[spoil]
Những tiếng đì đùng vọng từ đằng xa. Sấm sét chạy loằn ngoằn trên bầu trời, mưa đổ xuống như trút nước.
Ông lão mặc một chiếc áo khoác da, loại cho những người đi săn, trên tay ông là khẩu súng săn. Ông lão vừa đi vừa rầu rĩ. Nếu hôm nay ông không quá ham mê theo con mồi thì giờ ông đâu có ở đây. Ông đã bị lạc cách đây 2 giừ. Đói mệt và khát, sức lực giảm dần. Núi rừng âm u đầy thú dữ. Đạn cũng chỉ còn vài ba viên.
“Soạt” tiếng động làm ông giật mình. Hơi thở và mùi tanh hôi làm ông run bắn. Cách mươi mét, 1 con hổ nhỏ con lừ lừ tiến tới. Răng nanh chìa ra đe doạ. Nó dư sức biến ông thành bữa tối.
Ông lão giương súng.
“Đoàng” Phát đạn ngay lập tức được bắn ra. Nhưng con hổ quá tinh ranh, có lẽ không phải lần đầu tiên nó gặp súng. Nó kịp nhảy tránh. Viên đạn chỉ có thể làm cành cây sau lưng con hổ đứt lìa.
Ông lão cuống cuồng lên đạn. Nhưng con hổ đã phóng tới.
Không kịp bắn nữa, ông trở tay nắm chắc nòng súng phang mạnh báng súng vào đâu con hổ.
Bị bất ngờ con hổ không tránh kịp. Một báng súng vào đầu làm nó gầm lên điên tiết. Máu chảy ra từ tai nó.
Con hổ đi vòng quanh để lựa thế. Ông lão cũng xoay quanh đề phòng. Gầm gừ nó nhào đến.
Lại một cú đánh khác. Nhưng con hổ đã nhận được bài học. Nó hụp đầu né và giơ chân trước tạt ngang, hất văng vũ khí của con mồi.
Ông lão hoảng hốt nhưng bỏ chạy đã muộn. Con hổ chồm lên mình ông đè ông téa ngã. Nó há hàm răng để cắn nát cổ con mồi. Không kịp suy nghĩ ông lão giơ hai tay chặn lấy hàm của nó, cố sức ghì lại. Trong cuộc đời ông, có lẽ đây là lần đầu tiên, duy nhất và cuối cùng ông vật nhau với một con hổ.
Người thú kèn cựa nhau. Sàn vật đầy cỏ nát bấy. Nhưng phần thắng đang nghiêng về con hổ. Chỉ chốc lát nó sẽ có bữa tối ngon lành.
Bỗng con hổ nhảy vọt ra sau. Ông lão ngạc nhiên. Con hổ nghểnh mũi đánh hơi tỷong không khí, gió đang mang mùi lạ. Nó gầm rít đáng sựo rồi nhảy vọt đi. Thoáng chốc đã mất hút trong khu rừng dày.
Ông lão ngơ ngác. Điều gì khiến một sinh vật săn mồi hung tợn sắp có được bữa ăn lại bỏ cuộc. Ông lão đã kiệt sức và mất máu. Những thứ đó luôn kích thích thứ săn mỗi đó.
Rồi ông chợt nghĩ ra, 1 sinh vật săn mồi chỉ bở chạy khi gặp kẻ săn mồi hùng tợn hơn, khát máu hơn. Ông lão run bắn người.
1 cái bóng đen khổng lồ to cao như 1 con dã nhân đang tiến đến. Ông lão cảm thấy sự ghê rợn và thảm khốc sắp chụp lấy mình. Sinh vật khổng lồ đó nhìn ông im lặng. Rồi bất chợt nó ngã lăn ra và té vào bụi cây gần đó.
Nếu là người tỉnh táo và thông minh, điều ông lão cần làm là thu lấy vũ khí và bỏ chạy. Nhưng ông lão cứ đứng như trời trồng nhìn cái khối đen ngòm đó.
“ẦM” 1 tia sét lớn nhá sáng cả khu vực. Ông lão giật mình. Đặt tay lên ngực mình, ông thởi hỗn hễn. Khối đen ngòm đó là một cô gái trẻ.
***
Tiếng chim hót ríu rít làm cô gái tỉnh giấc. Cô chớp mắt. Khung cảnh bừng sáng.
Cô đang nằm trong một căn phòng rộng sơn màu trắng toát, trên một chiếc giường trải drap trắng muốt, đắp một cái chăn bông trắng. Khung cảnh ngoài cửa sổ hiện ra là một khu vườn rộng lớn tuyệt đẹp, có hoa, cây xanh và cả bồn phun nước. Khi đặt chân xuống giường cô nhận ra mình cũng đang mặc một cái áo ngủ lụa dài viền ren trắng muốt.
Cô gái nhìn về phía cánh cửa gỗ. Nó bật mở. Một cô gái bước vào với chiếc tạp dề trắng, ngạc nhiên khi thấy cô.
-Tiểu thư đã tỉnh rồi ạ. Cô mau thay đồ đi. Ông chủ đang đợi cô ăn sáng đó.
Người hầu gái nói rồi cúi mình lui ra.
Còn lại một mình, cô gái bước đến cái tử không lồ có vè như để quần áo. Chọn lấy 1 cái rồi cô bước vào căn phòng tắm. Cởi bỏ cái váy ngủ dài, cô soi mình trước gương, tất cả vết thương đêm qua lẫn phản ứng sốc đã biến mất. Phép thuật cô luyện có khả năng hồi phục thật nhanh. Dù người chủ nhân này muốn làm gì cô, cô cũng sẽ không sợ.
Cô gái dội nước lên người mình. Dòng nước chảy tử trên cổ cô xuống mơn trớn da thịt cô. Làn da trắng ngần mềm mại, đôi bàu ngực căng tròn của con gái tuổi mới lớn, cái eo thon với đường cong tuyệt mĩ. Cô gái sở hữu thân hình mà các cô gái phải ghen tỵ. Nhưng cô không hề bận tâm đến việc này.
Sau khi tắm rửa để khuây khoả và gột bỏ cơn mưa đêm qua, cô khoác chiếc áo vào người. Cột cao mái tóc sau đầu, cô ngắm nhìn mình trong gương. Một cố gái xinh đẹp, da dẻ trắng trẻo với váy áo màu vàng.
Vẻ thoả mãn, cô bước ra cửa nhưng nó lại bật mở.
-Ồ! Tiểu thư thật xinh đẹp. Người hầu gái thốt lên. –Ông chủ hỏi cô liệu cô có muốn thử bộ này không ? Người hầu gái đang cầm trên tay một cái váy áo khác.
Cô gái liếc nhìn bộ quần áo một cái rồi gật đầu.
-Để tôi giúp tiểu thư. Người hầu gái nói ròi cả hai vào phòng. Cô hầu gái giúp cô cởi cái váy rồi mặc cái mới vào cho cô. Bây giờ cô gái đã mặc một chiếc váy dài màu xanh biển, dây buột eo chỉ vàng, tay áo và cố áo đều viền ren.
-Ôi! Tiểu thư đẹp quá. Người hầu gái buột miệng khen
-Mời cô đi ạ.
Cố gái theo người hầu đến phòng ăn. Đây là một ngôi nhà lớn không khác gì một cung điện.
Căn phòng ăn lớn hàng chục mét với cái bàn dài đặt chính giữa phòng. Những cái ghế bọc lụa được xếp dọc bàn ăn. Trên cái ghế chính giữa phía cuối bàn, 1 ông lão ngồi đó, với mái tóc bạc và hàm râu được cắt tỉa cẩn thận.
Vừa nhìn thấy cố gái tiến vào, ông lão đã đứng bật dậy vẻ sững sờ. Vì cô quá đẹp chăng ?
-Cháu ngồi đây đi. Ông lão run rẩy chỉ tay vào cái ghế bên cạnh mình.
Ngay sau khi cô gái ngồi xuống, ông lão rung chuông. Những món ăn nghi ngút khói được dọn lên. Tôm, cua, cá, thịt đều là loại hảo hạng và tươi ngon.
-Cháu dùng tự nhiên nhé. Ông lão mời.
Cô gái chọn cho mình vài món rồi bắt đầu ăn.
Cô ăn ít và chậm rãi. Ông lão gợi chuyện:
-Hôm qua ông thấy cháu ngất trong rừng nên đã mang cháu về.
Cô gái gật đầu.
-Ta đã chữa trị cho cháu nhưng mà …
Cô gái gật đầu lần nữa. Thái độ không mấy quan tâm.
Thấy cô gái lặng thinh, ông lão ngờ ngợ. Chẳng lẽ cô gái này không nói được sao. Hay là …
-Cháu cứ an tâm. Người chữa trị và thay đồ cho cháu là người hầu của ta. Ông lão chỉ vào cô hầu đã dẫn cô đến.
-Mà cháu tên gì vậy ?
-Yến ạ. Cô gái nói nhỏ.
-Sao cháu lại ở trong rừng ? Cháu bị lạc hả ? Nhà cháu ở đâu ?
-Cháu không có nàh. Cháu sống trong rừng.
-Thế à. Cháu còn người thân không ?
Hơi ngập ngừng, rồi Yến lác đầu.
-Tội cho cháu quá! Ông lão chép miệng, giọng cảm thông.
-Sống 1 mình cháu không buồn sao ?
Cô có buồn không ? Với cuộc sống của mình ? Yến lắc đầu.
-Ông … Ông có 1 đề nghị. Ông lão ngập ngừng.
-Sao ạ ?
-Cháu hãy sống ở đây. LÀm cháu gái ông nhé.
Yến kinh ngạc trước điều này, cô nói: -Nhưng cháu là …
Ông lão vẫy tay ra hiệu cho người hầu lui ra. Khi chỉ còn hai người trong căn phòng rộng, ông lão nắm lấy tay Yến bằng cả hai tay.
-Ông biết cháu là ai. Cho dù cháu không phải con người hay bất cứ sinh vật nào đi chăng nữa thì đề nghị này sẽ không thay đổi. Cháu đã cứu mạng ông và …
Ông lão móc túi áo đưa cho Yến 1 tấm hình. Yến cầm lấy. Đó là hình chụp bốn người gồm ông lão, một người đàn ông, 1 người phụ nữ và 1 cô gái trẻ. Đều lạ lùng ở đây là cô gái kia giống hệt Yến từ diện mạo cho đến trang phục cô đang mặc trên người
Ông lão ngậm ngùi kể:
-Đây là gia đình ông. Con trai và con dâu ông, cả cháu gái ông nữa. Họ đã mất trong 1 tai nạn. Ông đã quá ham mê làm giàu mà quên mất gia đình là thế nào. Ông hối hận lắm.
Ông lão đột ngột quì xuống và nắm lấy hai tay Yến;
-Ông xin cháu. Hãy ở đây làm cháu gái ông. Ỗng sẽ cho cháu tất cả những gì cháu muốn.
Yến cắm môi đắn đo. Thật sự cô thích đi lang thang tự do hơn. Cô muốn khám phá thể giới mới mẻ này hơn là sống sung túc ở đây. Nhưng ông lão này đang rất đau khổ. Yến cũng có chút thương cảm cho ông. Với lại sau sự việc đêm qua cô cần phải suy nghĩ một thời gian.
Cô quyết định:
-Cháu sẽ ở lại. Và cháu sẽ làm cháu gái ngoan chứ không là người thừa kế của ông đâu.
-Cháu thật tốt bụng. Ông lão ôm chầm lấy Yến ràn rụa nước mắt. -Từ giờ cháu đã là gái ngoan của ông.
[/spoil]