sắp li dị vợ rùi huhu

hồi xưa mình vội vàng vì khi đó mới bị con người yêu đầu tiên nó phụ bạc, lòng đau, mình chẳng muốn nghĩ đến chuyện yêu đương nên thấy ai được thì tán rồi hỏi cưới cho lành chứ ko thích yêu đương dài dòng nữa mà.

sau này gặp em ấy mình chưa định cưới nhanh đâu nhưng vì thấy gia đình họ khó khăn mà mình lại sống nặng tình cảm nên yêu là đối xử tốt hết mực, nên mới đưa cô ấy vào đây vừa có việc làm có tiền cho gia đình trả nợ vv, hơn nữa 2 đứa lại được gần nhau.

mình cũng vì lòng tốt cả thôi chứ ko phải tại mình dại ko biết gì nên vội vàng.
mình là dân kinh doanh ngành vận tải hàng hóa và khách hàng từ nam ra bắc từ bắc vô nam nên tiền cũng đủ sống, nếu giờ mình ra ở riêng thì tội cho thằng con quá vì ở đây có người chăm sóc chu đáo.

trong công danh sự nghiệp mình luôn nổi tiếng có bản lĩnh nhưng trong tình cảm mình cũng nổi tiếng là dại nữa, ai cũng nói mình quá nặng tình cảm và đối xử tốt hết mức quá rồi người ta ko coi mình ra gì nữa.

mình cũng ko biết làm sao mà đổi được cái điểm này vì mình yêu thương ai cũng đối xử tốt với người đó và cả gia đình người đó, biết vậy là khờ và dại nhưng mình hơi khó sửa.

còn Vi nói là Thuần ko thể sống như vậy môt mình thì hơi sai lầm rồi hehehe mất niềm tin vào tình cảm, con cái cũng có rồi, dục vọng ko cao nữa, nên việc yêu và lấy vợ nữa là điều khó có thể xảy ra lắm.

khi sáng mình đi gặp luật sư rồi, giờ chỉ có photo giấy tờ đi công chứng nữa là xuống họ làm thủ tục cho thôi, đã đến nước này rồi mình ko thể dạy được cô ấy nữa và ko thể níu kéo nữa vì như thế sẽ sinh ra nhiều chuyện nữa ảnh hưởng đến người khác
 
với người có bản tính vậy thì anh phải đổi thành:" sắp ly dị vợ rồi HA HA HA" mới hợp chứ sao lại hu hu hu :-<
 
đùa hả bạn ? đang buồn mà cười Ha Ha ha ? chẳng có ai lại muốn gia đình bể vỡ, chẳng có ai lại muốn li dị nhưng vì trường hợp của mình là đã quá giới hạn rồi nên ko thể chịu đựng được nữa.

nhiều người họ còn phải phục mình vì tính chịu đựng đấy vì chỉ có người ở đây mới hiểu rõ ràng và ai cũng kêu rằng ko thể chịu nổi người như thế.

đã xấu tính mất nết chưa sửa được còn thêm cái vụ Nhớ Người Yêu Cũ.

thực sự ko thể chịu nổi nữa
 
em còn con nít nhưg có vài ý kiến thế này

anh đã xác định là ở vậy nuôi con chứ ko có tái hôn nữa, vậy thì cần gì phải li hôn. Cứ thuận theo ba mẹ cũng đc, nhịn vợ và cũng nhịn phơ luôn,
chả cần nói chuyện chả cần bận tâm đến người vợ như thế nữa, chỉ cần hết lòng chăm sóc thằng con của mình là đc, chả cần để ý đến vợ đâu, miễn là nó ko đập phá,
ko làm gì quá quá đáng ảnh hưởng đến gia đình mình thì mình có thể chịu đựng đc, phớt lờ đi và nuôi con
nó chắc chả yêu thương gì chồng con rồi, còn lên facebook lăng nhăng các kiểu. Anh phải nói thẳng thừng với nó:
nếu còn đang ở cái nhà này thì đừng có giở trò ăn chả ăn nem linh tinh, hoặc muốn về với ny cũ thì hãy cùng làm cái đơn ly hôn cho thật êm đẹp, ko nuôi đc con thì nhượng quyền cho chồng.

còn em nghĩ, thật, ở vậy 1 mình nuôi con sao chịu đc :-s
 
việc gia đình hôn nhân hục hặc lâu rồi và mình từ lâu rồi ko hề ăn ngủ cùng với người vợ như thế nữa, mình ăn ngủ trong phòng làm việc, nơi này có máy tính và có bàn thờ Thánh Mẫu.

từ lâu mình quyết định kệ nó ở trong nhà cho nó nuôi con, mình làm việc mình ko liên quan gì hết, nhưng cũng có yên thân đâu, cô ấy ko ngại vào kiếm chuyện, còn to tiếng chửi chồng trước bàn thờ thánh =))

tránh ko được chứ nó ko làm gì mình thì mình còn chịu đựng để nó ở trong nhà nuôi con, nhưng nay nó sinh hết chuyện này đến chuyện kia mình chịu ko nổi, xúc phạm chồng và gia đình chồng đã là ko chấp nhận được rồi nay còn xúc phạm anh em bạn bè của chồng.

giờ mình ko thể chịu được nữa và muốn nó biến đi cho lẹ cho mình yên thân làm việc và tu luyện thôi
 
Avatar là thằng ku nhà bạn đấy à. Kháu khỉnh nhỉ? Bố mẹ nó li dị thì thật tội cho nó.

Nếu bạn nhất quyết ly dị thì tôi cũng chẳng can, nhưng bạn nên giữ lại đứa con, để sau này khỏi phải chạy theo vợ cũ để chăm sóc nó, nhưng muốn nuôi con thì nó phải trên 3 tuổi và bạn nên chờ đến lúc 3 tuổi rồi mới kí vào đơn li dị.
 
^nghĩ giống tôi.
tốt nhất là nên tìm cách giữ lại đứa con chứ không sau này lắm hệ lụy lắm bạn àk.
tôi thì chưa từng trải những chuyện này nhưng xem phim và tin tức nhiều thì nhiều vụ thế này xảy ra lắm.
Đừng để sau này xảy ra cảnh vợ cũ bế con về nhà chồng đòi trợ cấp....etc
 
Đã quyết định ly hôn thì Vi nghĩ anh THuần nên ngồi nói chuyện với chị nhà để chia tay êm đẹp hơn, Dầu gì thì cũng từng là vợ chồng và cũng vì con của anh. Đừng buồn quá anh, duyên số hết rồi. Đời khó nói trước lám anh à, rũi khi mai này anh gặp 1 ng con gái khác tốt hơn sao.

Chuyện gì cũng có thể xẩy ra nên 2 vợ chồng em quý nhau lắm vì có thể mất nhau lúc nào 0 bít. Ok, chia sẻ với anh 1 chút, thôi em đi khò :P
 
đứa con mình coi nó hơn sinh mạng tất nhiên sẽ ko để nó theo người đàn bà đó, nhưng mình ko thể ra tòa dành quyền nuôi con được vì luâ quy định cứng ngắc rồi nếu mình dùng dàng ko chịu thì tòa sẽ ko ký cho ly hôn, biết gia đình mình quý thằng con ên dù có cho tiền con vợ cũng ko nhường con đâu vì đó là cái vũ khí mà xưa nay nó khiến ông bà già mình phải sợ con vợ này mà.

tài sản của mình chỉ có chưa tới 200 triệu gửi ngân hàng con vợ chiếm sạch, tiền đó là mình dành cho con để chi tiêu cho con nhưng nó lại chiếm lấy luôn ko hề chi cho con một xu nào mà hàng tháng con đòi mình nộp bạc để chi cho con.

người vợ này to đầu nhưng dại lắm, ko thể 1 mình nuôi con được đâu, cho nên để cô ấy ôm con ra đi một thời gian nếu đứa bé chịu thiệt thời mình sẽ làm đơn khiếu nại được và sẽ dành lại quyền nuôi con, đó là cách duy nhất ể dành lại con chứ khi ra tòa mình ko biết lấy gì chứng mình người đàn bà này ko có khả năng nuôi con đâu

mình nói thật, mình ko cần vợ giỏi vợ tài, ko cần vợ giàu hay cao siêu gì, chỉ xin duy nhất là người vợ khôn khéo biết sống tốt và biết lo cho gia đình là OK rồi chứ tiền bạc thì quan trọng sao bằng hạnh phúc được chứ, mình đã nhiều lần nói chuyện với cô ấy nhưng cô ấy vốn ghét lý lẽ nên hay nổi khùng lên lắm, nổi nóng lên rồi chửi bậy nói cùn vv làm mình chán chẳng muốn nói..
 
Nếu quả thật chuyện đúng như như lời bác nói thì li dị là cách tốt nhất
người ta bảo đang sướng mà khổ thì khó và mất 1 time và ngược lại đang khổ mà sướng thì nó làm quen nhanh lắm
Ko phải đụng cham chứ nhà mình đất đai không có , cả nhà từ bố mẹ đến 2 anh em chỉ biết làm đê có cuộc sống tốt hơn , mới làm đc cái nhà nói thật mình tự hào làm . Gần đấy có mấy cái nhà toàn bán đất cát tổ tiên để lại ( đất nông nghiệp ) vs với có nhà bán nửa mảnh đất đang ở lo chạy tiền cho con nó phá , nó có tiền bán đất cát mua SH , ô tô nhìn khệnh gớm , ai có biết trước nhà bọn nó ra sao , nói thật tui nhìn bọn nó tui khinh lắm , bọn đang khổ đùng 1 cái bán đất có nắm tiền ăn chơi ra vẻ ta đây có tận hưởng thì nhanh lắm , cái gì nó đến nhanh thì đi cũng nhanh thôi
Vợ bác cũng thuộc dạng như thế mà mình cũng thấy bác hơi bị can đảm khi biết vớ lúc SV từng ăn nằm với người khác mà vẫn lấy , thưong cho con bác thôi , hãy giành lấy thằng bé mà nuôi rồi kiếm 1 hạnh phúc khác , vợ bác khi lấy bác nó bàn tay trắng thì khi đi cho nó nguyên như lúc đầu nó đến , cho nó biết cái giá của 1 con đ ~ nó phải trả là như thế nào .
 
bác chủ topic nên cho bố mẹ bác vào topic này đọc những gì mem ghi thì hay hơn là nói chuyện thẳng mặt, cho luôn con vợ mất dạy đấy vào đọc. đây là cái loại vong ân bội nghĩa, lúc khổ thì hoạn nạn có nhau, sướng lên rồi nó quên hết cả. cái loại này li dị cho ra đường sống 1 thời gian là lại cun cút chạy về cầu xin thôi. cũng là do ông bà thương con dâu cơ, bây h kiếm cớ giáng chức nó xuống, ko cần đuổi việc, cho xuống chức làm công nhân cho làm việc nặng nhọc, đồng lương ít ỏi xem nó còn vênh cái mặt lên ko. người ta cho mình ơn mà mình còn dám ngoảnh mặt lại chửi là mất dạy.
 
thế hệ mình nó khác thế hệ trước, ông bà nhà mình làm lâu năm cần cù thì cũng có chút chức chứ nhân sinh triết lý nghệ thuât sống ko biết gì đâu, nhiều cái cù lần lắm, nên ông bà chẳng bao giờ chịu hiểu cho tui cả, tui đã hết lời với ông bà nhưng ông bà vẫn ko chịu hiểu, chỉ biết đứa cháu nội là Nhất, nhì là Sỷ Diện vì sợ mang tiếng ở quê là con ông này bà kia lấy con người ta rồi bỏ, dân quê nên sỹ diện ghê lắm.

thực sự mình nói thật là sau này ko biết thế nào nhưng trước mắt mình nói thật là ko hề có ý định lấy vợ khác hay tìm hạnh phúc nơi khác nữa, mình cảm thấy hạnh phúc than thản nếu sống 1 mình nuôi con, ngày làm, chiều luyện võ, đêm tụng kinh, như thế đời sẽ thanh thản hơn là dính vào chuyện yêu đương, mình có vẻ mạnh về đường tiền tài nhưng lại khổ về tình duyên, cũng vì nặng tình cảm nên hiều lúc mình mềm yếu quá, nên thiếu quyết tâm dứt khoát.

còn với người vợ ấy thì cô ta ko sợ ly hôn đâu cô ấy còn thách mà, cô ấy nói với tui tế này.

bây giờ tôi và ông ko còn tình cảm gì nữa, ông muốn đi đâu làm gì thì tùy, muốn ăn nằm với con nào cũng được, tôi ko liên quan, và tôi cũng thế ông ko có quyền can thiệp vào, việc ông ông làm việc tôi tôi làm, ông cứ làm đơn đi rồi tôi ký. chấm hết.

lẽ ra trước đây nên bỏ lâu rồi nhưng vì gia đình vợ xin mấy ngày liền nên mình mềm lòng bỏ quá nhưng lần này thì quyết tâm dứt khoát rồi, nói với gia đình nó rõ ràng rồi.
 
xin chào các bác.

em buồn qua lên viết bài tâm sự chút cho đỡ buồn, ko biết có ai hiểu và chia sẽ với em, ngày mai em hẹn với luật sự để giải quyết cuộc hôn nhân sai lầm đầy buồn chán này.

em xin kể rõ từ đầu chí cuối cho bà con cô bác nghe về hôn nhân của em nhé.

hồi xưa năm 2007 em có yêu môt người con gái cùng quê, học đại học nông nghiệp ở Đà Lạt, người này xấu lắm, ai cũng chê, lùn tụt, mặt thì tàn nhang, nhưng có cái là tính vui nên mình yêu, vì nghĩ là người ta xấu tí cho đỡ lăng nhăng, yêu say đắm và hàng tháng làm được bao nhiêu tiền cũng chạy từ Vũng Tàu lên Đà Lạt vài ba lần để giúp người ta sắm sửa ăn học chứ người ta nhà nghèo ko có nổi cái xe đạp thứ 2 ấy, sau này em biết người này lăng nhăng rồi lừa dối mình, em chia tay với người này và 3 tháng sau cô ấy có bầu với thằng khác sinh con lâu rồi.

sau khi chia tay người yêu đó em mới biết ra môt bài học là lăng nhăng thì xấu đẹp gì cũng lăng nhăng vì đó là cái tính con người.

em về quê đám cưới đứa em, gặp lại người bạn trc đây mình quen ở Đà Lạt, người đó cũng cùng quê luôn, đó chính là vợ em bây giờ, khi ở quê người con gái đó cứ lẻo đẻo theo em hoài, trông rất hiền dịu và gia đình cũng rất tốt, thấy vậy mình cũng nghĩ rằng thôi thì yêu rồi lấy vợ đại luôn đi chứ chẳng muốn yêu đương dài dòng lôi thôi như trước nữa thế là em ngõ lời và người ta chịu mình liền, em chỉ về quê được ít bữa rồi vào VT để làm việc tiếp, cô ấy ở quê, cô ấy học đại học ngành công tác xã hội và phát triển cộng đồng, cầm bằng chạy từ Nam ra Bắc ko xin được việc, nên chạy về quê xin cha mẹ vay cho 40 triệu để chạy vào một cái nơi du lịch cách nha 20km để làm nhân viên 1 tháng lương chỉ có 600, ko biết khi nào trả được nợ ??????

khi yêu em tìm hiểu và biết cô ấy học đại học và có yêu một công tử, có ăn nằm với hắn thời sinh viên, nhưng mình vì thấy người ta hiền, gia đình tốt nên cũng ko chê bai gì vẫn cưới xin đàng hoàng long trọng.

thấy hoàn cảnh tội quá mà 2 đứa ở xa nhau cũng tội nên em nghĩ ra cách là xin cho cô ấy vào đây làm vì ông già em làm phó tổng trong công ty xây dựng thuộc dầu khí Viêt Nam, mặc dù ko có bằng cấp chuyên môn nhưng vì quen biết nên họ cho vào làm với mức lương 6 triệu trở lên, tiền thưởng lễ cả năm cũng ko dưới 20 triệu, công việc gần nhà, đơn giản và ko đổ một giọt mồ hôi nào cả, ở trong nhà ko phải chi tiêu một thứ nhỏ nào cả vì ông bà bao tất, cô ấy luôn được yêu chiều hết mực, mỗi khi cô ấy có sai gì ông bà cũng đứng ra bênh vực rất vô lý vì thương con dâu nên ko ngại nói con đẻ.

cho đến khi cô ấy có bầu con trai đầu lòng, mọi người càng yêu chiều cô ấy nhiều hơn và đối xử như hoàng hậu ấy, và mọi chuyện cũng bắt đầu từ đó mà trở nên thay đổi hẳn ra.

cô ấy bắt đầu thay đổi dần, ko còn biết tôn trọng chồng nữa, ko nghe lời nữa, hỗn xược với chồng nhiều hơn, em có trách tội và dạy dỗ thì ông bà lại tiếp tục bênh vì thương đứa cháu nên bênh rất vô lý, em có nói thẳng với ông bà rằng, vợ con sai để con dạy, ba má bênh nó như thế mai này nó sẽ ko tôn trọng con nữa và nó sẽ hỗn xược với cả ba má, khi đó gia đình sẽ tan vỡ hết, nhưng có lẽ ông bà ko hiểu được điều đó nên vẫn cố tình ko nghe, cũng vì thương đứa cháu nội cả thôi.

biết được điều đó cô ấy bắt đầu trở nên thay đổi hẳn từ đây, hở có gì ko hài lòng là đòi ly hôn và dọa ôm con đi để uy hiếp ông bà và gia đình, ông bà chỉ nghe đến dạng ôm cháu đi là phải sợ cô ấy một phép ko dám nói gì kể cả khi nó hỗn láo chửi ông bà.

nhiều lần lập đi lập lại bài ca đòi ly hôn vì những chuyện nhỏ nhặt, có lần cô ấy ham coi phim để thằng con rơi trên cao xuống đập đầu vào cái gì mà đau nó khóc cả đêm ko dỗ được, phải bà già em vào giỗ mối thôi, sáng mai e đang ngủ trên phòng làm việc, ko biết ở dưới nhà ông bà trách nó vì để con rớt đau, cô ấy nói hỗn gì ông bà mà ông bà nhịn ko được nên nói là, Đồ vô giáo dục, thế rồi cô ấy điên lên chạy lên phòng làm việc đập em dậy đòi ly hôn, em hỏi làm gì đòi ly hôn ? cô ấy nói tôi ko thể sống trong cái nhà này được nữa vì ba má ông nói tôi vô giáo dục, em hỏi mọi người dưới nhà biết được sự việc nàng dâu hỗn láo với cha mẹ chồng, còn đòi ly hôn vớ vẩn, em bực lên cho ly hôn luôn.

sau đó ít bữa em về quê có việc và em qua gặp gia đình cô ấy nói chuyện rõ ràng và gia đình họ xin mình tha thứ bỏ qua cho cô ấy, em thấy họ 3 ngày liền xin như thế nên cũng vì thương đứa con và nghĩ đến gia đình vợ nên bỏ qua lần này, cứ nghĩ rằng sẽ yên chuyện ai mà ngờ được rồi mọi chuyện ngày một xấu lên.

từ khi là đứa con gái nghèo thì biết thân biết phận, khi được như thế quá nhanh quá dễ dàng thì trở nên kiêu cang, luôn tự cho mình có trình độ, luôn cho mình là đúng, là có đẳng cấp vv, rồi bắt đầu nhìn người bằng nửa con mắt, nói chuyện với người ta bằng lỗ mũi, rồi bắt đầu những lời tục tỉu thốt ra với chồng ngày một nhiều một quá đáng hơn, nhẹ nhất thì cũng là, Ông làm chồng như *****, anh em bạn bè của ông chỉ là loại đầu đường xó chợ ko thể so sánh được với tôi, cái đồ thằng chồng ngu dốt ko biết đàng bao che cho vợ ko biết coi vợ là nhất ko biết tôn trọng vợ vv.

đó chỉ là những lời nhẹ nhất đấy, còn cái khác em ko muốn nói lên đây.

chuyện gia đình ko vui nhưng vì đứa con nên em vẫn lăn tăn chưa dám làm gì vì nếu ly hôn sợ đứa con nó khổ nó còn nhỏ quá, nên em chỉ còn biết tìm đến anh em bạn bè để làm niềm vui, rảnh thì rủ anh em đi uống cafe cho vui, ăn rồi đi làm, tối về thì tụng kinh cầu an cho gia đình vv.

ai ngờ vậy cũng chưa yên, em đi uông cafe với chị họ của mình, là bậc chị cao nhất trong thế hệ của em vậy mà con vợ em ghen lên bảo em lăng nhăng với chị kia, rồi tiếp đến bảo em lăng nhăng với đứa ở cùng phòng với chị ấy ( con đó sắp cưới chồng )

em đi làm thì quy kết em đi chơi với gái, rồi ở nhà làm ầm ỷ lên.

chán nản buồn chán biết bao nhiêu chuyện nên em quyết định li hôn với người vợ này để được yên thân, bây giờ cô ấy gây ảnh hưởng đến anh em và bạn bè của em quá nhiều, khiến mọi người ai cũng lên án và chỉ trích.

nghĩ mà tội đứa con quá, nhưng em ko còn cách nào khác nữa.

những người lớn tuổi họ nói với em thế này.

cái gì con người khó khăn vất vả mà có được thì mới biết quý trọng.
cái gì có được dễ dàng nhanh chóng quá thì họ sẽ ko biết quý trọng và có xu hướng kiểu ngạo, được voi đòi tiên, được đằng chân lên đàng đầu, họ nghĩ mình có trình độ có đẳng cấp, lẽ ra từ đầu ko nên vội và và cho nhiều như thế để rồi giờ lãnh đủ.

kiêu ngạo lên rồi u mê rồi quên mất mình là ai xuất phát từ đâu.

em thấy mấy người lớn đó nói đúng, cách duy nhất để cô ấy tỉnh ngộ ra là để cô ấy về lại vị trí của mình năm xưa cho cô ấy tỉnh ngộ ra chứ bây giờ ko có cách nào mà nói được với cô ấy cả.

hôm nay em nghe bọn anh em nó thông báo là con vợ em lên face book viết tâm sự và nói rằng nó nhớ người yêu cũ, em lên xem thử thì quả nhiên là như thế, thật ko còn gì để tiếc nuối nữa nên e quyết định giải quyết cho lẹ trước khi nó cho mình sốc hàng vì bị cắm sừng
là một người đàn ông ko có nỗi nhục nào lớn bằng mọc sừng, chẳng khác gì mình đã ko còn là con người rồi .Mình chưa có người yêu ,lạy trời cho đừng giống chủ thớt :|

chia buồn cùng chủ thớt và gia đạo :(
 
bây giờ tôi và ông ko còn tình cảm gì nữa, ông muốn đi đâu làm gì thì tùy, muốn ăn nằm với con nào cũng được, tôi ko liên quan, và tôi cũng thế ông ko có quyền can thiệp vào, việc ông ông làm việc tôi tôi làm, ông cứ làm đơn đi rồi tôi ký. chấm hết.

Phục cái đức nhẫn nhịn của bạn thật đấy.
À mà bạn có tài sản gì không đấy, nhất là bất động sản hoặc những tài sản phải đăng ký quyền sở hữu thì phải nhanh chóng biếu tặng bố mẹ ngay trước khi li hôn nhé.
Đừng có nghe nó đề nghị tòa án k chia tài sản, kẻo li hôn xong nó lật mặt đòi chia tài sản (như vụ tập đoàn Bảo Sơn) thì bỏ mẹ.
 
Em thì vợ chưa có, chó thì chưa nuôi . Chỉ nói theo góc độ của người con đã từng trong hoàn cảnh giống con của anh hiện giờ vậy :
Nói gì thì nói nếu chị ấy như thế thì giá nào mong anh hãy giành lấy đứa con nếu anh không muốn thấy nó sau này phải "cực khổ". Bên cạnh đó, em không mong anh tái hôn, bởi vì thế thì cũng chẳng khác gì anh rước mẹ version2 vào ( Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng . Tội lắm anh à, 1000 người phụ nữ thì may ra được vài người thương con riêng của chồng).
Anh dạy con, nuôi con bình thường nhưng anh hãy nói cho nó biết sự thật, vẫn cho nó gặp mẹ bình thường chứ đưng nhồi nhét cái tư tưởng căm thù gì đó vào người nó . Dù thế nào đi nữa thì mẹ nó cũng từng mang nặng đẻ đau mà và cũng mãi mãi là mẹ ruột của nó. Có thẻ hiện giờ chi ấy sai, không thương con nhưng em không nghĩ là sau này chị ấy vẫn như thế ( dù cho chị ấy có thành công hay thất bại sau này đi nữa). Người lớn sai xin đừng mang con trẻ vào thêm nữa , tội nó lắm
Cái này là em nói trên góc độ một người con đã từng trong hoàn cảnh tương tự. Mấy cái khác em ko lạm bàn
 
1 bài học đắt giá cho ông và cho mọi ngươi trên này rút kn nữa #-o
 
tiền tui sẽ cho nó mất vì mình kiếm lại được nhưng con đứa con tui đã có tính toán hết rồi và luật sư cũng tư vấn cho mình nhiều rồi, nó ko thể nuôi con được lâu đâu, chỉ 1 thời gian ngắn ngủi thôi.

dù có phải trả giá thế nào tui cũng sẽ dành lại quyền nuôi đứa con, ở đây cháu có đủ thứ chứ theo người đàn bà đó cháu chỉ có cái khổ, cái thể loại người dại lo cho mình chưa xong thì nuôi gì ai ? ở đây con tui chủ yếu gia đình chăm sóc là chính, có bà cô của tui lo cho nó, chứ con vợ này đi làm về rồi cho con bú là xong nhiệm vụ chứ có làm gì đâu, đi làm thì ăn rồi ngồi chơi tháng hưởng lương chứ có đỗ giọt mồ hôi nào đâu, nên có thời gian rảnh lên face boox mà viết bài tâm sự nhớ người yêu cũ đấy.

tui vốn ko chơi face bao giờ, may mắn thay đúng như cái đạo lý kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, tui được anh em thông báo vụ này nên tui lên kiểm tra thử thì đúng là ko sai tí nào.
 
tiền tui sẽ cho nó mất vì mình kiếm lại được nhưng con đứa con tui đã có tính toán hết rồi và luật sư cũng tư vấn cho mình nhiều rồi, nó ko thể nuôi con được lâu đâu, chỉ 1 thời gian ngắn ngủi thôi.

dù có phải trả giá thế nào tui cũng sẽ dành lại quyền nuôi đứa con, ở đây cháu có đủ thứ chứ theo người đàn bà đó cháu chỉ có cái khổ, cái thể loại người dại lo cho mình chưa xong thì nuôi gì ai ? ở đây con tui chủ yếu gia đình chăm sóc là chính, có bà cô của tui lo cho nó, chứ con vợ này đi làm về rồi cho con bú là xong nhiệm vụ chứ có làm gì đâu, đi làm thì ăn rồi ngồi chơi tháng hưởng lương chứ có đỗ giọt mồ hôi nào đâu, nên có thời gian rảnh lên face boox mà viết bài tâm sự nhớ người yêu cũ đấy.

tui vốn ko chơi face bao giờ, may mắn thay đúng như cái đạo lý kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, tui được anh em thông báo vụ này nên tui lên kiểm tra thử thì đúng là ko sai tí nào.

Vậy thì chẳng còn gì để nuối tiếc nữa . Hãy cho cô ta thấy rằng ko có cậu , ko có gia đình cậu , cô ta chẳng là gì cả . Nói thẳng ra là cái thể loại ăn cháo đá bát , đồng sàng dị mộng thì chả giữ lại làm gì cho ngày đêm thấp thỏm .
 
theo dõi topic này cũng mấy ngày rồi...nhưng mà không CM...Phải công nhận chủ topic tuy gia đình tốt, công việc tốt...tâm tính tốt..chịu khó tụng kinh niệm phật ..nhưng tiếc thay đường tình duyên thì trắc trở thật ::(..Thật sự chia buồn...Nhưng mà sống trên đời không có gì là hoàn hảo những mặt khác chủ topic đã tốt rồi nên mặt tình cảm trở nên khiếm khuyết...1 lần vấp ngã rút ra nhiều kinh nghiệm..và nghe cậu nói là sẽ không lấy vợ mà ở vậy nuôi con nhưng mình khuyên bạn: Đã có kinh nghiệm rồi thì có lẽ lần này bạn sẽ chọn đc người tót cho mình...và hãy để người ta cố gắng sống đừng nâng đỡ quá nhiều như con kia..Con bạn sống với bạn chẳng lẽ lớn lên không có người mẹ chăm sóc đó sẽ là 1 mất mát lớn cho con bạn.Vì vậy đừng vì ngã 1 lần mà bế quan tỏa cảng đó là 1 quyết định sai lầm không chỉ gây hại cho bạn mà ảnh hưởng đến con bạn sau này...Điều quna trọng ở đây là bạn hãy đi thêm 1 bước nữa sao cho vững chắc rút kinh nghiệm từ lần thất bại trước để không bị như lần sau.

_Câu chuyện của bạn cũng giống như chuyên ngàn lẻ 1 đêm vậy...vị vua có tất cả mọi thứ nhưng lại bị vợ phản bội và trở nên không tin phụ nữ nên mỗi đêm sau khi ngủ với người phụ nữ và sáng ra lại giết họ và trở thành nỗi khiếp sợ...và sau này ông lại đc người phụ nữ trí tuệ ngủ cùng mình kể cho 1001 câu chuyện và ông đc cảm hóa trở nên tin tưởng và bước ra lại con đường ánh sáng :))..hi vọng chủ topic sẽ tìm đc người phụ nữ đích thực của mình :))
 
Chỉnh sửa cuối:
Back
Top