ nàng cá tính nên ta đã yêu nàng mà bỏ qua bao bóng hồng ít cá tính hơn có cảm tình với ta! Có lẽ bởi vì yêu nên ta đã mờ mắt, bởi vì yêu mà đã quá thần tượng nàng! hay là nàng yêu thằng Mẹc không phải vì tiền mà ta đã nghĩ không tốt cho nàng...
-Tối qua nàng gọi điện cho ta mời đám cưới!Ta vẫn giữ phong độ ngày nào: không suy sụp, không khóc lóc van xin, nài nỉ mà cười đùa, tếu táo với nàng...
...đợi hôm nào có cảm xúc edit viết tiếp...ngồi khóc tự kỉ đã ...
Tôi yêu người từ thủa cấp 2. Nhưng trách thân mình không có tài ăn nói( hay giới 9x gọi là chém gió) nên cái sự yêu nó chỉ đến ngồi tâm sự và đi bộ cùng nhau chứ chẳng thể tiến lên hôn hít, abc xyz...
Tôi chính thức theo đuổi nàng từ năm thứ 3 đại học, chẳng còn nhớ biết bao lần phóng từ Long Biên qua Mĩ Đình chỉ để uống với nàng 1 cốc cafe vậy mà cái nhận được chỉ là câu nói: tớ rất quý cậu, nhưng chỉ có thể coi cậu là bạn!!!
Năm thứ 4: nàng tốt nghiệp đại học cùng với đó là chính thức giới thiệu người yêu!
Tôi Buồn! Buồn nhiều kinh khủng [cũng từ đó tôi bắt đầu hút thuốc lá và nghiện thuốc lá]. Nhưng mỗi lần đi hát kara cùng nàng và tụi bạn, tôi vẫn tươi cười khoe hàm răng trắng bóng như mấy đứa quảng cáo Close Up trong khi nhìn nàng hú hí với thằng người yêu trong góc phòng
! TA CƯỜI MÀ NGHE TIẾNG KHÓC Ở TRONG LÒNGNửa năm sau: - được tin nàng chia tay, tôi mừng như mua được 1000 cây vàng giá 1tr(khi vàng thị trường giá 2tr2). Nhưng rốt cuộc cũng chẳng có chuyện abc xyz nào xảy ra giữa tôi và nàng!Buồn!
Một buổi tối mùa đông giá rét, ta cưỡi trên con e b lết phóng qua nhà nàng thì bắt gặp một cảnh tượng đau lòng:- nàng bước xuống từ 1 con mẹc đen xì!
Nửa tháng sau - tức tết năm 2011 ta nhận được tin tháng 2 âm nàng lấy chồng!
Một chút buồn- buồn vì ta đã thần tượng nàng, luôn nghĩ nàng không phải là loại con gái ham giàu có!Trong mắt ta nàng luôn là một cô nàng cá tính!Cũng vì nghĩ nàng cá tính nên ta đã yêu nàng mà bỏ qua bao bóng hồng ít cá tính hơn có cảm tình với ta! Có lẽ bởi vì yêu nên ta đã mờ mắt, bởi vì yêu mà đã quá thần tượng nàng! hay là nàng yêu thằng Mẹc không phải vì tiền mà ta đã nghĩ không tốt cho nàng...
-Tối qua nàng gọi điện cho ta mời đám cưới!Ta vẫn giữ phong độ ngày nào: không suy sụp, không khóc lóc van xin, nài nỉ mà cười đùa, tếu táo với nàng...
...đợi hôm nào có cảm xúc edit viết tiếp...ngồi khóc tự kỉ đã ...



