Người thử việc (2)
* Nhìn kỹ lại xem! *
[spoil]
Sáng nay, tôi ra tiệm ăn gần nhà kêu tô cháo lót dạ, sau khi bị rượt suốt đêm qua vì tô mì quá đát. Chẳng hiểu nổi, xưa nay tôi luôn xem ngày hết hạn trước khi mua món gì đó, thế mà lại có hộp mì hết đát trong tủ đồ ăn. Thật xúi quẩy.
Tôi định sẽ lên thử đài phát thanh “trá hình” xem thế nào. Thật may là tôi không còn nhiều tiền, nếu không thế nào cũng bị mấy em khu đèn đỏ dụ vào thế kẹt. Đừng hiểu nhầm tôi là kẻ chơi bời, đó là nhu cầu sinh lý tất yếu của thanh niên còn trai tráng như tôi (cũng như các bạn). Tôi không cảm thấy đó là tội lỗi hay phạm pháp, vì pháp luật ở thành phố này cũng quy định rõ cho phép các cô gái hành nghề (đương nhiên cứ sáu tháng phải kiểm tra sức khỏe một lần). Có cung ắt có cầu, các cô đánh đổi thân thể để được tiền, còn chúng tôi trả tiền để được sung sướng, song phẳng quá rồi còn gì.
- Anh à, sao hôm nay anh không vào?
- Anh ơi vào với tụi em đi!
Đấy, đến khu đèn đỏ Bruno rồi. Nhìn thân hình các cô bữa nay trông ngon quá, da trắng trẻo, mặt xinh xắn, cứ vẫy vẫy tay gọi khách. Dù tiếc hừng hực tôi cũng đành làm lơ, tôi mà đi vố này thì xác định những ngày tới sẽ luyện mì gói truyền kỳ.
120 Bis Bruno Road… Chỗ tôi đứng đúng là 120 rồi, nhưng sao lại có chữ Bis ở đây nhỉ? Xem nào, căn nhà bên cạnh là 122, căn bên cạnh nữa là 124, nhìn theo ngược ngược lại là 118. Thế 120 Bis ở đâu? Tôi đảo mắt nhìn quanh lần nữa, dòng người tấp nập cứ đi qua, những cô gái gợi cảm cứ mời gọi.
“Lừa đảo thật rồi!” – Tôi đã biết từ đầu là thế.
-Chào anh, nhìn anh dáo dát nãy giờ, anh đang tìm gì thế? – Một giọng nói vang lên phía sau tôi.
Tôi bất thần xoay người lại, là gã phát tờ rơi hôm qua. Vẫn cái nón che gần hết khuôn mặt, bộ cánh đen lịch lãm của nam giới, duy có điều lạ là, tôi không thấy cảm giác “mềm mại” từ hắn nữa.
-Tôi nhận ra anh, anh là người phát tờ rơi hôm qua! – Tôi hỏi lại hắn
-Hôm qua? À anh đang nói chị của tôi sao? – Gã khẽ cười, tôi chăm chú nhìn kỹ gã, khuôn mặt ẩn sau cái nón đó, trông có vẻ nữ tính, tuy nhiên, lại không phải. Giọng hắn cũng không phải nữ, nghe rất nam tính.
Hắn tiếp tục nhìn tôi:
-Như vậy anh đọc được thông tin trên tờ rơi?
-Tờ rơi có hiện chữ, mắc mớ gì tôi không đọc được?
-Và anh muốn tìm số 120 Bis? – Gã quan sát tôi, cách nhìn của hắn như dò xét một thứ gì đó, cẩn trọng.
-Phải, tôi định về đây. Có số 120 Bis nào ở đây? – Tôi phàn nàn
-Anh nhìn kỹ lại lần nữa xem, có thể anh bỏ sót đấy! – Hắn lại khẽ cười
-Tôi đã xem kỹ lắm rồi, làm gì có? – Tôi gắt lên
-Có những thứ không thể nhìn qua loa! Anh hãy thả lỏng người, nhắm chặt mắt lại nào! – Gã gợi ý
Chẳng hiểu sao khi ấy tôi lại nghe theo những lời tên này nói. Tôi thả lỏng người, hai mắt nhắm chặt, một cảm giác lạ lùng trôi qua thật nhanh. Tôi nghe tiếng gió xào xạc, những tiếng ồn ào từ dòng người qua lại không còn nữa. Tôi dần mở mắt, tôi vẫn ở đây, phía trước số 120 Bruton. Nhưng, sao có một tòa nhà xuất hiện giữa số 120 và 122 thế này? Dòng người đứng lặng, như thời gian đang ngừng trôi. Tên phát tờ rơi cũng biến mất.
Theo quán tính, tôi bước vào tòa nhà cao màu trắng này. Cửa tự động, không bảo vệ, không ai ở đại sảnh cả. Có một căn phòng nằm ở phía trước và cửa đang mở. Tôi đi vào đó, chầm chậm.
Trước mặt tôi là khuôn mặt quen thuộc, gã phát tờ rơi. Không hẳn, vẫn là hắn, nhưng tôi lại cảm nhận được sư mềm mại mà ban nãy không hề có. Hắn đang ngồi ghế xoay, hai tay chấp lên bàn làm việc. Gã bỏ nón ra, lộ rõ khuôn mặt và mái tóc.
Tôi nhìn ngất ngây, một người đẹp đấy. Phải, đẹp hơn các cô gái đèn đỏ ngoài kia nhiều. Mái tóc xoăn vàng óng ả, da trắng hồng mịn màng, đôi mắt nâu quyến rũ, tổng thể thật cân đối. Cô đeo hai chiếc bông tai hình ngôi sao xanh lục và cài chiếc nơ nhỏ màu hồng trên đầu. Song đối nghịch với khuôn mặt là bộ trang phục đen kiểu nam giới như tôi đã thấy.
-Anh ngồi đi, xin lỗi vì khi nãy em tôi đã thất lễ! – Cô cất giọng, giọng này là giọng nữ cơ mà, khác hẳn hoàn toàn với giọng khi nãy.
Tôi ngồi xuống ghế, miệng lúc này bỗng cứng ngắt. Tôi không thể mở miệng nói được.
-Anh đừng căng thẳng thế, xin tự giới thiệu tôi là Sela, người phụ trách tuyển dụng của MID-AF Radio. Còn người lúc nãy là Seda, em trai tôi.
Môi tôi có thể cử động.
-Người khi nãy là em trai cô? – Tôi buột miệng hỏi
-Phải, chị em chúng tôi cùng phụ trách tuyển dụng nhân sự cho MID-AF Radio. Chính tôi là người đã phát tờ rơi ngày hôm qua. – Sela tiếp tục nói – Có lẽ tôi nên giới thiệu với anh về MID-AF Radio, trước tiên…
-Khoan đã, có thể cho tôi một câu được không? Làm thế nào tôi có thể vào đây? – Tôi cắt ngang lời của Sela
-Chẳng phải anh đã tự vào đây đó sao?
-Ý tôi là, rõ ràng khi nãy giữa số 120 và 122 có gì đâu, khi không có tòa nhà mang tên 120 Bis này… Có phải tôi đang nằm mơ không? – Tôi phân trần
-Nếu vậy xin anh đừng ngắt lời tôi, khi tôi trình bày với anh về MID-AF Radio thì anh sẽ rõ, thưa anh Ken Crelix!
Tôi giật mình, hỏi ngay Sela:
-Làm thế nào cô biết tên tôi?
-Tờ rơi anh nhận hôm qua tôi đã dùng một loại mực đặc biệt nhằm kiểm tra năng lực của anh. Nếu anh có thể nhìn thấy loại mực và nội dung tờ rơi đó, thì tôi có thể khẳng định, anh cùng một loại như chúng tôi! – Cô giải thích
-Nè, cô càng nói tôi càng không hiểu đấy!
-MID-AF Radio là chuyên mục phát thanh định kỳ thứ năm hàng tuần, từ 15h đến 16h. Tòa nhà này do Felix – ông chủ của MID-AF Radio – lập nên và trở thành văn phòng liên lạc với khán thính giả. Nội dung của MID-AF Radio hàng tuần là làm sáng tỏ một yêu cầu, một tâm sự, một phiền muộn mà chúng tôi nhận từ một người nghe hàng tuần,qua đó sẽ giúp các thính giả có thêm cái nhìn về thế giới mà họ đang sống. – Sela giảng giải về MID-AF Radio
-Cô nói đài phát thanh này làm sáng tỏ vấn đề từ thính giả?
-Phải, một kiểu giống như trò chuyện tâm sự trong các tạp chí mà chúng ta hay đọc. Điểm khác biệt ở đây là, chúng ta tư vấn trực tiếp cho thính giả đó, sau khi có thông tin và điều tra mọi chuyện.
-Điều tra? Cô nói như chúng ta là phóng viên cảnh sát vậy!
-Đó là công việc của chúng tôi. Và phương châm làm việc của MID-AF Radio như anh thấy đấy, “Tò mò hay lắm điều?” là thế.
-Nghe có vẻ quái dị, tôi nghĩ những việc này đã có cảnh sát hay báo chí rồi chứ?
-Có những việc phải dùng tâm để thấy anh Crelix à.
-Xin lỗi, nhưng, có vẻ tôi không hợp với nơi này! – Cảm thấy có gì đó bất thường, tôi kiếm đường thoát thân.
-Những người trước kia, kể cả tôi, khi đến phỏng vấn tại đây cũng đều như anh vậy. Anh có thể suy nghĩ, tôi chắc chắn anh sẽ trở lại đây vào một ngày không xa. – Sela quả quyết, tôi nghĩ cô hiểu thái độ của tôi. Cô đứng dậy, bắt tay tôi một cái rồi chào từ biệt.
Đầu óc tôi lúc này quay cuồng, thân người lảo đảo dần. Tôi rời khỏi căn phòng đó và đi về hướng đại sảnh, cửa ra vào. Rồi tôi rời khỏi tòa nhà màu trắng lúc nào không hay. Tôi tỉnh người và thấy mình đang đứng ở trước căn nhà số 120. Người người tiếp tục qua lại con đường này, các em xinh tươi vẫn chèo khéo mời khách.
Có phải tôi đang nằm mơ không? Không, tay tôi đã chạm vào tay Sela cơ mà. Hơi ấm từ tay cô vẫn còn đọng lại đây.
Tôi vã mồ hôi, mình đã gặp ma sao? Ngay trong thành phố hiện đại giữa thế kỷ 21 ư? Chắc là ảo giác thôi mà, tôi tự trấn an mình, rồi về nhà trong trạng thái bất thần.
[/spoil]