-Ngọc kể cho mình nghe đi. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ?
Nhân ngồi xuống bên cạnh Ngọc. Tay nó cứ cầm cái vòng sắt giựt vô nghĩa. Nó đã không ngại chạm vào làn da mềm mại của Ngọc nữa. Nó sắp chết rồi. Điều đó có ý nghĩa gì đâu.
-Nhân có bị đau không ? Ngọc lo lằng hỏi.
-Không đau nữa rồi. Nhân sờ tay lên mặt.
-Tất cả là tại mình thôi. Ngọc lại ứa nước mắt.
-Ngọc đừng trách mình nữa. Kể cho Nhân nghe xem.
-Thì hôm đó … Ngọc bắt đầu kể:
********************************************
Ngọc lướt như bay trên đường. Chốc chốc cô lại néo vào 1 trụ điện hay góc nàh nào đó.
Ngọc không hề sợ ai hay người đi đường nào bắt gặp. Cô đang ở trạng thái vô ảnh. Nghĩa là bất kì ai nhìn thấy cô thì đều chỉ thấy phía sau lưng cô vậy. Ví như con tác kè lần vào môi trường quanh nó vậy. Vả lại cô chẳng chú ý nếu có ai nhìn mình. Cô chỉ tập trung vào mục tiêu mình thấy. 1 người mà cô phát hiện khi nãy.
Med Comment: Ngọc không phải con tắc kè hoa đâu nhé axetylen
Người đó nhỏ con và có cách di chuyển cực kì lanh lẹ. Hắn ta giấu mình khá kĩ. Hắn cũng sử dụng vô ảnh như cô và nếu luyện thuật không cao, khó nhận ra người đã sử dụng vô ảnh. Dĩ nhiên Ngọc không nhìn được hắn ta. Nhưng về mặt ý nghĩ hắn không giấu được Ngọc. Ngọc phát hiện ra hắn cũng vì lúc nãy hắn bôc lộ ý nghĩ về Nhân. Ngọc đoán đây là người mà Nghi đã đề cập. Hắn đang có dự tính hại Nhân. Nếu cô dò ra được điều gì, hắn Nhân sẽ rất vui.
Người đó di chuyển cách quãng thì dừng lại ngó nghiêng. Hắn rất cảnh giác nhưng với suy nghĩ lồ lộ thế kia, làm sao hắn qua mắt được mình. Ngọc cười thầm.
Ngọc âm thầm bám theo người đó độ chừng nữa giờ thì hắn rẽ vào 1 khu vực vắng vẻ. là một khu vực đang giải toả. Những căn nhà đổ nát, ẩm mốc, sắt thép, rác rưởi trộn lẫn tạo một thứ mùi khiến Ngọc phải nhăn mũi.
Đang mải mê bám theo thì Ngọc vội vã nép vào vách 1 căn nhà. Hắn vừa quay lại.
-Được rồi đấy. ra đi con nhóc. Hắn cất giọng the thé.
Ngọc ngạc nhiên. Sao hắn nhận ra mình được.
-Ta biết ngươi ở đó mà, sau cái tường vỡ ấy. Ra đi cô gái nhỏ.
Ngọc từ từ bước ra. Cả hắn và cô đều trở lại bình thường.
-Ngươi là ai ? Ngọc hỏi.
-Cô không cần biết đâu, Mỹ Ngọc à. Hắn cười.
-Ngươi biết ta sao ?
-Tất nhiên. Cô diễn viên múa nổi tiếng như cô Ngọc đây ai lại không biết chứ. Hắn tiếp tục cười. Nụ cười quái lạ chế giễu.
Bất giác Ngọc cảm thấy bất an. Linh tính mách bảo cô có gì bất thường. Cô lùi lại.
-Dù sao cũng cám ơn khả năng của cô, Mỹ Ngọc ạ. Nó giúp cho kế hoạch này thuận lời hơn nhiều. Hắn cười phá lên.
Ngọc giật mình quay lại vì có cảm giác ai đó xuất hiện ngay sau mình. Nhưng cô cảm thấy đau nhói sau đầu và mọi thứu trở nên tối tăm.
********************************************
-Rồi sau đó mình tỉnh dậy ở đây và thấy Thập Bát trong hình dáng của mình. Mình hiểu ra cậu sẽ gặp nguy hiểm nhưng mình chẳng thể làm gì được. Mình yếu quá. Ngọc bật khóc.
-Đừng nói vậy nữa mà Ngọc. Nhân kéo Ngọc tựa đầu vào vai mình. Khi người ta khóc sẽ vơi buồn biết bao khi có một bờ vai để trải lòng.
-Ngọc chẳng có lỗi gì hết. Ngọc theo hắn vì lo cho Nhân. Nhân cảm ơn Ngọc vì điều đó.
-Nhưng Ngọc đã bị chúng lợi dụng.
-Nhân không trách Ngọc đâu. Tự Nhân theo hắn mà. Vả lại mọi ngừoi sẽ cứu chúng ta. Nhân an ủi.
-Không đâu Nhân. Tegar là tay lão luyện. Hẳn hắn đã có sự phòng bị rồi. Sẽ chẳng có ai biết chúng ta ở đây đâu.
Nhân cụt hứng nhưng sao nó chẳng hề sợ hãi khi biết số phận của nó đã được định đoạt. Hay vì bên cạnh nó đang là một cô gái cực kì xinh đẹp và đang trở nên yếu đuối. Và nó có thể bảo vệ cho cô ấy cho dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình.
Ngọc nhắm mắt dựa vào vai nó. Dáng vẻ cô cực kì mệt mỏi. Không biết cái vòng sắt kia có rút sức lực của cô ấy không. Nhân nhìn ra khung cảnh bên ngoài qua cái cửa sổ nhơ. Trăng đang tròn dần. Liệu mọi người có biết nó đang ở đây.