[spoil]
Cư dân làng Norpok từ lâu đã quen với cái không khí u tối của khu rừng Snaden. Chẳng ai lại muốn lặn lội trong một khu rừng đầy rắn rít sinh sống.
Họ mê mẩn với những lễ hội tưng bừng sau mùa gặt. Đó là khoảng thời gian nhàn nhã và vui nhộn nhất ở ngôi làng tẻ nhạt này. Khi lúa gạo đã đầy ắp trong kho, những cánh đồng còn trơ gốc rạ thì đó là lúc những đoàn xe thương buôn, gánh xiếc lũ lượt kéo về. Khi ấy những cánh đồng khô cứng và cằn cỗi lại là địa điểm tuyệt với cho những tay thương buôn, gánh xiếc rong và lũ trẻ nô đùa.
Những trò xiếc mới lạ, những mánh ảo thuật kì diệu, những món hàng hiếm thấy, tất cả trở nên đầy cám dỗ với những con người chất phác ở cái làng quê hẻo lánh này. Họ chẳng còn mảy may nghĩ đến một nơi như rừng Snaden lại kề sát bên họ. Và họ thầm cảm ơn dòng Rinai đã ngăn cản sự bành trướng của khu rừng.
Thời gian trôi qua. Khu rừng trở nên hoang vu và rùng rợn hơn. Những tin đồn của những tay đốn củi hay thợ săn bạo gan về những con rắn dài mười mấy mét, những loại có thể bay vù vù như khỉ chuyền cành trên không, cả những con có thể hạ sát con người chỉ với một vết cắn nhỏ càng làm cho khu rừng trở nên bất khả xâm phạm đối với dân làng.
Cư dân làng Norpok ngày càng xa lánh khu rừng. Và họ yên tâm hơn khi đã có dòng Rinai bảo vệ họ khỏi sự xâm lấn của khu rừng. Nếu không có Rinai hẳn ngôi làng đã bị Snaden nuốt chửng. Khu rừng ngày càng trở nên rùng rợn và bí ẩn đối với bọn trẻ con nói riêng và dân làng Norpok nói chung.
Ấy vậy mà vào một ngày mùa hè đẹp trời, khi mà một đoàn thương nhân từ phương Bắc đang ghé làng mua bán, Snaden lại bị khuấy động bới con người. Không chỉ một người mà là cả đám người.
Cô gái chạy hối hả. Chạy, chạy và chạy. Nhảy vọt qua những cây gỗ mục hay bụi gai, gạt khỏi đường chạy những cánh cây chỉa ra từ mọi hướng, cô gái cắm đầu chạy mải miết với hơi thở dồn dập. Phía sau cô mấy mét những bóng đen lướt theo sau như bóng ma.
Hoảng hốt, cô gái cố chạy nhanh hơn. Lá cây quệt vào mặt cô, dây leo quấn chân cô, những cành gai cào xướt mặt cô. Nhưng cô chẳng còn mảy may chú ý đến điều ấy nữa. Cô chỉ muốn chạy thật nhanh để thoát khỏi những tay đeo bám.
Cô ngoái lại nhìn và hậu quả của hành động ấy là cô vấp ngã bởi một nhánh rễ cây trồi lên chắn ngang đường chạy của cô như khiêu khích. Cô té ngã sóng soài. Cô bật dậy ngay nhưng những cái bóng đá lướt tới bên cô.
5 cái bóng là năm cái áo choàng xám xịt như đất. Chúng trùm kín đầu và khuôn mặt là 5 cái mặt nạ vô hồn với những cặp mắt lạnh lùng. Chúng bao vây lấy cô và nhìn cô bằng ánh mắt khát máu. Cô gái đứng lên dựa lưng và một cái cây và run giọng hỏi:
-“Các người muốn gì ?”
Cái mặt nạ chính giữa cười lớn và nói với giọng đàn ông:
-“Nó hỏi chúng ta muốn gì kìa anh em.” 4 cái mặt nạ còn lại cười hinh hích phụ họa.
-“Chúng ta chỉ muốn một điều thôi. Đó là cái chết của cô.” Quay lại cô gái hắn lớn giọng.
-“Các ông làm việc cho ai hả ?” Cô gái kêu lên.
-“Cô chẳng cần biết điều đó đâu.” Gã cười hề hề. 4 cái áo choàng bao vây lấy cô gái.
-“Cha tôi không để yên chuyện này đâu.” Cô gái đe dọa.
-“Cô đe dọa bọn ta sao ? Cha ngươi sẽ chẳng hề biết chuyện ở đây đâu.” Hắn nói khi 4 cái mặt nạ khựng lại.
-“Rồi cha ta sẽ biết và các người sẽ bị băm vằm làm trăm mảnh.” Cô gái tiếp tục dọa nạt.
-“Ấy là khi ông ta tìm ra mi kìa. Chỉ chốc lát thôi, xác mi sẽ biến mất vĩnh viễn-“ Hắn vừa cười vừa đánh mắt xung quanh;
-“trong nơi yên tĩnh tuyệt vời này.” Những cái áo choàng khác cười lên khoái trá.
-“Lên đi anh em.” Hắn khoác tay.
-“Đại ca, thế này uổng quá. Hay để bọn em chơi chút đi. Con bé đẹp thế này phí quá.” Một tên đề nghị, ánh mắt nhìn cô gái thèm thuồng. Những vết rách từ áo quần cô gái để lộ làn da trắng của thân thể cô. Cô gái rùng mình trong khi những tên khác rộ lên phụ họa.
-“Im đi. Đêm dài lắm mộng.” Tên cầm đâu quát;
-“Giải quyết nó và mày sẽ sung sướng suốt phần đời còn lại.”
-“Dạ, đại ca.” Cả bọn sợ hãi và giơ tay ra. Trong hai tay mỗi tên xuất hiện những quả cầu nước lóng lánh, phản chiếu những tia nắng hiếm hoi xuyên qua.
-“Ta cứ nghĩ công việc này sẽ rất khó khăn. Ai ngờ nó lại dễ thế này. Tất cả cũng vì thói ham chơi của cô thôi.” Gã đại ca quay lại nhìn cô gái cười nắc nẻ. Mấy tên khác cười theo. Những tràng cười vang vọng kháp khu rừng tĩnh mịch
Cô gái thì thầm lẩm bẩm điều gì đó. Nhưng bất thần cô ta té ngã xuống.
-“HA HA HA!!! Bất ngờ quá phải không. Không sử dụng được năng lực của mình chứ gì ?” Gã nhìn cô gái cười khoái chí. Cô gái nhìn hắn sửng sốt.
-“Đúng là với trình độ bọn ta có, khó có thể đánh thắng cô dễ dàng. Cô đâu phải người thường. Cho nên đêm qua, trong cốc nước của cô, ta đã tặng cô vài thứ. Nó sẽ làm công việc này dễ dàng hơn.” Hắn cười nói.
-“Các người là đồ bỉ ổi, hèn hạ.” Cô gái tức giận la lên.
-“Đó là nghề của bọn ta mà.” Hắn hất đầu. Mấy cái áo choàng tiến ra và đưa quả cầu nước về phía cô gái.
Cô gái giận dữ nhưng chẳng thể làm gì được. Cô sắp ngất đi và chẳng thể đáp trả chúng đòn nào. Điều tồi tệ nhất của cô đang sắp đến.
-“Nào anh em. Cuộc sống giàu sang đang đợi chúng ta.” Hắn ra lệnh.
Những cái áo choàng lầm rầm niệm chú. Từ 8 quả cầu nước, những mũi tên lóng lánh bằng nước vụt bắn ra về phía cô gái. Cô gái sắc mặt đại biến. Nhưng không gì có thể cứu cô. Cô nhắm mắt và chờ cái chết đến với mình.
Đột nhiên những tiếng xì xào nổi lên và gã cầm đầu thốt lên:
-“Cái quái gì vậy kìa ?”
Cô gái mở mắt ra và kinh ngạc. Những mũi tên đã dừng lại trước mặt cô. Không hiểu ai hay cái gì đã làm chúng bất động. Và 5 cặp mắt của những cái áo choàng đang nhin cô sững sờ.
-“Bắt nạt một cô gái chẳng phải quá đáng lắm sao ?” Giọng một đứa con trai bất ngờ vang lên sau lưng cô gái.
Cô ngoái đầu lại và thấy một người bước ra từ bóng tối của Snaden. Mái tóc bù xù, thân hình tầm thước nhưng cô chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt người vừa cứu mạng cô thì thuốc đã có tác dụng. Mắt cô mờ đi và cô té xuống ngất đi.
Tên đại ca chăm chú nhìn người mới đến. Hắn trạc tuổi cô gái, cao hơn, mái tóc ngắn đen bù xù, mặc trên người bộ áo rách và đôi mắt hắn thật đáng sợ. Nó đen đến nỗi hút hồn người khác. Người này trông có vẻ là nông dân hay thợ săn lạc lối.
-“Ngươi là ai ?” Hắn hỏi.
Thằng nhóc nhìn hắn chằm chằm. Những mũi tên nước run lên và vỡ ra thành hàng ngàn giọt lóng lánh.
-“Đừng xen vào chuyện bọn ta.” Hắn đe dọa.
-“Nếu tôi thích xem vào thì sao ?” Tên nhóc nói.
-“Thì ngươi sẽ trả giá.” Hắn gầm lên.
-“Vậy ông cho tôi xem đi.” Đứa con trai vẫn từ tốn nói.
-“Người không biết đang xen vào chuyện gì đâu. Khôn hồn thì cút đi. Bọn ta sẽ tha mạng cho.” Hắn cố dọa tên nhóc.
-“Tất nhiên là tôi biết chứ. Tôi đang giúp đỡ một cô gái tội nghiệp bị bắt nạt.” Đứa con trai khinh khỉnh đáp.
-“Ngươi che chở cho nó à ? Ngươi biết nó là ai không ?” Hắn phá ra cười.
-“Một cô gái cần cứu giúp.”
-“HA HA HA! Mày lầm rồi. Con bé đó đã giết ba mạng người. Chúng ta là người triều đình đang truy bắt nó đây.”
Đứa con trai ngẩn ra. Thật vậy sao. Nó đang xen vào một chuyện ngu ngốc rồi. Nó nhìn lại cô gái. Khuôn mặt xinh xắn, đôi gò má bầu hồng hào, mái tóc đen nhánh và dài. Sắc đẹp cô đủ làm say đắm bất cứ ai nhìn lâu.
-“Tôi không tin.” Nó buột miệng.
-“Mày nói gì ?” Gã cầm đầu nghiến răng.
-“Tôi không tin cô gái này xấu xa như ông nói. Có chứng cớ gì không ?” Nó nhìn hắn nghi ngờ.
-“Chứng cớ hả ? Mày muốn chứng cớ chứ gì ?” Hắn phất tay. Đồng bọn hắn tiến ra.
-“Ông muốn làm gì đây ?”
-“Giết nó!” Hắn quát ra lệnh.
Những mũi tên bắn vụt ra với tốc độ nhanh hơn. Và sự sửng sờ của chúng lại hiện ra. Những mũi tên dừng lại trong không khí mà không thế nhúc nhích tí nào. Đứa con trai chẳng hề cử động.
-“Ngươi là người nước nào ?” Tên cầm đầu hoảng sợ hét lên.
-“Ta không thuộc về đâu cả. Các người hãy cút khỏi nhà ta ngay.”
-“Tấn công nó đi.” Hắn lại quát.
“BINH” “BINH” Hai cái áo choàng văng ra sau, đụng trúng những cái cây chi chít và té ngã. Chúng hoàn toàn không hay biết ai hay cái gì đã đánh chúng. Hai tên ngượng dậy ôm ngực. Tốc độ chúng va vào cây không nhỏ và quả cầu nước chúng đã biến mất. Đứa con trai từ khi xuất hiện vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Tên cầm đầu liệu tình hình thiệt nhanh rồi hắn nói:
-“Đợi đấy nhóc con. Chúng ta không bỏ qua chuyện này đâu.”
Hắn vọt bỏ chạy thật nhanh. Những cái áo choàng ngơ ngác rồi cũng chạy theo hắn. Thoáng chốc chúng đã khuất dạng như chưa hề có mặt ở đây.
Đứa con trai lầm bầm:
-“Lũ dơ bẩn.”
Rồi nó quay sang cô gái. Cô ta vẫn bất tỉnh. Lắc đầu, hắn cúi xuống bế cô gái lên và quay lưng bước vào bóng tối rừng Snaden.
[/spoil]