[spoil]
Lại một ngày mưa ở Old Flower, cái thành phố ma ám này lúc nào cũng mưa. Tôi cảm thấy bực bội; giá mà anh ấy tặng tôi 1 ly miễn phí nhỉ.
Tôi đang đi mua chút đồ vật như mọi ngày, nhưng vào dác sáng thế này mà mưa thì thiệt là chán.
Tôi cố bước nhanh hơn. Chợt tôi cảm thấy lạnh gáy. Mặc dù cơ thể tôi giá lạnh nhưng cái lạnh này không từ thân thể tôi, cũng không từ không khí bên ngoài. Nó là một ánh nhìn ác cảm, một ánh nhìn chết chóc.
Tôi quay lại. Cảm giác đó biến mất. Con đường phố sáng ngày mưa lại vắng tanh người. Chặc lưỡi vì nghĩ mình quá nhạy cảm, tôi tiếp tục đi đến khu chợ Oasis.
Dù sáng sớm trời mưa nhưng khu chợ vẫn đông đúc. Tiếng rao bán, trò chuyện, mặc cả râm ran khắp khu chợ. Do đặc thù Old Flower là khu hỗn tạp; thành phố chia làm 12 đại khu với khoảng 50 con đường chính, hàng triệu căn hộ chưa kể những con hẻm nhỏ đan xen nhau chằng chịt; vì thế hàng hoá Oasis cũng như các khu chợ khác đều hết sức đa dạng, phong phú và đầy thú vị.
Tôi bỏ qua các khu bán đồ vật dụng, quần áo, … nhưng tôi lại chậm bước ở khu đồ mê tín.
Nơi này thật sự rất thú vị. Các mặt hàng ở đây đều khêu gợi sự tò mò. Nào là bài bói, cầu thuỷ tinh, hình nhân, bùa yếm, bùa may mắn đủ kiểu, vật dụng bị nguyền, để trù yếm, đủ món linh tinh khác.
Những lời cãi nhau ỏm tỏi của hai chủ hàng về một loại thuốc tình yêu cho 1 khách hàng nữ làm tôi bật cười. Ai cũng muốn chứng tỏ cho vị khách nữ trẻ kia thuốc của họ màu nhiệm hơn, công hiệu hơn. Tôi nghĩ mấy thứ chỉ có công dụng khoe mẽ thôi. Chúng còn thua xa giọng hát của người cá, đôi mắt của yêu nữ hay ánh mắt thôi miên của ma mèo. Thậm chí thuốc của một mụ phù thuỷ trong đây còn hay hơn nhiều nhưng mụ thường xuyên chuyển chỗ mà không hiểu vì sao.
Khu vực này buôn bán cho con người nhưng rất đông sinh vật không phải người ở đây. Dĩ nhiên là chúng đều ẩn mình dưới lốt con người. Mấy ai thấy 1 con sói đi mau sắm chứ.
Tôi chợt dừng chân trước một gian hàng bán đồ trang sức. Hây, tôi đâu phải một kẻ lạnh lùng chỉ biết đâm chém hay đánh nhau. Tôi vẫn là một cô gái xinh đẹp và mơ mộng. Chứ không như lời Bruno vẫn bảo tôi là bà già trăm tuổi.
Tôi hoa mắt trước dãy dây chuyền treo trên giá, hàng trăm cái nhẫn, vô số vòng tay, khuyên tai với đủ loại màu sắc từ những viên đá nạm bóng bẩy và lấp lánh; và được điều khắc thành những hình thù hoa lá, muông thú tinh xảo và độc đáo. Tất cả chúng đều tuyệt làm sao.
Tôi lấy ngay 1 cái vòng tay đeo vào tay. Màu xanh dương của nó thật hợp với làn da trắng của tôi.
-Cô gái xinh đẹp. Món đó thật hợp với cô.
Chủ hàng xuất hiện, là một người đàn ông mập. Khuôn mặt tròn đầy thịt và bụng cũng thế. Gã này mà nướng lên thì bọn sói điên thèm rõ dãi.
Nhưng gã này chắc chắn không phải là một thợ kim hoàn tài ba. Hai bàn tay với những ngón tay múp míp đeo đẫy nhẫn kia không phải là thứ tạo nên những món đồ tinh xảo này. Gã này chỉ là một mối bán hàng.
-Tôi chỉ muốn xem vài thứ thôi. Tôi bỏ cái vòng xuống.
-Cứ tự nhiên, cô gái xinh đẹp. Gã hồ hởi nói.
Tôi lại lấy sợi dây chuyền có mặt con dơi đen với đôi mắt đỏ lòm bởi 2 viên ngọc đỏ nhỏ xíu lên ướm thử. Món này mà tặng kẹo bông thì hợp phải biết.
-Ồ, cô có 1 món thật đẹp làm sao. Gã bán hàng sáng mắt lên khi thấy mặt dây chuyền anh Bruno tặng.
-Cô có thể cho tôi xem chút được không ? Gã xoa hai bàn tay vào nhau nhìn tôi hy vọng. Nếu tôi từ chối gã chẳng thể làm gì được nhưng tôi vui vẻ.
-Được chứ. Và tháo ra đưa cho gã xem.
Gã đón lấy và nâng niu như báu vật. Tôi chăm chú quan sát lão. Với những kẻ như thế này thì không nên lơi mắt. Đôi mắt gã đang biểu lộ sự thèm khát.
Trái với ý nghĩ của tôi, gã đưa trả lại và hỏi:
-Cô có muốn bán nó không, cô gái ?
-Không thưa ông. Tôi đeo lại vào cổ; -Đây là kỉ vật quan trọng của tôi.
-Với 500 đồng vàng thì sao, thưa cô ?
Tôi bất ngờ trước cái giá gã đưa ra. Những món như thế này chỉ dăm chục đồng, đắt nhất cũng đến 100 thôi. Lý do gì gã trả tới 500. Theo kinh nghiệm của tôi, khi một món hàng vô nguồn gốc có giá trên trời thì giá trị thật của nó phải ở cung trăng.
-Ông không hiểu người ta gọi kỉ vật là gì sao, thưa ông. Chúng vô giá. Tôi nhìn lão thăm dò.
-Thì tôi đề nghị thương lượng với cô thôi. Nhiều người vẫn bảo chúng vô giá nhưng đều nhượng lại cho tôi với giá phải chăng thưa cô. Gã cười và giơ ra một sợi dây chuyền có mặt thanh kiếm bạc như minh chứng cho lời gã nói.
Tôi cầm viên thuỷ tinh xanh lên tự hỏi. Nó là gì mà lại đáng giá thế. Nó không phải chỉ là một viên đá màu bình thường thôi sao. Bruno đã tặng tôi cái gì vậy.
-Tôi phải đi mua đồ đây. Tôi quay mình đi.
-Nếu cô đổi ý thì tôi vẫn ở đây nhé. Gã kêu với theo.
-Này, cô gái xinh đẹp, cô la cà quá đấy. Khi đã đi xa chợt giọng nói không mặt vang lên bên tai tôi.
-Lại là anh sao ? Tôi nhăn mặt; -Sao lúc nào tôi ở đâu là anh ở đó vậy ?
-Đây là nơi tôi hành nghề thưa cô. Không mặt nói.
-Là lén lút bám theo tôi sao ? Tôi la lớn bực mình và mọi người trong khu chợ đều ngoái nhìn tôi. Chỉ vì hắn mà giờ tôi thành một con ngốc.
-Chỉ là Bruno lo lắng cho cô thôi. Không mặt nói.
Tôi đỏ mặt vì thẹn:
-Rồi rồi. Nhắn với anh ấy mua hàng xong tôi sẽ về ngay.
-Cô vẫn chưa mua hàng nữa à ? Không mặt chế giễu.
Tôi cắm cúi bước đi mà không phản bác lại lòng thầm mong một dịp nào đó sẽ cho hắn biết tay.
Tôi đi thẳng đến cửa hàng tôi định đến ngay từ đầu. Từ xa tôi đã nhận ra gian hàng đủ màu sắc đó.
Những cái rổ đầy màu sắc được xếp gọn theo từng bậc kệ. Trong những cái rổ ấy là đủ loại trái cây tươi ngon và bắt mắt.
-Chào Tazana. Tôi vẫy tay cười với người chủ hàng.
-A! Froxi. Lại đến mua hàng hở ? Cô gái tên Tazana với mái tóc xanh lá và đôi mắt nâu hớn hở khi nhìn thấy tôi.
-Ừ. Như mọi lần nhé. Tôi cười vui.
-Hẳn là thế rồi. Mình để dành loại ngon nhất cho cậu đấy.
-Hàng của cậu lúc nào chả tươi ngon. Tôi khen 1 câu làm Tazana cười vui vẻ.
Tazana là một thần rừng, cô nàng có khiếu chăm bón các loài cây. Trái cây của Tazana tươi ngon và bổ nhất Oasis, có thể là Old Flower nữa kìa. Và cô ấy luôn để giá rẻ cho vị khách như tôi.
-Vậy để mình chuyển cho cậu nhé, Froxi. Tazana hỏi sau khi bê ra những sọt trái cây 10kg các loại nho, đào, dâu, chanh, cam, táo, …
-Không cần đâu. Mình sẽ mang về ngay. Tôi cười và đưa cho Tazana một cái túi vải nhỏ.
-Cái này làm sao vừa ? Tazana tròn mắt nhìn cái túi bé xíu.
-Cậu cứ thử đi. Tôi đề nghị.
Vẫn còn nghi ngờ nhưng Tazana vẫn làm theo tôi bảo. Sau khi nhét khoảng 10kg thì vẻ mặt cô trở nên sửng sốt. Cái túi nhỏ có vẻ như không thể đầy và không có đáy vậy.
-Cậu kiếm đâu ra món hiếm thế này vậy ? Tazana xăm soi cái túi.
-Chiến lợi phẩm đấy. Tôi cười tự đắc.
-Giấu bạn bè hén.
-Mình chỉ sợ cậu rắc rối khi biết nguồn gốc của nó thôi.
-Lại còn hăm doạ nữa chứ. Tazana nhăn nhó; -Khi nào cho mình mượn vài hôm nhé.
-Được thôi. Tôi mỉm cười khi Tazana thắt miệng túi lại. Cả trăm kí trái cây mà cái túi chỉ bự lên chút xíu.
-Mình về nhé. Tôi quàng túi lên vai sau khi trả tiền cho Tazana. Cái túi có khả năng giảm bớt trọng lượng mỗi thứ chứa trong nó không thì tôi gãy vai mất.
Tôi ra về và không kiềm được lòng, tôi lại đi ngang quầy bán trang sức để nhòm tí chút. Gã chủ quầy đang ba hoa và thuyết phục hai cô gái trẻ giàu có mua hàng.
[/spoil]