Bi ơi, đừng sợ : phim Việt Nam khởi chiếu 18/3/2011

  • Thread starter Thread starter anhpoly
  • Ngày gửi Ngày gửi
Status
Không mở trả lời sau này.
Để cho người ta xem, tự dưng lại report làm gì??

Dù là phim dở hay ko, dù là VN hay nước ngoài thì cũng phải tôn trọng công lao người ta làm phim :| Thằng up này vi phạm nghiêm trọng luật bản quyền, bay nick là đúng :|
 
film này sao lại cần sub việt àh các bác :-s
 
Xem xong sợ vãi đái, giờ mới biết thêm cách sử dụng nước đá =))
 
Vẫn không hiểu chỗ ông già chết rồi xong tự nhiên có cảnh thằng kia trần truồng nhảy cầu đề dòng "Một Năm sau" là ý nghĩa gì!
 
^phim này nghệ thuật cao thâm lắm:|

vò đầu bức tóc nghĩ đi =))
 
Phim này nhìn chung là rất chân thật, có thể nói là hay, nhưng mình vẫn chưa hiểu cái đầu đề phim liên quan gì đến phim và thấy phim nói về nước đá khá nhiều không biết nó có sự liên kết gì ở đây. Mong mấy bác giải thích xem thế nào
 
^ Lấy từ VnExpress :-?...........................

Viên đá giúp người ông xoa dịu những đau đớn mà bệnh tật của tuổi già đem lại, viên đá giúp người cô kìm nén những ham muốn tình dục lúc nửa đêm, viên đá khiến người cha giải tỏa được cơn khát giữa mùa hè nóng bỏng. Còn với Bi, viên đá là một thứ gì đó thú vị, hấp dẫn em mỗi khi nhìn thấy và chạm vào để cảm nhận cái tê buốt trên những đầu ngón tay. Đá còn giúp Bi lưu lại những chiếc lá khô. Nếu như ví những tảng đá lạnh là cánh cửa bước vào thế giới người lớn, thì sự hồn nhiên, tinh nghịch và trong trẻo của một đứa bé 6 tuổi như Bi chính là lực đẩy giúp người xem bước qua được lớp nước đá mờ ảo để cảm nhận rõ hơn mối quan hệ giữa người với người cùng những nỗi niềm khát khao, đau thương tột cùng và sự tàn nhẫn của thời gian.
 
^phim này nghệ thuật cao thâm lắm:|

vò đầu bức tóc nghĩ đi =))

Nghệ thuật rất ẩn giấu, ai ngờ giấu giỏi quá tìm quài ko ra.
 
Mà "có vẻ như" ông bố chồng đã lẹo tẹo gì đấy với chị con dâu phải 0 nhỉ, mà cả phim ông bố và anh con trai nhà đấy chưa gặp nhau lần nào, chắc lúc nhỏ đã có vết gì rồi ?!
 
Mấy cái cao siêu ko hiểu lắm nhưng mình chắc chắn 1 điều: Gia đình này tiết kiệm điện nhất Việt Nam. Ngoài lúc ban ngày, cứ trời tối là y như rằng tù mà tù mù 1 ngọn đèn le lói. Kể cả quán gội đầu cũng thế... xem rất khó chịu.
 
NÓi chung là dạo này film Việt rất "cao thâm" và "nguy hiểm". Hồi đầu coi cái poster của film này mình cứ tưởng là film ma ấy chứ :|
Tên film thì "Bi ơi, đừng sợ" hình ảnh thì mờ mờ ảo ảo :-<
 
Hình như hồi đó đọc đâu đó có bài báo nói ông nội mơ tưởng 1 mối tình nào đó. Cái đoạn bà vú kể lại hồi xưa ông ấy đi suốt cả chục năm mới về + chi tiết lá phong "ở Châu Mĩ con ạ" (Canada chăng?) càng khiến tớ tin điều đó đúng. Bàn thờ của bà nội có hình bà rất trẻ chứng tỏ bà ta chết sớm trước khi ông nội trở về.

Như vậy gã bố cũng sắp trên con đường của cha hắn: có vợ nhưng vẫn mê đắm 1 người phụ nữ khác. Các bác để ý nhé, mỗi lần hết cảnh 2 vợ chồng trước khi ngủ là tới ngay cảnh ông nội lên cơn đau. Ý nghĩa? Vì hồi xưa ông ta phụ bạc nên giờ đây chỉ còn 1 mình. Các cảnh cô con dâu chăm sóc và ông ta có vẻ thích con dâu càng cho thấy ông ta giờ đây hối hận và thèm hơi đàn bà (1 người vợ đúng nghĩa) như thế nào.

Còn nhiều điều để nói nhưng tạm thế đã. Phim này là phim VN đầu tiên tớ xem mà cảm thấy thoại ko hề kịch chút nào. Nó có ngôn ngữ điện ảnh hơn hàng đống phim nói nhiều vô nghĩa của chúng ta nhiều.

Còn vài chỗ ko hiểu lắm: dưới gầm giường ông nội có cái hũ chứa nước vàng (nước tiểu?) có con thằn lằn, hình ảnh máy bay cuối phim ý muốn nói gì?
 
Uhm đúng, cao thâm và nguy hiểm :-ss

Coi mà không hiểu hay chê 1 tý là có thành phần ném gạch ngay :-s
 
BI, ĐỪNG SỢ...!

“ …Xin lửa
Lửa tắt
Xin nước mắt
Nước mắt chua…”

Một chiếc máy bay đồ sộ ầm ầm hạ cánh. Khuôn mặt ngây thơ của Bi ngước nhìn lên bầu trời, không phải một bầu trời “bi kịch lạc quan” xanh thăm thẳm hay một cánh diều ước lệ, mà là một bầu trời nặng nề, xám xịt đe dọa. Cảnh đột nhiên vụt tắt, tối đen. Chỉ bật lên tiếng nức nở cố nén lại của mẹ Bi, và tiếng gọi “mẹ…mẹ…mẹ” hoảng hốt của em. Có lẽ, trên toàn bộ phim, chỉ ở cảnh cuối này, đây là lần đầu tiên thấy Bi sợ.

Phải chăng Bi sợ vì cái thành phố, hay chính xác hơn, cái thế giới mà em đang sống? Một thành phố chật hẹp, với những căn hộ tập thể hay những ngõ ngách của phố cổ được xếp đặt như những hộp diêm, những con ngõ tối đen, quanh co, với những con người sống chui rúc trong đó như những con chuột. Một thành phố chỉ thấy hoạt động về đêm, những bãi bia hơi với người và những cốc vại bia xếp chật chội như nhau , những quán gội đầu bình dân (“gội bốn chục hay bốn nhăm?”), với không khí đặc quánh lại, nhễ nhại mồ hôi những khi mất điện, một thế giới tối tăm đè nặng xuống chúng ta

Hay em sợ những con người sống quanh em? Một thế giới đàn ông khắc nghiệt trong nhà máy nước đá, những cơ thể con trai trần trụi trong bối cảnh và ánh sáng lạnh lẽo của bóng đêm, của đá, sắt thép và nước lạnh, nơi sức mạnh thô bạo của người đàn ông to béo xăm trổ đứng trên cao tương phản với người bạn tên An của em nằm trần truồng khóc trong một góc nhà. Hay bố em, một người đàn ông không thấy ngôi nhà mình là tổ ấm, thà dật dờ đi tìm một cái gì đó ở những cốc bia hơi rẻ tiền, những quán gội đầu bình dân, để thấy cơ thể mình càng ngày càng trở nên rệu rã hơn là quay về với một người vợ khao khát yêu thương. Hay ông em, một người đàn ông sau những chuyến đi “kéo dài cả mười năm… không ai biết ông ấy làm gì”, trở về với con cháu thân tàn ma dại, hàng đêm chịu đựng những cơn đau dày vò, với cái hình ảnh ám ảnh của cái cần cổ kéo lên kéo xuống hệt như một cái đầu gà. Hay cô của em, một “cô gái già” ngày ngày bị dằng xé giữa hình ảnh của cậu học trò trẻ mặt trong sáng như thiên thần và một anh chủ thầu xây dựng có thể nhai rau ráu những chiếc càng cua. Hay mẹ em, người phụ nữ đầy yêu thương khát khao, nhưng mỗi tối chỉ nằm cạnh một người chồng rệu rã, say sưa…

Hay Bi sợ những giấc mơ, những bí ẩn nhỏ nhoi như quả dưa của em ngoài bãi sông rồi sẽ đến ngày bị lôi ra ngoài, chà đạp, dày xéo? Như loài hoa em đi tìm kiếm bên sông, giữa khung cảnh thơ mộng của bồ công anh, của lau của sậy, rồi cũng chỉ được mọi người gọi là “hoa đặc sản chó”? Hay em sợ, Bi sẽ không còn là Bi của ngày hôm nay, rằng tương lai u ám của em đã được định sẵn, trở thành bố em, ông em theo vòng quay của thời gian?

Nhưng mà Bi, đừng sợ..!

Bởi vì, thế giới em đang sống vẫn còn đó những cánh đồng trên bãi sông, với lau, với sậy, với hoa bồ công anh, với những con người trần truồng kiêu hãnh, tự nhiên đi lên từ thiên nhiên

Bởi vì, ngay cả thế giới khắc nghiệt của đám đàn ông trong nhà máy nước đá vẫn còn đó tiếng cười trong trẻo, vẫn còn ánh mắt chăm chú ngây thơ khi tất cả nhìn quả táo em lén bỏ vào hầm nước đá giờ đã nằm trong khối đá trong suốt, hay An, người bạn của em, vẫn chăm chú đẽo gọt đẽo những tảng nước đá của mình. Thế giới nam tính lạnh lùng đó cho dù quát nạt, hăm dọa, nhưng vẫn nhường đường cho Bi đi. Hay bố em, cuối cùng, có lẽ cảm nhận được sự mất mát không thể bù đắp của mình, cảm nhận được mối dây thân thuộc bị đứt khi ông em mất, lần đầu tiên mang em theo ra quán bia hơi, nơi chốn thân thuộc của mình, lặng nhìn em ăn uống. Hay ông em, với khuôn mặt khắc nghiệt, cay độc vẫn có thể ngồi kiên nhẫn xếp hình với em, và vẫn lặng ngắm cánh lá phong như nhớ về những ngày phiêu lưu đã xa và hẳn là tươi đẹp của mình. Hay cô em, chắc sẽ còn giữ mãi hình ảnh trong trẻo, đẹp đẽ của cậu học sinh trong đời sống của mình. Hay chính mẹ em, người mẹ rụt rè trong những ham muốn của mình, khép nép phục vụ chồng, bố chồng, lại là người duy nhất lặng lẽ cùng con ra mộ bố chồng, và bật khóc lặng lẽ thương cảm cho số phận của con người.

Một câu chuyện giản dị, những con người với số phận giản dị (với Bi, đó chỉ là “ông”, là “mẹ”, là “cô”, là “anh An”), được đặt trong một bối cảnh dồn nén, với những cảnh quay không trau chuốt, đôi lúc có cảm giác như chất “tài liệu”, vậy mà, “Bi, đừng sợ..” chắc chắn là bộ phim hay nhất của điện ảnh Việt nam trong năm nay. Phan Đăng Di đã lựa chọn một cách kể chuyện tưởng như đơn giản, nhưng thực chất, đã pha trộn một cách xuất sắc những hình ảnh tương phản, đôi lúc khốc liệt trong bộ phim của mình. Khán giả quen với những hình ảnh đẹp mỹ miều giả tạo của màn ảnh Việt nam hẳn sẽ sốc với hình ảnh con thạch sùng giẫy giẫy trong bô nước tiểu dưới gầm giường lại được bắt ngay qua cảnh bà vú và bà mẹ đang làm bánh chay-thứ bánh thanh sạch- cho mâm cơm cúng (và có lẽ đây là khác biệt chính của Phan Đăng Di so với Trần Anh Hùng, giữa một người cẩn trọng, duy mĩ trong từng hình ảnh với một người muốn đẩy sự đối lập tới tận cùng, mặc dù vẫn giữ được sự hài hòa của sự tương phản đó). Không chỉ có diễn xuất xuất sắc của Phan Thành Minh trong vai Bi (ánh mắt ngây thơ, không gượng ép, không giả tạo), dàn diễn viên khác của Bi, đừng sợ…cũng thể hiện tay nghề của Phan Đăng Di. Không có diễn viên thật sự xuất sắc, nhưng mỗi một nhân vật của anh đều được thể hiện rất “đủ” chất của nó, đều đạt tới “điểm dừng” cần thiết của nhân vật- cho dù, dàn diễn viên của anh, nếu nói thẳng, không phải là những diễn viên tài ba nhất của điện ảnh Việt nam hiện nay.

Nhiều người nhắc tới “ám ảnh tình dục” trong phim của Phan Đăng Di. Thực ra, ám ảnh, nếu có, trong phim của Di, là ám ảnh về cái tốt và cái xấu, về cái “thật” và cái “giả tạo”. Cho nên, thể hiện tình dục, nếu có, trong phim của Di, cũng chỉ là phản ánh tự nhiên của một cái thật, có thể trần trụi, nhưng như nó vẫn có như vậy trong cuộc đời, không né tránh, không duy mỹ, không đạo đức giả

Vì thế, Bi, và khán giả, đừng sợ…

Chúc mừng Phan Đăng Di về bộ phim này, về cách kể chuyện bằng hình ảnh một cách trong trẻo, vì tình cảm đôn hậu trong bộ phim. Dù vậy, không thể không lưu ý đến sự giống nhau trong câu chuyện, trong những trăn trở của Chơi vơi (mà anh là tác giả biên kịch) với Bi, đừng sợ…Sự trở lại của những ám ảnh là cần thiết, nhưng sự lặp lại dễ tạo thành một lối mòn, một “vùng câu chuyện” khiến tác giả đắm chìm một cách dễ chịu trong nó, làm giảm tính quyết liệt ở những sáng tạo tiếp theo. Cho nên, sẽ rất thú vị chờ đợi dự án tiếp theo của anh


Bài viết của Nguyễn Thanh Sơn, chôm trên Facebook. Đóng góp vào topic này cho thêm xôm tụ.
 
À thì ra là thế. Đối lập, tương phản. Đã hiểu!

Phim hay đấy!
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top