Gửi bạn lamhoaicho:
Mình đã từng đi làm rồi bạn à, và chổ làm của mình phức tạp hơn cái thớt mà bạn đưa nhiều.
Đại loại là mình làm nhân viên kiểm soát chất lượng, còn mấy anh công nhân rất dễ thương, không khéo mình bị đánh "quên cả lối về" luôn.
Nhưng cuối cùng cũng xong, giải quyết vấn đề của công ty xong mình xin nghỉ việc chuyển sang cty khác, cũng may không bị bạn cũ ghét thôi.
Còn nỗi lo mà bạn nói, bởi do chính bản thân của người đó thôi.
Bạn biết tại sao không ?
Mình không nói đến "tầm nhìn", chỉ nói đến cách sống:
- Muốn tự lập hay dựa vào gia đình rồi "đủ lông đủ cánh" mới bay hay đi làm để phụ gia đình.
- Các chi phí đó nêu không đủ họ đi làm để làm gì, chỉ cần ngồi tính tổng lượng tiền ra đi trong 1 tháng thôi. Tiết kiệm 1 tí là có dư ngay, điều này thiết nghĩ cũng không khó lắm.
- Họ chỉ cần làm đúng công việc được giao phó, làm đủ số lượng chỉ tiêu và đạt chất lượng, thế là 1 công nhân giỏi. Lao động nước ngoài hay trong nước cũng vậy thôi.
- "Khi mượn tiền", họ có đủ uy tín để người ta tin cậy không. Có bạn có, có người không. Vì sao bạn hiểu rõ mà.
Còn vấn đề về nuôi con và nỗi lo của trụ cột, mình chưa làm cha, dù đã lớn tuổi. Dù sao thì mình cho rằng, khi nào đủ nuôi được 3 người trở lên, lúc đó mới lập gia đình. Còn lông bông, luơng thấp thì lập gia đình mình nghĩ do tình yêu mà thôi, "yêu thì ... sao đó" tự hiểu, hok dám nói.