Quả đấm thép
Hồng nhan bạc mệnh
- 4/1/11
- 598
- 2,017
Ta đang bị khủng hoảng, truyện này cứ tắc tị. :(
Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Sao tôi nhớ lần trước ông bảo truyện sắp hết rồi mà?Ta đang bị khủng hoảng, truyện này cứ tắc tị. :(


Ta đang bị khủng hoảng, truyện này cứ tắc tị. :(

P/s: Tôi cũng đang bí ý tưởng đây, đang thử sức với việc miêu tả những chi tiết đời thường mà sao thấy khó quá![]()


Ý tôi là miêu tả những chi tiết đời thường chứ không phải đi sâu vào thể loại đời thườngMed rất thông cảm
Trở lại fantasy đi![]()


Ý tôi là miêu tả những chi tiết đời thường chứ không phải đi sâu vào thể loại đời thường
Tất nhiên vẫn phải dính fantasy vào vì đó là đam mê của tôi![]()
Tưởng mi khá khúc đó 
Khúc đó thì ông, Axe, Wind, Gấu Bim, Quả Đấm và Get Backer đều khá hơn tôi =.=Khoai đóTưởng mi khá khúc đó
![]()
Khúc đó thì ông, Axe, Wind, Gấu Bim, Quả Đấm và Get Backer đều khá hơn tôi =.=

Mỗi câu chuyện tưởng tượng cũng giống như một giấc mơ. Nhưng khác với những giấc mơ ta thường gặp trong giấc ngủ. Nó luôn đứt giữa chừng vì giấc mơ không nằm trong quyền kiểm soát của ta. Những câu chuyện mà chúng ta viết lên đều thuộc kiểm soát của chính chúng ta. Vì vậy.......đừng để nó đứt gánh giữa chừng. Anh....rất muốn thấy đoạn kết của giấc mơ :)
Chúc ông bạn thi tốtUhm, cảm ơn bạn. Đang vô thi, bài tập bù đầu, nên cả tháng nay chả viết được cái gì cả. Mọi người thông cảm. :(






Người điều khiển những đàn chim đen, ở trên bầu trời đại khai sát giới không phải ai khác chính là ông lão đã từng ra tay cứu Tường khỏi cặp Hổ Lửa.
Ông lão tên thật là Y Lam, lúc nhỏ đã rời vùng núi về miền xuôi sinh sống, nơi ông gặp người bạn tri kỉ của mình, Trần Thanh.
Sinh ra giữa lúc đất nước còn trong chiến tranh, bị nước ngoài chèn ép, cả 2 từ khi biết suy nghĩ đều lấy đó làm nhục. 2 người tuy có khác biệt tuổi tác, nhưng suy nghĩ giống nhau, người này chưa nói người kia đã hiểu. Có điều Y Lam sau phải theo chú về miền núi, cũng là nơi ông gặp được thầy của mình, được chỉ dạy cho phép thuật, để bây giờ thành một trong những Linh Thú Sư lợi hại nhất.
Trần Thanh sinh ra trong gia đình Cách Mạng, lại thông minh hơn người, sau khi đất nước thống nhất, qua 1 thời gian được cử ra nước ngoài học. Hiện tại chính là hiệu trường của ngôi trường của Phàm.
2 người bạn này trước sau vẫn thư từ liên lạc, chính Y Lam đã giúp cho Trần Thanh tu luyện phép thuật trong Linh Giới. Vốn thông minh, lại có cơ hội ra nước ngoài, Trần Thanh đã đi sâu tìm hiểu những phép thuật cổ của Phương Tây.
Trận Bạch Long Cát được sử dụng hôm nay chính là một trong số đó.
Những bóng đen đang giao chiến với Y Lam chính là bạn học ngày xưa của y, phần lớn đểu nhỏ tuổi hơn.
Y Lam ngày xưa, dưới sự chỉ dạy của thầy- một pháp sư lớn tuổi trong làng, nhanh chóng trở thành người giỏi nhất, về địa vị chỉ đứng sau thầy mình.
Có điều sau khi thầy qua đời, những người còn lại đối với sư huynh của mình đều thấy không thuận mắt. Thời điểm điềm báo về sự trờ lại của sức mạnh Thần linh xuất hiện, trong nội bộ các Pháp sư của làng đã có một hố sâu chia cắt. Trừ Y Lam, tất cả đều muốn lợi dụng khả năng lập đàn, bày trận để hồi sinh một sinh vật sức mạnh vô hạn thời thượng cổ, Đại Linh Thú. Từ đó họ có thể trở thành không chỉ là vua của toàn vùng rừng núi, mà muốn vươn xa hơn tưởng không phải là chuyện mơ mộng nữa.
Y Lam bất lực trước những đứa em đồng môn này, bỏ đi tìm Trần Thanh.
Y Lam bỏ đi, theo lẽ những người còn lại có thể tùy ý hành động, có điều họ vẫn thiếu 1 nhân tố quan trọng.
Trong lúc đó, 2 người Lam- Thanh đã có chủ ý của riêng mình.
Y Lam đã dụ những người mình từng xem như anh, em ruột thịt đến, nói là để thương lượng.
Thực chất là dẫn dụ họ vào trận Bạch Long Cát của Trần Thanh.
Bọn người kia ỷ đông người, lại tin rằng Y Lam tính tình yếu đuối, nhất định không dám giữa khu dân cư mở cuộc đại chiến.
Nhưng họ không ngờ cuối cùng lại bị đưa đến một khu rừng hoang.
Xưa nay, phép thuật dịch chuyển đáng sợ như vậy thật sự là chưa từng nghe qua.
Nhưng họ càng không ngờ, người anh năm xưa từng luộc khoai, nấu cơm cho mình ăn, lại quyết định tàn sát toàn bộ bạn bè đồng môn.
-------------------------------
-Tìm hết chân đồi rồi, ổng rớt chỗ nào vậy trời?- Tràm nhăn nhó.
-Thôi mình đi.- Tường bình thản nói.
-Đi đâu? Còn bạn tui thì sao?- Tràm trợn mắt hỏi.
-Cái dốc này không dốc lắm, lăn xuống cũng không chết đâu. 1 là bạn của bạn đã bỏ đi, hai là đã bị 2 người kia bắt. Vì không thấy xác của bạn đó ở đây, vả lại khi nãy …
-Khi nãy bà đó có ý trói tụi tui chứ không phải giết, tóm lại có nhiều khả năng bạn tui còn sống. -Tràm tiếp lời.
-Ừ.-Tường thoáng ngạc nhiên.
Thật ra việc đó Tràm đã nghĩ ra nãy giờ. 2 người sau khi bỏ chạy đã đợi 1 lúc mới dám quay lại, giả sử Tài có dưới chân đồi thì cũng đã bị 2 người kia tìm ra trước. Có điều lí trí là như thế, nhưng trong lòng Tràm, nếu không thử tìm thì cồn cào khó chịu không nhịn được.
-Vậy mình đi.-Tràm thở ra một hơi rồi nói.
-Bạn tính đi đâu?- Tường miệng tuy hỏi nhưng trong lòng đã có chủ ý riêng..
-Thì đi về hướng có ánh sáng khi nãy.-Tràm nhướn mày.
-Sao lại tới chỗ đó mà không quay lại chỗ khi nãy xem có dấu vết gì không?-Câu này, Tường có ý thăm dò, vì khi nãy lúc theo dõi Tràm và Tài đánh nhau với 2 người nước ngoài, Tường đã thấy Tràm là 1 cô gái khá nhanh trí.
-Thì giữa khu rừng này không biết phương hướng, tự nhiên lại có ánh sáng phát ra như vây, tất nhiên ai cũng sẽ thử đến đó. Bạn tui tự đến đó hay bị 2 người kia bắt đem đến thì đều như nhau, tóm lại là có thể tìm ra ổng.
Tràm thao thao diễn giải, chẳng khác nào đang đọc từ trí óc của Tường ra.
Tường khẽ gật đầu, mắt vẫn quan sát Tràm thêm 3 giây mới quay đầu hướng về những hàng cây dày đặc, lộn xộn không quy tắc.
Qua một lúc đủ để thấy chán, Tràm mới mở miệng hỏi:
-Bạn tên gì?
-Tường.
Tường trả lời cộc lốc, nhưng Tràm cũng không để tâm, vì cô đã sớm điều tra tên của anh chàng kì lạ đã giết con Hổ Lửa giúp mình.
-Tối bạn vô trường làm gì?
-Tui có chút việc riêng.
Cái tên này còn không thèm nói dối kiểu như để quên máy tính gì đó. Một là coi mình không ra gì, hai là tự cao tự đại, tóm lại cũng là coi mình không ra gì.-Tràm tự nhủ, môi hơi chu ra, mắt liếc xéo Tường.
Tường nãy giờ miệng trả lời, nhưng mắt chỉ lo láo liên đề phòng, tìm kiếm.
-Tui tên Tràm.
Tường không trả lời.
-Ê!
-Hả?
-Có nghe không?
-Nghe gì?
-Tui tên Tràm.
-Ừ.
Tràm chán không thèm nói chuyện nữa. Ánh sáng và tiếng kêu khi nãy đã biến mất từ lâu, như một ngọn núi lặng thinh sau một trận đá lở.
Nếu có thứ gì đáng ghét hơn cái chết, Tràm nghĩ, chính là cái sự yên lặng này.
-Blè blè blè.
Lại một thoáng yên lặng.
-Blè blè blè.
Tường vẫn im lặng.
-Blè blè blè.
-Bạn làm cái gì đấy?-Cuối cùng Tường cũng hơi nhíu mày rồi lên tiếng.
-Tui có làm gì đâu?- Tràm làm mặt ngây ngô.
-Chứ bạn kêu cái gì đấy?
-À, đây là âm thanh cá nhân của tui.
-Bạn đừng làm vậy nữa được không?
-Không được.
-Tại sao?
-Tui chịu không nổi yên lặng. Im lâu quá tui chết đó.
-Bạn không chết đâu.
-Sao bạn biết?
-Chưa có ai chết vì yên tĩnh quá cả.
-Blè blè blè.
-Đừng có kêu như vậy nữa.- Tường nhăn mặt.
-Bạn nghe cũng đâu có chết đâu?-Tràm khoái chí.
Tường không trả lời.
-Bạn nói chuyện với tui đi, tui không kêu nữa.-Tràm đề nghị.
Cảm thấy vậy cũng tốt hơn cái âm thanh kia, Tường gật đầu.
-Nghe nói bạn chuyển tới cuối năm ngoái?
-Ừ!
-Ba má chuyển công tác hả?
-Không, tại bán nhà cũ.
-Nhà cũ ở đâu lận?
-Ở…
-Xa vậy? Vậy ba má bạn đi làm làm sao.
-Tui không sống với ba má, ba má tui ở bên Mỹ với anh tui rồi.
-À! Bạn có một mình hả?
-Ừ, nhà có cô giúp việc nữa.
-Uh, vậy mà trong lớp bạn còn ít bạn, không sợ buồn chết hả?
-Sao bạn biết tui ít bạn?
-Tui đoán thôi, chắc tại tui có người quen y chang bạn.-Tất nhiên Tràm đang nhắc tới Phàm.
-À mà cũng không giống lắm, người đó chắc hiền hơn bạn.-Tràm tiếp.
-----------------------------------


