8.2
Ice Lady
Liệu tương lai Trái Đất rồi sẽ thế nào?
Loài người sẽ tiếp tục phát triển mạnh hơn, để có thể tiếp tục thống trị Địa Cầu thêm một thời gian dài nữa, hay sẽ tuyệt diệt, để nhường chỗ lại cho những sinh vật khác tốt hơn?
Thật đáng sợ khi nghĩ rằng cả lịch sử phát triển của loài người chỉ là một dấu chấm nhỏ xíu trong lịch sử phát triển của hành tinh này.
Chẳng có lý do nào khiến thấy chúng ta nghĩ chúng ta được ưu tiên hơn các loài sinh vật khác trên Trái Đất cả.
Nhưng cũng chẳng có lý do nào khiến con người nên dừng lại những việc họ đã làm.
Sô phận của hành tinh này đang phụ thuộc vào con người.
Hãy cùng chờ xem con người sẽ quyết định như thế nào về tương lai ngôi nhà của họ.
----------
Thời điểm tác chiến đang đến gần, nhưng lúc này tâm trạng của Irene lại trở thêm bồn chồn, mỗi lúc cô lại dần mất đi vẻ tự tin ban đầu của mình.
Những cảnh sát canh gác khu vực xung quanh đã rời vị trí của họ, không cần thiết phải canh chừng nữa khi đã đến lúc hành động. Họ lập tức phân công vị trí đứng và chia những trang thiết bị bảo hộ cho nhau.
“Trung Uý, áo của cô đây !”-Một viên cảnh sát gọi Irene và đưa cho cô một chiếc áo chống đạn.
“Nhiệm vụ của tôi chỉ là giám sát, tôi không cần chúng làm gì, hãy nhường nó cho những anh em khác.”
“Nhưng thưa Trung Uý, đề phòng trước vẫn hơn chứ.”
“Tôi đã bảo không sao, tôi có kinh nghiệm đối phó với những chuyện này, chúng hiệu quả hơn là áo bảo hộ nhiều.”-Irene mỉm cười nói
Biết không thể thuyết phục sếp mình, viên cảnh sát bỏ cuộc. Họ đã không còn lạ gì Irene nữa khi mà một cảnh sát như cô không bao giờ để mặc đúng quân phục, không chịu đeo súng, lại còn luôn để lộ thông tin điều tra cho công chúng.
Bù cho những khuyết điểm đó, những chiến công của Irene lập được đã nhanh chóng giúp cô lên được vị trí cao trong ngành cảnh sát ở nơi này.
Trong nhiệm vụ ngày hôm nay, chính Irene sẽ là người trực tiếp chỉ đạo việc phục kích lũ Harpy. Tuy bản thân sẽ tuyệt đối an toàn vì không ra mặt chiến đấu, nhưng một áp lực rất lớn vẫn đè nặng lên vai cô, bản thân là người chỉ huy, cô không những phải bảo đảm nhiệm vụ phải thành công, mà phải thành công với số thương vong thấp nhất có thể.
…
Irene đã có mặt trên tầng 6 của toà nhà đầu tiên, bắt đầu tính từ chỗ bị phong toả, tại đây có hai cảnh sát khác mang súng ngắn yểm trợ cho cô. Trong khi đó, những cảnh sát cơ động và cảnh sát đặc nhiệm khác đã tản đi rải rác khắp các toà nhà cao tầng xung quanh, dọc theo con đường được chỉ định. Tất cả bọn họ đều hồi hộp chờ đợi cho thứ đang đến gần.
Irene bỗng nhận được thông báo khẩn từ phía cảnh sát đặc nhiệm.
“Trung Uý, chúng tôi thấy một đốm đen trên trời qua ống ngắm.”
“Được, tôi sẽ đi xem ngay.”
Irene nâng ống nhòm lên, hướng về phía chân trời phía xa.
Thứ cô nhìn thấy giờ không phải là một đốm đen nữa, mà là một khối lớn những sinh vật đang bay lượn bằng những đôi cánh màu đen, chúng còn có cái đầu người ghê rợn và cặp vuốt cong quắp.
“Bọn chúng đang đến !”-Cô lập tức nói
Một nỗi sợ hãi lập tức dâng lên trong lòng tất cả những người đang có mặt ở đó. Bản thân họ biết là mình sẽ đối đầu với những sinh vật chưa từng thấy bao giờ, nhưng tất cả họ đều không ngờ đến vẻ ngoài khiếp đảm và kích thước của những sinh vật này.
Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, họ không thể hèn nhát rút lui, mà chỉ có thể chờ cho lũ chim ăn thịt kia đến thật gần để tiến hành nhiệm vụ.
Tuy vậy, một sự việc ngoài ý muốn bỗng xảy ra, đàn Harpy đang rẽ sang hướng khác, chúng có vẻ đã đi sai khỏi đường đi dự kiến và đang hướng đến một địa điểm khác.
Trong lúc các cảnh sát đang hoang mang vì tình huống đột ngột thay đổi vào phút chót thì Irene đã tìm ra nguyên nhân. Wyvern, mồi nhử mà cô tung ra để dụ dỗ bọn Harpy đã bị thương.
Một vết thương không hề nhẹ, một vết cắn lớn ở cánh bên trái của Wyvern, con chim màu xanh lam lập tức mất thăng bằng, cả thân hình nó đang lao nhanh về phía bên trái, ngày càng xa khỏi hướng đi về khu vực phục kích.
Với tình trạng này, chẳng mấy chốc Wyvern sẽ bị bọn Harpy đuổi kịp, bọn chúng sẽ xé xác nó ra để làm bữa tối. Nhiệm vụ này sẽ thất bại, hàng trăm người sẽ bị sát hại bởi những con chim khát máu này.
Nghĩ đến tình huống xấu nhất, tim của Irene đập thình thịch.
Đây là một kế hoạch đầy may rủi.
Tại sao cô còn liều mạng thực hiện nó chứ?
“Mình phải ra giúp nó ngay.”-Irene ngiến răng, cô quyết định sẽ xuống đó để yểm trợ Wyvern.
Cô nhướn người ra định nhảy xuống đất từ độ cao hơn 18 mét của tầng 6 toà nhà này. Và trước khi các viên cảnh sát đứng gần đó kịp ngăn Irene lại vì tưởng cô nghĩ quẩn, một điều kỳ lạ xảy ra.
Từ đằng xa, một con ngựa màu trắng đang lao nhanh về phía bọn Harpy, nó dùng tốc độ cực nhanh của mình để giải vòng vây cho con chim màu xanh, sau đó lập tức bay đi ngay.
Nhưng nó không bỏ đi một mình.
“Bắt được rồi!”
Satori đã ôm được Wyvern trong tay, con vật này to lớn hơn cô tưởng khi lại gần, tuy vậy Satori vẫn ôm được cổ của nó để Tanya giúp kéo con chim này lên, trước khi nó kịp rớt xuống đất và làm mồi cho lũ chim ăn thịt kia.
“Yên nào, mình sẽ giúp cậu hoàn thành nốt công việc còn lại”-Satori thì thầm với Wyvern khi nó ra sức chống cự vì bị giữ chặt.
Satori nhìn vào suy nghĩ của Wyvern, và lập tức nhìn thấy tâm nguyện của nó, cho dù bản thân đang trong tình trạng nguy hiểm, nó vẫn luôn muốn có thể làm tròn nhiệm vụ mà Irene giao cho mình.
“Tiến về phía những toà nhà kia nào, Tanya!”
“Vâng !”
Tanya đảo cánh về phía bên phải, bay về phía khu vực phục kích mà Irene và đội cơ động đang chờ. Bọn Harpy cũng lập tức ổn định lại sau chuyện vừa xảy ra, chúng kêu lên những tiếng dài điếc tai rồi vỗ cánh đuổi theo Tanya.
“Trời giúp ta rồi.”-Một viên cảnh sát kêu lên
“Chẳng có trời đất nào ở đây cả.”-Irene lẩm bẩm trong miệng
Với tốc độ bay khá nhanh của mình, Tanya không mất nhiều thời gian để đến gần khu vực của Irene, tuy nhiên chi có điều Satori không thể ngờ là bọn Harpy cũng đã đuổi kịp tốc độ bay của Tanya. Chúng bay chỉ cách Satori và Tanya có vài mét. Có lẽ vì ngửi thấy mùi máu từ bên cánh bị thương của Wyvern đã thúc đẩy bản năng săn mồi của chúng.
“Trung Uý, bọn chim ăn thịt đã đi vào tầm ngắm bắn của chúng tôi, xin hãy cho chúng tôi biết khi nào nên bắt đầu.”-Có tiếng nói vang lên trong bộ đàm của Irene.
Tuy đã nghe thấy, nhưng Irene không trả lời lại, cô chỉ nhìn theo ánh sáng rực rỡ của Wyvern phát khi nó đang tiến về phía mình.
“Thưa Trung Uý !”-Viên cảnh sát đứng gần đó lên tiếng-”Ở khoảng cách này là thích hợp rồi, cô nên phát lệnh ngay đi.”
Nhưng Irene vẫn không trả lời
Các binh sĩ bắt đầu trở nên căng thẳng.
“Trung Uý, cô còn chờ gì nữa, mau phát lệnh đi chứ ! Chúng ta sẽ bỏ lỡ mất bọn chúng đấy !”
Irene nhẹ nhàng chớp mắt, rồi cô lên tiếng
“Không được, có người, chúng ta chưa thể nổ súng được.”
“Cái gì?”
“Tôi bảo là có người lẫn bên trong lũ chim Harpy, chúng ta chưa thể khai hoả được.”
“Nhưng cho dù vậy, chúng ta không thể để lỡ mất bọn chúng, bọn chim này nếu bay mất sẽ gây hậu quả khôn lường, chúng ta đành phải liều hy sinh một người để cứu nhiều người thôi.”
“Không!”-Irene đáp một cách dứt khoát-”Sẽ không một ai phải hy sinh cả, Thượng Sỹ hãy cho tôi 5 phút.”
“Trung Uý...”
Irene chạy vụt đi, cô chạy sang phía bên hông toà nhà và leo lên lan can, rồi khuỵu gối xuống như chuẩn bị nhảy.
“Trung Uý, cô làm gì vậy?”
“Xin cứ tin ở tôi. Và nhớ là chỉ khi nào có lệnh tôi thì các anh mới được bắn, nghe rõ chứ?”
“...”
Lúc này, Satori cùng Tanya và Wyvern đã bay vượt qua hàng rào phía dưới mặt đường, xâm nhập vào khu vực đột kích của lính bắn tỉa, tuy vậy chưa có phát súng nào được bắn ra, tất cả vẫn đang chờ lệnh của Irene.
Từ trên tầng 6, Irene đã trông thấy Satori, cô liền hít một hơi, sau đó đạp mạnh chân, lao mình ra khỏi hành lang, thả tự do cho cả thân người rớt xuống.
“Trung Uý !”-Một cảnh sát la lên
Khác với tưởng tượng của họ là cô sẽ lao mình xuống đất và vỡ tan tành. Irene đã đậu xuống một cái thềm băng nhô ra giữa không trung.
Các viên cảnh sát hoảng hốt trước sự việc diễn ra, Irene đang bước dần xuống bằng những bậc cầu thang bằng băng đá, mà chúng đã được tạo ra từ khi nào không ai hay.
Về phần Irene, cô dừng cầu thang lại ở độ cao tầng 3 toà nhà, và chờ cho Satori cùng Tanya bay tới. Sau đó, cô nhón chân nhảy về phía họ.
Satori và Tanya vô cùng hoảng sợ khi có người lao về phía họ, nhưng áp lực từ bọn chim phía sau cũng không cho phép họ dừng lại, thế là cả hai chỉ còn biết nhắm mắt chịu trận
Trái với suy nghĩ của họ, cả hai không hề bị tấn công bởi Irene, cô chỉ nhảy lộn một vòng qua họ.
Tuy vậy, Tanya cũng có tin xấu cho Satori.
“Chị Satori, đôi cánh của em không cử động được, em không thể tiếp tục bay được nữa rồi.”
“Làm sao bây giờ, Tanya?”
“Chị bám chắc vào em, em sẽ hạ cánh khẩn cấp ngay.”
Satori ôm chặt vào cổ Tanya, con ngựa không có khả năng bay liền lao nhanh về phía mặt đất. Tuy nhờ cặp giò chắc khoẻ của mình mà Tanya không bị ngã lăn ra đất, nhưng bản thân con ngựa cũng chịu một áp lực lớn trên lưng, đồng thời còn bị quán tính đẩy chạy đi một quãng xa rồi mất đà ngã ra đất.
Vừa kịp định thần lại sau cú ngã, họ trông thấy Irene đã đáp xuống một cái bục bằng băng được đính vào bờ tường ở gần dó.
Irene lập tức dùng chân đá vào ống nước gắn trên tường khiến nó vỡ tung, nước từ ống nước lập tức bắn đi tung toé khắp nơi.
“Ice Chamber !”-Irene ngay sau đó la lên, tay cô để mở trước mặt như đang làm phép.
Satori liền thấy xuất hiện những bức tường bằng băng đang được hình thành xung quanh mình, nó dần bao bọc khu vực mà cô và Irene ở trong đó.
Việc này diễn ra vô cùng nhanh và chính xác, chỉ vài giây sau Satori và Irene đã ở trong một căn phòng băng vô cùng vững chắc và an toàn, trong khi bạn Harpy bên ngoài lập tức mất phương hướng khi bị một bức tường băng khổng lồ chắn đường bay. Đúng lúc này, Irene phát đi lệnh của mình qua bộ đàm
“Bắn đi !”
Hàng loạt tiếng súng nổ nhức tai lập tức vang lên, Satori giật thót cả mình, còn Tanya lùi lại hoảng sợ theo bản năng, bởi vì đây là lần đầu nó nghe thấy tiếng súng nổ thật ngoài đời.
Tiếp theo tiếng súng là tiếng kêu ré thảm thiết từ bọn Harpy, sau đó là từng đợt máu bắn tung toé khắp nơi, dính cả vào bức tường băng màu trắng.
Tay chân Satori chợt run lẩy bẩy, trong lòng của cô cảm thấy sợ hãi vô cùng, sợ hãi những gì đang diễn ra bên ngoài kia, cho dù Harpy là giống loài ăn thịt, nhưng những gì đang diễn ra ở đây là một cuộc thanh trừ vô cùng dã man.
Satori cố kiềm chế hơi thở khó nhọc của mình lại, cô phải giữ cho bản thân không tỏ ra sợ hãi quá mức, vì nó sẽ ảnh hưởng đến khả năng đọc tâm của cô.
Irene nhảy xuống từ cái bậc thang bằng băng, tiến chầm chậm về phía Satori.
“Cô bé kia, em là ai? Sao lại can thiệp vào chuyện này hả?”-Irene cất tiếng hỏi
Satori chầm chậm rời khỏi lưng của Tanya, tay cô buông nhẹ Wyvern ra để nó nằm xuống.
“Em...chỉ muốn giúp Wyvern.”
“Giúp đỡ? Có biết em đã tự đưa mình vào tình huống như thế nào không? Nếu như không có tôi can thiệp thì em đã bị xé xác bởi bọn Harpy, không thì cũng ăn đạn từ cảnh sát rồi. ”
Tuy nói giọng bình thản nhưng tâm trạng của Irene hiện tại lại rối bời, và Satori đã đọc được điều đó
“Chị cảnh sát...”-Satori nói-”Em biết trong thâm tâm chị đang nghĩ gì.”
Irene ngạc nhiên nhìn Satori.
“Em...”
“Em không hiểu tại sao chị tuy trong lòng hết sức yêu thương Wyvern mà vẫn để nó tham gia vào nhiệm vụ nguy hiểm này chứ?”-Satori đi thẳng vào vấn đề chính mà không cần vòng vo.
Khuôn mặt bình tĩnh của Irene bỗng xáo động, cô vừa ngạc nhiên, vừa cảm thấy khó xử.
Satori không thể nhìn được câu trả lời bằng cách đọc suy nghĩ của Irene. Nó chỉ là một mớ hỗn độn các cảm xúc không rõ ràng, không ai có thể biết được chính xác nó là gì trừ khi chính chủ nhân của chúng tự mình nói ra.
Liệu Irene có đưa ra được lời giải thích hợp lý cho hành động của mình?
Bỗng có tiếng nói vang lên trong bộ đàm
“Trung Uý, bọn chim ăn thịt đã bị tiêu diệt gần hết, chỉ có vài con may mắn thoát được. Không binh sỹ bị thương cả, kế hoạch của cô đã thành công mỹ mãn.”
Irene mỉm cười, cô nói vào bộ đàm
“Tốt, kết thúc nhiệm vụ lần này, tất cả anh em hãy rút quân.”
“Vâng !”
…
Irene xoay sang nhìn Satori cười rồi nói
“Đó là trách nhiệm của một cảnh sát, thế thôi.”
“Chị nói sao ?”
“Cô bé muốn biết câu trả lời chứ gì? Đó là câu trả lời, tôi chỉ hành động theo trách nhiệm và nghĩa vụ của một cảnh sát, ngoài ra không còn lý do gì khác cả.”
Satori đứng dậy, với tâm trạng khó hiểu
“Nhưng...còn Wyvern.”
“Wyvern cũng vậy thôi, nó cũng đang làm bổn phận của nó, chẳng có gì cá nhân hay riêng tư ở đây cả.”
“Chị đang nói gì vậy? Wyvern đâu phải là cảnh sát ?”
Irene cười
“Không phải nhưng đây vẫn là trách nhiệm của nó, đó là lời thề trung thành của nó với cảnh sát chúng tôi.”
“Ý chị là gì?”
“Ông nội của tôi đã có công cứu sống loài chim huyền thoại này. Do đó mỗi thế hệ của loài Wyvern sẽ có 1 con được chọn dể đi theo để giúp đỡ con cháu của dòng họ Marylith chúng tôi như một cách để báo đáp.”
Satori choáng váng, cô không thể tin nổi vào tai mình
“Làm như vậy là không đúng, chị không thể yêu cầu những điều như vậy với những sinh vật thuộc về tự nhiên được. Ơn nghĩa là chuyện của con người, không phải của loài vật. Hãy thả tự do cho chúng.”
“Cô bé đang nói gì thế, tại sao tôi phải làm vậy? Sẽ không tốt hơn sao khi để Wyvern giúp đỡ cho cảnh sát? Em không thấy hôm nay chúng tôi đã làm được gì sao?”
Satori lắc đầu không đồng tình
“Chị không thấy mình đã quá ích kỷ khi lợi dụng những sinh vật đáng thương này vào mục đích của loài người ư? Chị không thấy hôm nay ngoài Wyvern ra thì những người khác vẫn được an toàn sao? Tại sao nó phải chịu hy sinh bản thân chỉ vì để bảo vệ an toàn cho những người thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó.”
Khuôn mặt Irene biến sắc, cô gắt
“Đủ rồi đấy bé con, lý sự như cô thì xã hội chúng ta đã tốt đẹp hơn thế này rồi. Tại sao tôi phải thả tự do cho Wyvern trong khi có thể dùng nó để bảo vệ cho hàng trăm con người khác.”
“Đó là chuyện của con người. Đừng đem tự nhiên ra làm bình phong cho hành động của mình, nếu con người không thể bỏ được thói quen ỷ lại vào thiên nhiên, họ sẽ không khá hơn nổi.”
Lúc này, Irene đã không còn thể giữ nổi bình tĩnh.
“Đủ rồi đấy con ranh, đừng lên mặt dạy đời người lớn.”
BỐP !
Không kiếm soát được cơn giận, Irene đã lỡ vung tay tát vào mặt Satori.
Một cô bé yếu đuối như Satori rõ ràng không thể chịu nổi một bạt tai từ một cô gái trưởng thành như Irene, cô ngã ra đất, miệng chảy máu.
“Chị Satori !”-Tanya la lên
Lúc này Irene mới hốt hoảng nhận ra hành động của mình, cô chạy lại đỡ Satori dậy
“Tôi...tôi...xin lỗi...”
Satori không khóc, ngược lại, cô quay ánh mắt quyết tâm của mình sang nhìn Irene.
“Hãy để...em đưa Wyvern đến môi trường sống khác thích hợp với nó hơn !”
Irene cắn răng, ánh mắt của Satori khiến cô bị xáo động trong lòng, nhưng nó cũng không đủ để lay chuyển trái tim sắt đá của một cô gái đã quyết tâm theo đuổi ngành cảnh sát như Irene.
“Đây là cơ hội cuối cùng của em, hãy rời khỏi đây và coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
“Chị Irene...em sẽ không đi mà không có câu trả lời của chị.”
Irene đứng dậy, rút từ trong túi áo ra một vật mà khiến cho bao nhiêu tên tội phạm lẫn thú vật đều sợ hãi
Một khẩu súng ngắn.
“Đây là câu trả lời của tôi.”
Tanya sợ hãi co người lại, nó chưa bao giờ ở gần họng súng như lúc này, cảm giác đối diện với thứ vũ khí khạc ra lửa nổi tiếng của loài người mà mọi con vật đều khiếp sợ khiến nó cảm thấy không thể làm chủ được bản thân.
“Như tôi đã nói, đây là cơ hội cuối cùng của em, hãy đi đi và coi như chưa có chuyện gì xảy ra hôm nay. Còn nếu không, tôi sẽ coi em như là một mối đe doạ với xã hội, và có quyền nổ súng tiêu diệt em ngay bây giờ.”
Satori không phản ứng gì trước lời nói của Irene, cô chỉ ngồi đó, nhìn vào ánh mắt của Irene, hy vọng sẽ thấy được chút gợn sóng trong trái tim con người lạnh lùng kia.
“Chị Satori, chị mau chạy đi, em hiện giờ không thể tiếp tục chở chị được vì đôi cánh của em đã không thể cử động được nữa.”-Tanya nói
Satori quay sang nói nhỏ
“Em đừng lo, Tanya! Irene sẽ không bắn chúng ta đâu. Chị có thể thấy điều đó trong suy nghĩ của cô ấy.”
“Chị Satori, người ta vẫn luôn có thể thay đổi ý định của mình vào phút chót mà.”
“Nhưng không phải là với một cảnh sát”-Satori nói-”Họ đã được đào tạo để biết rõ chuyện gì nên làm và không nên làm.”
Nghe những lời Satori nói, Tanya cũng thấy an tâm được phần nào, tuy là nỗi sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Riêng Satori, cô biết là Irene sẽ không bắn mình nên không bận tâm về diều đó, thứ khiến cô suy nghĩ là phải làm thế nào để có thể thuyết phục Irene trả tự do cho Wyvern.
“Cô bé, nếu em đã cứng đầu như vậy thì tôi đành phải dùng vũ lực để đem Wyvern đi thôi.”-Irene lên tiếng, cô đã biết Satori sẽ không đời nào sợ lời đe doạ của cô.
“Ice Hancuff !”-Irene hô to và tay của cô phát sáng
Ngay sau đó Satori bỗng dưng cảm thấy lạnh ở cổ tay, ngay sau đó, cô thấy xuất hiện hai cái vòng tay bằng băng có hình dạng bông tuyết ở hai bên cổ tay mình
“Đây là còng tay bằng băng, nó có tác dụng làm tê liệt bất cứ bộ phận cơ thể nào bị nó gắn vào. Rất tiếc phải dùng thứ này với em và con ngựa của em, nhưng tôi không còn cách nào khác.”
Các ngón tay của Satori bỗng tê đi, cô không thể điều khiển được chúng, trong khi hai cánh tay bỗng trở nên nặng trĩu, không thể nhấc lên nổi. Điều này khiến Satori vô cùng hoảng sợ.
Trong lúc đó, Irene lập tức tiến đến gần chỗ của Wyvern, con chim này đang nằm dưới đất, với một bên cánh bị thương, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.
“Về thôi, Wyvern !”
Nhưng trước khi Irene kịp làm gì thêm thì bỗng một hơi nóng ập đến từ đằng sau khiến cô giật mình, Irene lập tức quay mặt lại để đề phòng.
“Cái gì vậy?”
Trước sự kinh hoàng của Irene, một bức tường của căn phòng bằng băng vững chắc do Irene tạo nên đã bị vỡ ra một mảng.
“Không thể nào, băng do mình tạo ra đâu thể dễ dàng phá huỷ như thế. Trừ khi...”
Irene biết mình không đoán sai, có một sức nóng khủng khiếp từ đâu đó, nó làm cho những bước tường băng của cô chảy ra như những cục nước đá.
Trong làn hơi nước đang bốc lên một cách mù mịt, có bóng một người nào đó đang đi chầm chậm vào trong.
Đó là một thanh niên trẻ, khuôn mặt điển trai, mái tóc cậu ta màu đỏ, tai phải cậu có đeo một chiếc hoa tai đính hồng ngọc.
“Cậu...cậu là ai?”-Irene hỏi trong sự ngạc nhiên
“Tôi...là Rogan Dungeon...Đã có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?”
…
---------- Post added at 16:52 ---------- Previous post was at 16:38 ----------
Thế mà nghĩ là còn lâu Xem ra sắp tới chỉ còn mình ta chinh chiến
Nói vậy chứ một chap đâu có dễ nặn ra, nhất là với kiểu viết đến đâu post đến đó như mình :-|
Satori có thể triệu hồi nhiều con thú khác nhau, tuy nhiên không phải con nào cũng muốn ở lại sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Tanya ở lại vì một nhu cầu thiết yếu của Satori :đi lại.