Trong khi Nhân đang ở nhà Yến thì tại quán café Ruby, hai cô gái đang ngồi trò chuyện.
-Vậy không còn cách nào sao ? Cô gái thấp hơn có mái tóc dài đen nhánh hỏi.
Cô gái ngồi đối diện gật đầu. Cô cao hơn 1 chút với mái tóc dài vàng nhạt, sống mũi cao, khuôn mặt thanh tú như người mẫu.
-Mình tưởng cậu ấy có thể nghĩ khác ? Như thấp giọng.
-Không đời nào. Cô gái kia nói;
-Chúng mình đều không thân thiết với cậu ta như Nghi, Ly hay Yến. Giờ này cậu ta đang ở nhà Yến đó.
-Không phải chứ ? Như kêu lên kinh ngạc; -Mình mới Nhân đi chơi hoài mà cậu ấy chẳng nhận lời bao giờ.
-Cậu nhớ trận chiến trước đây không ? Chúng ta đã không có mặt.
-Đó là vì chúng ta bị bẫy. Như nói; -Với lại Ngọc, mình, Tuệ, Kì liệu có giúp được không ?
-Đúng. Và chính vì chúng ta không giúp được Nhân nên cậu ta chẳng thể nào cảm tình với chúng ta đâu.
-Mình thấy Nhân đối xử với mình hay Ngọc rất tốt. Như lí nhí nói:
-Cậu ta phải làm thế thôi. Đó là phép lịch sự của con người đó.
-Mình thấy Nghi không phải loại người như vậy. Như đăm chiêu.
-Đó là mánh khoé của Nghi. Nghi giả như thân thiện hoà đồng với chúng ta. Thực chất Nghi cho rằng Nhân đã là của cô ta rồi.
-Vậy giờ làm sao đây ? Như cắn môi.
-Cậu phải tấn công mạnh hơn nữa. Nếu muốn thắng trong trò chơi này.
-Được rồi. Như hùng hồn nói; -Lần biểu diễn sắp tới mình sẽ cho cô ta thấy.
-Phải thế mới là Như mình biết chứ. Cô gái kia cười; -Mình về nhé.
-Vì sao cậu lại muốn giúp mình hả Băng ? Như thắc mắc.
-Mình không muốn thấy cậu bị thiệt thòi. Băng trả lời.
-Cậu không muốn có chìa khoá sao ?
-Để làm gì kia chứ. Dù ai có nó thì bọn mình vẫn chỉ có nơi đó sống thôi đúng không ?
-Ừa. Phải ha. Như nhoẻn miệng cười; -Cám ơn cậu nhé.
Băng đứng lên rồi sực nhớ cô ghé miệng nói thầm vào tai Như:
-Với lại mình cũng không ưa con bé Nghi đâu.
Như bật cười khanh khách và vẫy tay chào Băng. Khi chỉ còn một mình, Như móc điện thoại ra. Cô đã có kế hoạch cho buổi diễn sắp tới.
***
Buổi hôm sau, Nhân đến trường với tâm trạng phấn khởi. Nó đã biết nhân dạng của hai cô gái. Mặc dù có hơi sợ nhưng nếu họ cứ giữ dạng con gái thì chẳng hề gì.
Nhân bước vào lớp nói oang oang:
-Chào mọi người.
-Chào.
-Ờ, chào Nhân.
-Buổi sáng vui vẻ ngen.
Tiếng chào rải rác đáp lại. và tụi nó đều nhìn nó bằng ánh mắt soi mói lẫn tò mò, có đứa vừa chạm mắt nó đã lật đật nhìn sang hướng khác. Nhân thót bụng. Nso tự hỏi chuyện gì đã xảy ra đêm qua.
Chuông reo báo giờ lên lớp mà lòng nó đầy lo âu. Điều gì đã xảy ra.
***
Giờ chơi đến.
Nam khoác tay kéo nó đi vù vù ra khỏi lớp. Liếc qua mấy cánh cảu sổ nó vẫn thấy nhiều vụ xì xầm chỉ trỏ nó.
Hơn thế nữa suốt đoạn đường đi có rất nhiều ánh mắt chú ý nó, trong lớp học, trên hành lan. Ắt hẳn là chuyện lớn rồi. Hẳn nó phải liên quan đến các cô gái.
Nam dẫn nó đi lên một góc hành làng vắng gần hội trường. Nhân nhận ra nới đây từng diễn ra cuộc cãi vã của Nghi và Ly. Không biết giờ Ly đang ở đâu.
Khi chắc chắn không còn ai ở đây, Nam hất hàm hỏi nó:
-Có thật không mậy ?
-Thật chuyện gì ? Nhân ngơ ngác.
-Mày đang giấu tao điều gì phải không ?
-Tao giấu mày gì đâu ? Nhân lo lắng nhưng vẫn nói.
-Tao không hiểu nổi mày nữa Nhân. Sao mày làm chuyện đó chứ ?
-Tao… Chuyện này đâu thể nói được mậy ?
-Hừ, không thể. Mày chơi thế là tồi lắm biết không ? Nam lên giọng
-Này Này ! Mày làm gì mà mạt sát tao thế hả ?
-Mày đã có Nghi rồi sao còn đi với nhỏ đó hả ?
-Hả ? Nhân như va phải bức tường; -Mày nói gì vậy Nam ?
-Tao nói mày là đồ bắt cá hai tay. Nam lớn tiếng.
-Bắt cá hai tay ? Nhân cảm thấy mình rơi vào sương mù.
-Đừng làm bộ. Đăng đầy báo kìa.
Nhân giật mình:
-Đăng báo ? Báo nào ?
-Mày chưa đọc báo sáng nay ? Nam sửng sốt.
-Tao còn không biết mày nói gì nữa. Nhân lắc đầu.
-Thằng … Nam chưa kịp mắng nó tiếp thì đã im bặt. Nghi đang lững thững đi lại chỗ tụi nó.
-Mình nghĩ hai cậu đang ở đây. Nghi nhoẻn miệng cười.
Nam nhìn nó rồi gãi đầu như sực nhớ điều gì:
-Quên mất. Tao còn mấy bài tập phải về làm gấp. Đi trước nhé.
Nghi cười với Nam rồi chờ cậu ta đi mất mới quay sang nó. Cô cười nói:
-Đang ấm ức vì không biết Nam bực vì điều gì phải không ?
-Phải. Nhân còn không biết tại sao nó điên vậy ? Nhân hậm hực xỏ Nam 1 câu.
-Đi chơi với người đẹp vui không ? Nghi cười cười.
-Người đẹp nào ? Chỉ có Ngọc ... Nhân nói rồi giật mình.
-Muốn đọc không ? Nghi ve vẩy 1 tờ báo.
Nhân chộp lấy tờ báo và run người khi thấy 1 mẩu tin.
DIỄN VIÊN MỸ NGỌC CÓ NIỀM VUI MỚI
Bài báo là một bài phỏng vấn nhanh của Mỹ Ngọc:
Phóng viên(PV): Chào Mỹ Ngọc(MN), chúc bạn buổi sáng vui vè.
MN: Chào anh.
PV: Nghe nói gần đây bạn rất bận rộn. Bạn có thể cho khán giả biết gì về những dự tính sắp tới của bạn.
MN: mình sắp tham gia một bộ phim mới.
PV: Ồ! bộ phim thế nào vậy ?
MN(cười): Khi họp báo anh sẽ biết thôi.
PV:Bạn vừa được bầu chọn là gương mặt ăn ảnh nhất năm rồi. Cảm nghĩ của bạn thế nào ?
MN: Mình rất vui và cảm ơn sự mến mộ của khác giả. Mình sẽ cố gắng nhiều hơn trong năm nay.
PV: nói riêng chút về cuốc sống của bạn nhé. Bạn thường làm gì gần đây ?
MN: mình đi sắm đồ cho bộ phim sắp tới.
PV: Còn chuyện khác. Ví như chuyện hẹn hò chẳng hạn.
MN( cười tươi): Mình vẫn đang tìm một nữa của mình đây.
PV: vậy còn những lời đồn lẫn mấy bức ảnh trên mạng gần đây thì sao ? Liệu đó có phải là một nữa mà Ngọc đang tìm kiếm ? Ngọc thấy thế nào về việc đó ?
MN: Ồ! Người nổi tiếng luôn bị như vậy. Họ bị soi mói, rêu rao, xuyên tạc, thêu dệt những câu chuyện quanh họ. Sử thật thì rất hiếm còn bịa đặt thì đầy rẫy. Ngọc buồn cho những hành động đó.
PV: Vậy Ngọc phủ nhận việc mình đang hẹn hò ?
MN: Ngọc không phủ nhận. Quả thực Ngọc có tình cờ gặp người đó. Đó là một người bạn đặc biết và Ngọc xin mọi người hãy dành cho Ngọc chút riêng tư.
PV: Vậy bạn có gì muốn nhắn nhủ với khán giả không ?
MN: Ngọc xin cảm ơn tình cảm mà khán giả đã dành cho Ngọc và Ngọc xin nhấn mạnh một lần nữa. Dù nổi tiếng hay không thì việc xen vào đời sống riêng tư của người khác mà không có sự đồng ý của họ thì không hay tí nào.
PV: Ồ! Câu nói rất hay. Cảm ơn bạn đã tham gia buổi nói chuyện hôm nay và chúc bạn luôn thành công trong sự nghiệp cũng như trong cuộc sống.
MN: Cám ơn anh.
Nhân săm soi tờ báo:
-Thế này có liên quan gì tới mình đâu ?
-Cái này mới là vấn đề đây. Nghi đưa cho nó vài bức ảnh.
Nhân toát mồ hôi. Nó nhận ra đó là cảnh hôm nó đi chơi cùng Ngọc. Mặc dù hình ảnh bị nhoè đi rất nhiều, đa phần chúng mờ nhạt chỉ nhận ra dáng người nhưng khuôn mặt Ngọc thì rất rõ ràng.
-Cái này … Nhân run rẩy.
-Đây là chi tiết khiến mọi người nghĩ đây là Nhân. Ngọc chỉ vào 1 tấm hình.
Đó là hình chụp Ngọc đang bước vào nhà nó. Cảnh trí ngôi nhà không thể nào nhận biết được nhưng với những ai đã từng đến nhà nó hay sống trong khu vực này đều có thể mường tượng ra.
Nghi nói:
-Phép thuật của Ngọc bao phủ quanh cậu và môi trường xung quanh nhưng Ngọc đã lộ diện. Tin đồn xuất hiện là thế.
-Chuyện này phải tính sao đây ? Nhân sực hiểu. Nam cho rằng nó và Nghi đang cặp với nhau mà nó lại đi chơi với Ngọc. Nó chẳng khác gì mấy thằng hai mặt hay ham hố nổi tiếng.
-Ngọc đã đi giải quyết chuyện mấy tấm hình rồi. Nghi nói.
-Giải quyết sao cơ ?
-Ngọc sẽ xoá phim gốc lẫn kí ức người đó.
-Ra vậy. Nó nhẹ nhõm rồi ngạc nhiên; -Làm sao Ngọc biết người đó ?
-Hình như là một fan hâm mộ Ngọc và Ngọc không khó tìm người đó với khả năng của Ngọc.
-Vậy thì mọi chuyện đã ổn rồi phải không ?
-Không. Nghi bác bỏ suy nghĩ của nó; -Nếu nó đã lan truyền cỡ này thì sẽ chẳng thể nào xoá hết. Ngọc chỉ có thể triệt tiêu nguồn gốc của nó thôi.
-Vậy giờ làm sao đây ? Nhân phát hoảng.
-Nó ảnh hưởng đến Ngọc nhiều hơn là cậu. Nhưng Ngọc sẽ xử lý tốt. CÒn cậu thì … Nghi băn khoăn nhìn nó.
-Nhân không gặp Ngọc nữa là được ? Nó liếm môi.
-Đồ ngốc. Nghi nạt lớn làm nó giật mình; -Như thế chẳng khác gì minh chứng rằng việc hai cậu đi cùng nhau là sai trái và cậu không có quyền chơi với Ngọc.
-Chẳng phải tại các cậu mà mình mới gắp rắc rối đấy thôi. Nó tức giận
-Nhân à, Ý mình là cậu không thể vì chuyện này mà đối xử với Ngọc như vậy. Ngọc sơ xuất nhưng hoàn toàn không phải lỗi Ngọc. Cho nên cậu làm thế với Ngọc là không công bằng đâu. Nghi xoa dịu nó.
-Vì sao ?
-Ngọc hay Như đều dùng tình cảm của mình đối đãi với cậu chứ không vì sự nổi tiếng của họ. Có thể họ hơi quá đà trong việc quà cáp nhưng tình cảm cảu họ xuất phát từ sự chân thành.
Nhân im lặng. Liệu có đúng như Nghi nói. Liệu nó đã quá đa nghi. Cho rằng họ tiếp cận nó vì thứ nó sở hữu. Nó đã bao giờ cởi mở lòng mình chưa.
Nhìn Nhân lẫn lộn với những cảm xúc và suy nghĩ, Nghi dịu dàng nói:
-Bọn mình luôn cho rằng cậu sẽ có quyết định đúng nhất khi cậu đã sẵn sàng, Nhân à.
Nhân nhìn Nghi rồi nó gật đầu. Thời điểm thay đổi cuộc đời nó sẽ không còn xa nữa.