Mất những hai ngày mới xong chương này

.
Chương 10:
Choices.
[spoil]
Day 2
Có vẻ như chạy khỏi nơi đó không phải là ý hay – suy nghĩ ấy chạy qua đầu tôi khi tôi đang đứng giữa một xa lộ không người. Với quân đội bao vây ở bên ngoài, còn những người bên trong thì lại không biết cái gì khiến cho quân đội phải nghiêm túc đến thế nên đã trốn chui chốn lủi ở đâu đó hết rồi. Tôi nghĩ rằng nếu tìm tại các ngôi trường hay các khu công viên hoặc trung tâm cộng đồng nào đó thì sẽ có được một nơi trú ẩn mới.
Chỉ đi có một mình cũng có cái hay của nó. Balo tôi vốn khá gọn nhẹ vì chẳng có nhiều thứ để mang theo. Chân tôi có thể chạy đủ nhanh để thoát khỏi những thứ như zombie hay là những gì tương tự. Không có người thân hay gia đình lúc này quả thật là may mắn…
Trông tôi cứ như một thằng đểu ghen ăn tức ở khi nói ra câu đó ấy nhỉ ?
Cuộc đời của Louis Cypher này giống như một câu đố không lời giải đáp đưa vào thế gian. Kể từ khi tôi nhận biết được rằng mình đang sống, thì tôi đã ở trong thân xác của một cậu bé 14 tuổi. Tôi không có cha mẹ, tôi không nhớ cha mẹ mình và thậm chí còn nghĩ họ không hề tồn tại. Tôi thấy mình giống như được tạo ra hơn là được sinh thành. Tôi sống trong một căn hộ nhỏ, được trợ cấp bởi những người tôi không biết, chưa bao giờ lộ mặt một lần và hầu như cũng chẳng phải họ hàng gì đó của tôi. Họ chỉ…đưa cho tôi một mớ tiền qua ngân hàng, giấu kĩ tên họ rồi cứ thế lặp lại hàng tháng, đôi khi lại đến từ những người khác nhau. Với một cuộc đời quái dị như thế, tôi tự hỏi…liệu mình có thật sự là…con người hay không ?
Đã 3 năm trôi qua rồi, nếu tính về những năm trải nghiệm cuộc đời thì tôi cũng đã được…3 tuổi. Tôi tự hỏi không biết mình đang thở, đang tư duy vì mục đích gì hơn là một con búp bê cần được chăm sóc cẩn thần. Với khả năng không cảm giác được đau đớn, khát máu khi bị thương, tôi nghĩ mình giống một con chó dại hình người thì đúng hơn.
Dù vậy, tôi vẫn còn hy vọng rằng mình là người. Đã có nhiều phim ảnh nói rằng cái xác không quan trọng, quan trọng là cái hồn. Nếu như tôi cứ nghĩ mình là người, hành động như con người và có một nhân cách, một nhân tính, thì tôi sẽ là người. Đó là cách mà tôi tự nhủ mình như thế trong 3 năm qua.
Tuy nhiên, nếu tôi thật sự không phải là người thì sao ? Chắc tôi nên làm một đứa bé ngoan, không nói dối rồi chờ đợi cho một bà tiên nào đó hoá tôi thành người.
…
Tôi cứ tiếp tục đi loanh quanh tại một góc phố của Ryleh. Tính ra thì năm mới cũng chỉ vừa bắt đầu, nhưng sao mà bầu trời buổi trưa nó cứ nóng như mùa hè ấy nhỉ ? Lạ thật.
Có một chiếc máy bán nước ở gần đây, nó bị đập mất một phần cửa, nhưng bên trong vẫn còn đầy đủ nước uống thức ăn ngoại trừ một chai nước lọc. Lạ thật, thường thì lấy thì phải lấy cho trót chứ. Thôi kệ, có thứ bỏ bụng với tôi là được rồi.
Tôi lấy một chai nước lọc tương tự rồi uống. Không có gì sảng khoái bằng người đổ mồ hôi như suối mà uống ngay một ngụm nước lọc. Tôi tiếp tục cuộc hành trình vô điểm dừng của mình sau khi vất rác cẩn thận. Nếu muốn làm người, tôi phải là một đứa bé ngoan mà.
…
Chiều…
Suy cho cùng, tôi đã đi gần một vòng thành phố rồi, sổ tay của tôi đã ghi nhớ được những địa điểm tị nạn gần nhất, nên xem ra cũng không phải là một chuyến đi vô ích. Tôi đang đứng hóng gió trên một chiếc cầu bắt ngang bờ sông Nidhoggr – con sông trải dài quanh thành phố này. Sự bí ẩn chết người của thành phố đã ảnh hưởng lên chính con sông. Ngoại trừ gió ra, những cánh chim bay quanh quanh buổi chiều đã không còn. Con sông này chỉ chảy, chỉ chảy mà không hề quan tâm những gì đang xảy ra. Những bóng người câu cá xung quanh cũng không còn, chắc họ đã ẩn náu đâu đó trong góc thành phố, hoặc tệ hơn là bị cái sự sợ hãi chưa rõ hình thù nuốt chửng khi nào không hay. Đây là một cơn ác mộng, một cơn ác mộng đang từ từ xâm thực thành phố xinh tươi mà tôi đã từng biết.
Hê…ngay cả khi suy nghĩ như thế, tôi lại chẳng thấy sợ, chẳng cảm thấy gì hết. Chẵng nhẽ cái gọi là tình yêu với thành phố này chỉ là một sự dối lừa ? Có lẽ là thế…
Ngay kể cả khi tôi thấy những cái xác loang lổ thân đạn đang trôi nổi trên sông Nidhoggr, tôi cũng không còn cảm thấy gì. Những cái xác xấu số, tội thật đấy, chắc cả bọn đã dự định nhảy xuống sông để tìm đường ra, rồi bị quân đội bắt, hoặc tệ hơn, bắn. Sau đó thả xác xuống sông, trôi trôi nổi nổi vòng quanh thay cho lời cảnh báo đến những kẻ nảy lên ý định tương tự. Xác đàn ông, xác đàn bà, xác người già, kể cả xác trẻ em. Nhìn cứ như một gia đình chạy trốn, nay trở thành một gia đình trôi nổi. Chắc tôi không nên nói thêm về đoạn có một bầy quạ đang đậu trên xác của họ và đang dần mổ xác thịt của họ ra để phục vụ bữa chiều, mắt, mũi, tai, có con còn mổ cả đầu ra và ăn những thứ gì trong đó. Hê…trông hệt như đang xem Animal Planet vậy.
Còn có một điều tệ hơn thế: tôi không cảm thấy thương tiếc gì cả. Chết tiệt.
Tôi sao vậy ? Tôi làm sao vậy ? Tôi là gì vậy ? Là người hay là quỷ ?
Tại sao vào buổi sáng tôi là một kẻ nhạy cảm bất thường, nhưng giờ này đây, tôi lại là một kẻ vô cảm đến vậy ? Bộ tôi là ma cà rồng tâm tính à ? Bộ buổi sáng tôi có tâm trí của một người bình thường, còn ban đêm tôi lại có trái tim của một con quỷ máu lạnh ?
Tôi không biết, và tôi ghét bỏ bản thân mình vì tôi còn không biết chính bản thân mình là gì. Làm ơn…có ai đó, có thể nói cho tôi biết tôi là ai hay không ?
“Cuối cùng…cũng tìm được rồi…”
Giọng nói đó…là của ai thế ?
Tôi quay về hướng nơi giọng nói nữ tính đó. Một cô gái tóc dài xinh đẹp với bộ váy đen như váy đám ma, với gương mặt hốt hoảng lo lắng nhưng dần dần nở một nụ cười như vừa tìm được một kho báu bị thất lạc. Cô ta là ai ?
“Louis…may quá, cậu không sao.”
Làm sao ? Làm sao cô ta biết tên tôi thế ? Cô ta thật ra là ai ?
“Hãy cùng trở về nào. Mọi thứ chuẩn bị trở nên xấu đi. Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cậu.”
Đừng…đừng có nói như thể tôi biết cô ở kiếp trước. Tôi sợ mấy chuyện mờ ám như thế lắm.
“Sao vậy Louis ? Cậu…không biết tôi à ?”
“Arghhhhhhhhhhh”
Hoảng sợ, tôi thốt lên và bỏ chạy. Tôi thậm chí còn không thèm nhìn lại cô ta. Rắc rối, rắc rối, cô ta sẽ chỉ tổ mang đến rắc rối cho mình – thâm tâm tôi đang tự nhủ chủ thể của nó như thế, và cả tôi cũng nghĩ như vậy. Cô ta chẳng mang đến điều gì tốt đẹp cho tôi hết. Tôi phải chạy, phải chạy, chạy thật xa khỏi nơi này rồi trốn ở một xó đâu đó.
“Hộc…hộc”
Tôi thở hổn hển khi giới hạn của cơ thể đã vượt quá sức chịu đựng. Tôi dựa lưng vào bờ tường trong con hẻm tôi nấp và nghỉ ngơi tại đó một phút. Tôi đã chạy bao xa ? Cô ta có chạy theo tôi không ? Cái cảm giác nếu tôi quay lưng lại sẽ thấy cô ta ngay lập tức khiến tôi sợ hãi. Cô ta không phải là người. Tự dưng tôi lại nghĩ như thế, nhưng không thể nào cô ta là người được. Tôi không có chứng cứ, nhưng suy đoán của tôi là vậy. Mà làm thế nào tôi lại nghĩ được như vậy ? Nếu tôi có cái giác quan thứ sáu chính xác đến vậy, ắt hẳn…tôi cũng không phải là người.
Tôi không có thời gian để nghĩ tới điều đó. Cái hiện thực mà tôi biết, cái cuộc sống mà tôi biết. Nếu tôi tiếp tục bỏ chạy, tôi sẽ giữ được nó, còn không, chúng sẽ sụp đổ khi cô ta bắt được tôi. Tôi phải bỏ chạy, tôi phải tiếp tục bỏ chạy. Không thể dừng lại, không thể nghỉ ngơi…chạy, chạy thôi.
“Này…chú có sao không thế ?”
Tôi giật bắn mình lên khi một giọng nói lạ nữa xuất hiện, nhưng không phải ở phía sau, mà là ở phía trước. Đó là một thanh niên vận một bộ comple đen không cà vạt, với chiếc mũ phớt cũng đen nốt che giấu đi mái tóc trắng dài đến cổ. Trông anh ta cứ như một con ma da, nhưng không hiểu sao tôi sợ một kẻ có hình dáng bình thường như cô gái kia hơn là anh chàng này. Ít ra…cái giác quan lạ đời của tôi không báo rằng anh ta là quỷ hay thứ gì tương tự.
Anh ta đưa bàn tay của mình ra để kéo tôi dậy, dù hơi sợ, nhưng tôi vẫn nhờ anh ta đỡ mình lên. Mái tóc của anh ta dài đến độ che đi một phần đôi mắt trắng như người mù, nhưng nụ cười của anh khá hiền từ, mang cho tôi một niềm tin nho nhỏ về chàng trai này.
“Xin lỗi anh. Tôi không sao đâu.”
“Không sao ? Trông chú như vừa gặp ma vậy đấy.” – Anh ta hỏi.
“Ha ha. Đúng là tôi có gặp ma thật. Mà nói ra chắc anh cũng không tin đâu.”
“Không sao không sao. Anh đây rất thích những chuyện kì quái như thế lắm. Kể anh nghe xem.” – Anh ta nở một nụ cười hiền từ.
“Tôi nghĩ để khi khác đi. Tôi hơi mệt nên không đủ sức đâu.” – Tôi lịch sự từ chối.
“Vậy đi nhé. Đằng nào chúng ta cũng đã kẹt trong vòng lặp này, có lẽ khi nào gặp nhau lần nữa hãy nói chuyện phiếm một chút nhé” – Anh ta cười, rồi lấy ra trong túi một cái card visit rồi trao cho tôi.
Einhundert Acht
Nhà văn tự do
“Anh có một cái tên khá là lạ đấy.” – Tôi nói lên suy nghĩ khi nhìn vào tên của anh ta.
“Cái đó thì hãy nói với đấng sinh thành của anh đấy.” – Anh ta cười nhẹ - “Cứ gọi anh là
Acht”
“Được rồi, Acht. Tôi là Louis. Louis Cypher. Rất hân hạnh được làm quen.”
“Rất hân hạnh được làm quen. Ha ha” – Anh ta lại cười. Thật khó tin rằng Acht là một người tị nạn trong thành phố tràn ngập sự sợ hãi này – “Nào nào…tôi nghĩ, chúng ta cũng cần vị khách quý thứ ba xưng danh xưng tính luôn nhỉ ? Phải không ?
Louisa Ferre ?”
Bỗng dưng, Acht nói lảm nhảm một lời gì đó, có vẻ như nó không dành cho tôi, mà là một ai đó phía sau tôi. Và tôi quay lại, thấy người con gái tóc vàng với bộ váy đen u ám kia đã đuổi kịp theo tôi tới đây. Thay vì gương mặt lo lắng lúc nãy, cô gái tên Louisa Ferre trở nên giận dữ và cảnh giác hơn với sự xuất hiện của Acht đây.
“Louis…tránh xa tên đó ra ngay. Hắn ta là một kẻ rất là nguy hiểm.” – Cô ta thét lớn.
“Ôi trời. Tại sao lại nói tôi như thế chứ ? Tôi chỉ là một nhà văn tự do bình thường yếu đuối yêu đời thôi mà ? Đừng làm tôi đau lòng thế chứ ?” – Giọng nói hiền từ của Acht từ từ trở nên thay đổi, thay vào đó là một chất giọng giễu cợt quái dị đến lạ thường.
“Đừng nói nhiều nữa. Thả Louis ra. Đừng để ta phải dùng biện pháp mạnh.” – Louisa cũng dần trở nên giận dữ.
“Này này…tôi có giữ cậu ta đâu mà cô nói tôi phải thả ?” – Acht chĩa hai tay ra để giễu cợt cô gái đó.
“Louis, chạy đi, chạy khỏi gã đó đi, chạy thật xa khỏi nơi này đi.”
Cô ta nói cái quái gì vậy ? Tôi thật sự không hiểu. Tôi thấy Acht có vẻ khác biệt hơn khi nãy, nhưng tôi hoàn toàn không thấy một ý định xấu gì trong nụ cười có phần quái gở của anh ta.
“Lời nói của cô vẫn chưa đủ để thuyết phục cậu bé đó. Hãy để ta lo liệu phần còn lại.”
Bỗng…một giọng nói thứ tư chen chân vào cuộc đối thoại tay ba này. Một giọng nói trầm, rất là trầm, nhưng cũng rất đáng sợ. Ngay khi lời nói đó phát ra thành tiếng, bầu không khí xung quanh trở nên khó thở một cách lạ kì. Từ trước mặt cô gái Louisa, một vòng phép bằng máu tự dưng được vẽ nên. Một làng khói đỏ đầy mùi chết chóc phát ra từ đó. Rồi một bàn tay đỏ xuất hiện, lao ra từ vòng tròn ma pháp, kéo theo hàng ngập tiếng kêu la, tiếng thét, tiếng chết chóc ở bờ “bên kia” nơi nó xuất hiện.
Nó trỗi dậy như một toà tháp, sừng sững, oai nghiêm, khiến cho những kẻ xung quanh thấy mình thật nhỏ bé. Nó có một màu đỏ rất rực rỡ, như thể mỗi ngày nó sử dụng máu tươi làm nước tắm. Nó không có mắt, nó không có mũi, gương mặt nó chỉ có hai đốm sáng nhỏ như hai ánh mặt trời mini thay cho đôi mắt. Toàn thân nó cũng chỉ là một màu đỏ, với áo choàng đỏ khoác quanh cái thân trần màu đỏ của nó. Bầu trời xung quanh cũng muốn đỏ theo sự xuất hiện của con quỷ đỏ này. Cái duy nhất không mang màu đỏ chết chóc của nó ngoại trừ đôi mắt chính là cặp sừng đen của quỷ dữ và bộ móng vuốt trên tay nó kia. Chỉ cần nhìn nó, tôi có cảm giác như rằng máu mình có thể tuôn trào ra theo lệnh của con quỷ này. Và vì một lí nào đó, cái tên của nó không hiểu sao lại hiện lên trong đầu tôi – Chúa quỷ
Mephistopheles
“Tôi nghĩ…tôi phải chạy đây…” – Tôi nói với Acht trong sợ hãi – “Anh cũng nên chạy đi. Tôi không biết anh thực ra là ai, nhưng anh không địch lại nó đâu. Nó quá mạnh. Tôi có cảm giác như thế. Dù anh có là quỷ là thần, anh sẽ chết nếu như anh đối đầu với nó. Chạy đi Acht.”
“Quỷ ? Thần ? Cậu nghĩ anh đây là ai ? Anh đây là Acht. Chỉ thế là đủ.” – Acht nở một nụ cười kiêu ngạo – “Không cần quan tâm anh, chạy đi Louis. Anh sẽ gặp lại chú sớm thôi.”
“Thế thì…bảo trọng nhé, Acht.” – Tôi bắt đầu chạy như một thằng hèn. Nhưng tôi làm thế không chỉ vì nghe lời của Acht. Tôi thật sự sợ con quỷ đỏ đó, và cũng sợ cô gái tên Louisa Ferre kia. Tôi đã đúng, cô ta chỉ tổ mang rắc rối đến cho tôi. Trước khi ra khỏi con hẻm, tôi có thể thấy Mephisto đã chặt đứt một cánh tay của Acht bằng ma pháp nào đó. Anh ta đã hy sinh vì tôi. Tôi sẽ không quên anh đâu, Acht.
------
Con quỷ đó tiếp tục lặng thinh khi chĩa ngón tay về phía Acht, niệm lên một cổ chú và bắn đứt lìa cánh tay của chàng trai trẻ kia bằng một tia chớp lửa nhanh đến kinh người. Cô gái tên Louisa Ferre cũng không thốt lên một lời thừa thãi, nhưng sự lo lắng, sự sợ hãi tột cùng lại đang hiện rõ lên trên gương mặt xinh đẹp ấy khi ánh mắt sắt bén đó nhìn về kẻ đã mất một tay kia. Minh chứng cho sự sợ hãi của cô, chính là việc tên Acht đó đang cười, kể cả khi một tay của hắn đã trở thành cám khi lãnh đòn của Mephisto, còn vai của hắn lại đang tuông máu không ngừng, tạo thành một con suối máu đang nhuộm đỏ mặt hẻm này đây.
“Ha ha ha…HAHAHA…CHỈ THẾ THÔI À ? Tầm thường quá tầm thường quá. Dựa trên khung điểm của tôi, tôi cho lão quỷ kia…3 điểm. Qúa tầm thường, một con Cerberus thậm chí có thể làm tốt hơn một con quỷ đứng vào hàng Top kia. Làm lại nào, lần này, làm cho tốt đấy nhé.” – Ngay sau khi Acht kết thúc lời sỉ vả Mephisto theo phong cách của hắn, bàn tay nát bấy đang nằm đờ dưới mặt đất của hắn tự dưng bay lên, kèm theo lượng máu mà hắn mất. Tất cả lắp lại thành một cánh tay hoàn chỉnh như hắn chưa bao giờ bị mất nó. – “Nào nào. Nhanh lên nhanh lên. Làm đi làm đi ? Sao không làm ? Làm đi ? Lần này kiếm cái phép nào mạnh mạnh ấy nhé. Làm đi ? Nói chung là có làm được không ? Làm có khó không ? Giết thằng này có khó không ? Khó lắm à ? Vậy tóm lại có làm được không ?”
Mephisto trở nên tức giận, và ông ta đã làm, làm thậm chí còn tốt hơn mong đợi của Acht – Mephistopheles dùng nắm đấm của mình và biến Acht thành một mớ bầy nhầy không hình không dạng. Cú đấm ấy tạo ra một lỗ hổng gần như khổng lồ dưới mặt đất, quá nhanh để mà thấy và quá mạnh để mà chặn. Cái gọi là Acht chỉ còn là một mớ thịt và một vũng máu còn sót lại ở dưới mặt đất.
“Tôi làm quá mức rồi à ?” – Mephisto nói với Louisa.
“Không…hắn ta không dễ chết vậy đâu. Tên sát thủ đã
giết chết vua quỷ Lucifer không thể nào chết dưới những thứ tầm thường như vậy được.”
“Kyahahahahaha…phải đấy phải đấy.”
Giọng nói của Acht dần trở nên khó nghe, cho đến độ nó trở thành một thứ âm thanh quái dị mà không đôi tai nào muốn nó chạy vào trong.
Acht – như trước đó, tái sinh từ mớ tàn dư còn sót lại của hắn, chúng tạo nên lại hình hài của Acht khi hắn vẫn còn sống lành lặn – một quý ông tóc trắng với bộ comple lịch lãm và chiếc mũ phớt đen đội trên đầu. Hoàn toàn không một vết rách, không một hạt bụi bẩn nào đậu ở trên chúng. Một sự tái sinh quá lạ lùng mà không ai hiểu được.
“Về uy lực thì…9 điểm. Nhưng về phong cách thì chỉ 5 điểm thôi. Tầm thường quá tầm thường quá. Tôi đây là một nhà văn yêu thích tính sáng tạo. Nhưng đôi khi, đi theo lối mòn cũng không phải là điều tệ lắm. Quan trọng là phải làm sao cho lối mòn nó trở nên mới hơn cơ. Này này quỷ đỏ, sao lần này ngươi không thử nói rằng: “Muahahahha…đáng đời con tép dám cản đường chúa quỷ như ta. Hy vọng của loài người đã chấm dứt. Ta sẽ tiêu diệt thế giới này vì ta có thể. Ta là bất bại. Muahahahhaha…”. Vậy đi nhé, dạo này những tác phẩm ăn khách thường hay chạy theo lối mòn lắm. Nào…làm lại nào.” – Acht tiếp tục lải nhải.
“Có thật là…ngươi là kẻ đã giết chết Lucifer ?”
“Nói gì thế quỷ đỏ ?” – Acht hỏi lại Mephisto.
“Ta bảo: NGƯƠI LÀ KẺ GIẾT LUCIFER À ?” – Vừa thét lớn, Mephisto tiếp tục tung đấm, những cú đấm mạnh ấy đủ mạnh để biến một con voi thành một mớ thịt với tốc độ càng ngày càng bước sang ngưỡng âm thanh đang được tung ra và nhắm vào chàng trai xấu số. Bắt đầu từ thân của Acht, rồi tới tay, tới chân. Tốc độ ngày một tăng, cho đến khi thịt của Acht thậm chí còn không chừa lại một mảnh. Sự giận dữ và hận thù của Mephisto đều được gắn chặt vào nắm đấm này.
Nhưng nó vẫn chưa đủ để tiêu diệt Acht…
“Hà. Nếu là thế thì sao ? Tao giết Lucifer thì sao chứ ? Chẳng phải. Tiêu diệt Vua quỷ là nghĩa vụ của anh hùng sao ? Đằng nào thì lão đó cũng chẳng bị giết, tao giết trước cho đỡ mệt thì có sao nào.” – Giọng nói của Acht hiện lên đằng sau cả Mephisto lẫn Louisa, và Acht thật sự đang ở đó, vẫn lành lặn như chưa hề bị gì. – “Với lại…tại sao lại chỉ trích tao vì giết Lucifer chứ ? Chẳng phải tao cũng tiêu diệt tên Chúa bù nhìn của Thiên giới sao ? Kẻ thù của bọn ngươi bị tiêu diệt rồi đấy, ngai vàng của Âm giới cũng đang trống rỗng. Nếu ngươi là quỷ thật, thì một con quỷ mạnh như ngươi – Mephistopheles – đáng lẽ phải chiếm lấy cái ngai đó và làm trùm của bọn quỷ.”
“Ngươi nghĩ ta là loại quỷ dơ bẩn đến thế à ? Giết ngươi xem ra vẫn chưa đủ. Để một kẻ như ngươi giết người bạn thân nhất của ta là sự ô nhục lớn nhất mà Mephisto này phải chịu. Cái chết vẫn còn quá tốt đẹp với ngươi. Hãy chờ đấy, ta sẽ mang cho ngươi một số phận còn tệ hơn cả cái chết. “
“Cứ thoải mái. Cần số điện thoại của tao không ? Tiện thể, nếu được thì ngươi kiếm nhà cho tao quanh đây nhé. Tao đây không giỏi trong mấy vụ bất động sản lắm. Tao sẽ chờ trong căn nhà đó. Ngươi cứ muốn đến khi nào thì đến. Nhưng phải đợi tao mua cà phê gói về đã, chứ không thì khi đến tao chẳng biết lấy gì mà mời nước ngươi đâu.Khahahahahaha” – Acht tiếp tục giễu cợt.
“Ngươi…ngươi…” – Sự giận dữ của Mephisto bắt đầu chạm đến đỉnh điểm. Nếu như Louisa không ra dấu cản lại, thì có lẽ vị Chúa quỷ đây có thể huỷ diệt cả thành phố này chỉ để gãi ngứa cho một kẻ như Acht.
“Ông giận dữ cũng không có ích gì đâu, Mephisto. Hiện giờ, chúng ta không có đủ khả năng để tiêu diệt hắn. Với lại, kế hoạch của hắn là chọc tức chúng ta bằng cách để cho chúng ta giết hắn tuỳ thích cho đến khi nào chán thì thôi.”
“Oài. Bộ cô là tiên tri à ? Hay là người đọc được tâm trí thế ? Tại sao kế hoạch mà tôi đã bỏ công ra để suy nghĩ lại bị vạch trần nhanh như thế ? Tại sao ? Tại sao ?” – Acht bắt đầu diễn một vở kịch do bản thân hắn đóng. - “Đúng là không hổ danh kẻ mà tao đã giết. Tao lấy làm tự hào đấy.”
“…” – Louisa thừa biết hắn đang cố khiêu khích cô, nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh của mình mà nghĩ đến một việc lớn hơn – “Tại sao ngươi lại làm việc này ? Ngươi là ai ? Ngươi là cái gì ? Ngươi được lợi gì từ việc tiêu diệt Chúa tể ánh sáng và Vua của bóng tối ?”
“Hà. Giờ thì chơi trò moi thông tin à ? OK…tao đây cũng đang có hứng nói chuyện. Nói thật là…tap chẳng được lợi gì trong những hành động mà tao làm cả.”
“Như thế nghĩa là sao ?” – Louisa tiếp tục nói.
“Thì là thế thôi. Tao nói tao chẳng được lợi gì cho tao cả. Những gì tao làm chỉ để cho VUI mà thôi. VUI cho tao, VUI cho Sếp. Nhà nhà đều VUI. Chẳng phải như thế tuyệt lắm sao ?” – Hắn tiếp tục cười điên cười dại – “Tao đây cũng chỉ là dân làm công ăn lương thôi. Nếu như Sếp thấy không hài lòng, tao sẽ bị đuổi việc. Vì thế, để tiếp tục thăng tiến, chẳng phải con người thường hay mua quà mua cáp tặng sếp hay sao ? Tuy nhiên, Sếp của tao thì chẳng phải bình thường gì, nên tao chỉ có thể dâng tặng thành phố này để làm sân tấu hài cho Sếp xem thôi.”
“Và cái chết của Lucifer lẫn của Chúa là những gì cần thiết để vén lên cái vở tấu hài đó ?” – Mephisto chen chân vào cuộc đối thoại.
“Chính xác Chính xác. Những gì tao làm…chỉ đơn thuần là một sự khởi đầu của chuỗi kết quả đến từ hành động của tao. Hãy cứ chờ xem, những trò vui nào sẽ xảy ra mà tao không hề biết được ? Cừ chờ đi…chờ đi.”
Thân xác của Acht dần tan biến vào không khí mà không rõ một lí do gì, chỉ biết rằng với sự xuất hiện dư âm của tiếng cười man dại mà hắn bỏ lại thì có thể nói hắn ta vẫn còn sống, sống khoẻ và vẫn đang tiếp tục một kế hoạch nào đó mà không ai biết được. Chỉ có điều, kết quả sẽ không hề tốt đẹp gì khi đồng hồ số phận vẫn đang dần điểm.
------
Đêm đến, mưa rơi.
Đã bao lâu rồi ? Tôi đã chạy, đã trốn bao lâu rồi ?
Acht…anh ta đã hy sinh cho tôi được sống. Anh ta còn sống không ? Hay là đã chết rồi ? Tôi đã tận mắt chứng kiến con quỷ đó bắn đứt tay anh ta. Làm sao anh ta có thể sống được chứ ?
Tôi đã gián tiếp giết chết một con người…
Cơn mưa dai dẳng này bắt đầu từ khi bầu trời chụp tối, và nó vẫn không dứt khi đồng hồ đã gần điểm 11 giờ. Ban đầu tôi vẫn còn chờ đợi cho nó qua đi, nhưng khi không còn hy vọng, tôi chỉ còn biết tắm trong làn nước lạnh rơi xuống từ trên trời mà tiếp tục chuyến đi vô định.
…
Không biết phải do số phận hay không, nhưng tôi, trong vô thức, không hiểu sao lại trở về nơi mà tôi đã bỏ đi từ buổi sáng hôm này – trại tị nạn ở trong nhà thể thao tại một ngôi trường nào đó.
Thật lạ kì, nhưng cơn mưa này vẫn chưa có dấu hiệu dừng. Chân tay tôi đã muốn tê buốt đi vì lạnh.
Có thể họ đã ngủ hết rồi – tôi tự nhủ. Nếu như những người trong đó đã đi ngủ hết, thì một kẻ như tôi lẻn vào rồi lẩn tại xó nào đó nghỉ ngơi chắc cũng không sao đâu.
Dù vậy…tôi có một cảm giác quái gở.
Nó chặn chân tôi lại, như một lũ tiểu quỷ vô hình bảo chủ nhân rằng: Xin đừng bước vào đó. Có chuyện gì vậy ? Chuyện gì đang xảy ra ?
Mặc cho cảm giác lạ lùng, tôi tiếp tục bước tới. Chỉ còn vài bước nữa thôi là tới cảnh cửa để vào trong rồi. Nhưng cảm giác lạ ấy vẫn còn đó, nó càng ngày càng nặng nề, như rằng hai tay hai chân tôi đang đeo chuỳ đeo gông vậy. Tuy nhiên, tôi đã gần đến được cánh cửa, chỉ cần mở nó ra…
“Khoan đã, Louis.”
Một giọng nói thân thuộc vang lên sau lưng tôi, nhưng đó không phải là giọng nữ của con nhỏ Louisa khiến tôi phải sợ đến đứng người vào buổi chiều. Tôi quay lại, và thấy anh chàng nhà văn Acht đang đứng đó, lành lặn cùng với chiếc dù đen chắn mưa và nụ cười bí ẩn trên mặt.
“Anh Acht. Anh vẫn…còn sống sao ? Hay đây là hồn ma bóng uế của anh trở về ám tôi ?” – Tôi run run hỏi.
“Chậc…chú nghĩ anh đây dễ chết đến thế à ? Ha ha ha. Cỡ ba năm nữa anh mới chết được.” – Acht nói – “Mà thôi, không nói chuyện đó. Anh khuyên chú không nên vào trong đó đâu.”
“Tại…sao ?”
“Anh sẽ không nói nhiều. Bây giờ, chú có hai lựa chọn: Nếu chú còn coi trọng giá trị của nhân cách con người mà chú mong muốn, hãy rời khỏi đây. Nếu chú muốn thật sự biết được chuyện gì đang xảy ra tại thành phố này, tại hiện thực này, và món quà mà số phận đang chờ đợi để tặng cho chú, hãy mở cánh cửa này vào trong và đối diện với nó.”
Dù anh ta nói gì tôi không hiểu, nhưng giờ đây, tôi phải đưa ra câu trả lời của mình. Tôi nên làm gì ? Tôi nên chọn gì ? Con tim của tôi bảo tôi phải làm gì ?
Câu trả lời của tôi là…
Tôi là Con Người.
[spoil]
“Tôi là…con người.” – Tôi nói câu trả lời của mình ra cho Acht.
“Nếu thế…thì chú đừng vào trong đây nữa. Anh nói thật lòng đấy. Hãy tìm một nơi khác đi. Tìm một nơi tị nạn khác, và chờ ở đó cho đến khi nào cơn bão này qua đi.” – Acht nói, sau đó, anh ta đưa cây dù đen của mình cho tôi rồi lẳng lặng bỏ đi ra ngoài làn mưa đang dần nặng hạt, vẫn với nụ cười bí ẩn của mình trên môi.
Sau khi anh ta bỏ đi, dù tò mò, nhưng tôi không hề mở cánh cửa đó ra một lần nào nữa, và bỏ đi ra ngoài với cây dù đen chắn mưa.
…
Tôi lại đi…lại đi…lại đi.
Không một điểm dừng, không một hồi kết.
Liệu tôi đã chọn sai sao ? Tại sao mọi thứ lại càng nặng nề trong tim tôi thế này ?
Tại sao tôi lại cứ có một cảm giác khó chịu, kể cả khi đã tránh xa nơi đó ?
“!”
Có một cô gái tự dưng xuất hiện trước mắt tôi, không che chắn bởi một thứ gì trong cơn mưa. Đó không phải là Louisa, mà là một kẻ khác.
Một cô gái nhỏ, một cô gái con người với nụ cười nhí nhảnh trên môi. Nhưng sự nguy hiểm lại đến từ chính nụ cười đó.
Tôi thấy cô ta cũng nguy hiểm hệt như Louisa, nên tôi đã nghĩ đến việc chạy trốn.
Tuy nhiên, trước khi chân tôi nghe lệnh, chúng đã lìa ra khỏi thân người của Louis này.
Tôi ngã quỵ xuống khi không còn chân, khả năng không cảm nhận đau đớn không có thể giúp gì được cho tôi trong trường hợp này. Tôi đã mất chân, và không thể nào chạy được.
Từ sau cô gái nhỏ bé đó, một hình dáng sáng chói hiện lên sau lưng cô ta – một thiên sứ ? Vị thiên sứ đó có một lưỡi hái ánh sáng trên tay, dính trên đó một màu máu đen lạ kì. Đó là máu của tôi à ?
Tôi không còn nghĩ thông thoáng được gì nữa…
Thời gian trôi qua tuy nhanh mà chậm. Tôi nhắm mắt lại, và phút sau đã thấy cô gái tên Louisa nhập hội với tôi, dù cô ta cũng chẳng còn sống để theo đuổi tôi nữa.
Dòng máu màu đen của cô ta dần loang tới chỗ tôi, hợp chung với vũng máu đen chảy ra từ chân tôi trước đó. Trông cứ như một đôi tình nhân chết cũng đi theo nhau vậy.
Tôi không quan tâm tới điều đó, quan trọng là…tại sao ? Tại sao một kẻ chọn lấy con đường của một con người lại có kết cục như thế này ?
Tôi dùng khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại trước khi cô gái nhí nhảnh kia tung đòn dứt điểm mà nhìn vào dòng nước lạnh ở trên mặt đường, phản chiếu lên gương mặt của tôi – Louis Cypher.
À…Tôi hiểu rồi, tại sao tôi phải chịu một kết cục nhảm nhí như thế này.
Bởi vì tôi là…
One within the many truths…of the Alternativ Realities
[/spoil]
Tôi muốn biết sự thật
[spoil]
“Tôi muốn biết sự thật…” – Không biết vì lí do gì, tôi lại tránh né ham muốn cao nhất của bản thân – được làm một con người. Nhưng tôi nghĩ, đây là cách tốt nhất.
Lý lịch của tôi, cuộc đời của tôi…những gì tôi gặp phải và số phận mà tôi đang đi. Không thể nào nó là thứ thuộc về một con người bình thường.
Tôi có quyền được biết mình là ai.
“Ô…Anh cứ nghĩ chú đây sẽ muốn làm người chứ ?” – Acht lần đầu tiên đưa ra bộ mặt ngạc nhiên của mình – “Thôi kệ…đằng nào chú cũng là một phần của “tên đó” mà.”
“Tiến lên đi. Louis. Con đường phía trước của chú sẽ chứa đầy chông gai, nhưng đó là thứ mà chú phải vượt qua bằng chính sức mình.” – Acht nói tiếp – “Xem ra anh không còn gì phải dạy chú nữa rồi.”
“Ơ…từ khi nào anh là thầy của tôi thế ?”
“Anh lúc nào chẳng là thầy của chú.” – Cười lớn, Acht quay lưng lại, chuẩn bị bỏ đi – “Anh mong chú không hối hận con đường này.”
Sau đó, Acht đi vào trong làn mưa, rồi dần dần hoà làm một với màn đêm thăm thẳm. Anh ta trông cứ như một bóng ma, nhưng tôi không có quyền nói một kẻ khác như thế khi bản thân mình cũng là một hợp thể của hàng đống điều lạ kì.
Quyết định của tôi không hiểu sao xoá bỏ đi thứ xiền xích vô hình kiềm hãm tôi lại. Tôi thấy mình thật thoải mái, không còn bị một thứ gì kiềm chế nữa. Dù vậy, tôi phải chuẩn bị cho con tim của mình để mà thấy những gì sẽ xảy ra phía trước.
…
Con đường dẫn đến nhà thể thao không hiểu sao lại tối tăm như mực. Đành rằng cúp điện vẫn còn, nhưng mọi hôm trước mọi người tại đây vẫn dùng nến để soi sáng đường đi mà ?
Càng bước đi, tôi càng nghe thấy những âm thanh lạ kì. Chúng không xuất phát từ đầu tôi, mà đến từ con đường phía trước – nơi dẫn đến nhà thể thao.
Cuối cùng cũng đến nơi…tôi cầu mong cho khung cảnh đầm ấm của những người tị nạn vẫn còn đó. Cầu Chúa…cầu Chúa.
Và Chúa, kể từ khi ấy, không còn tồn tại trong thâm tâm của tôi nữa…
…
Đây là Địa Ngục, Đây là Địa Ngục.
Máu. Máu. Máu. Máu. Máu. Máu. Máu. Máu. Máu có khắp mọi nơi, mọi chỗ. Máu có ở trên tường, trên trần, trên mặt đấy. Máu như nước, máu như rượu, máu như những hạt mưa trên trời cao .
Ở đây chỉ có máu, máu, máu, máu, máu, máu, máu, máu…
“Nhân Danh Cha, và Con, và Thánh Thần…Amen…”
Thịt, thịt, thịt, thịt…máu và thịt, máu và thịt…Tay, chân, thân, đầu…chúng rải rác xung quanh, rải rác xung quanh. Chuyện gì đang xảy ra ? CHUYỆN GÌ ĐANG XẢY RA VẬY TRỜI ?
“Tạ ơn cùng Cha…”
Lũ đó đang nói cái gì vậy ? Chúng đang nói cái gì vậy ? Lũ quỷ đỏ với mặt mũi bặm trợn đang nói cái gì vậy ? Tại sao chúng lại dùng máu vẽ vời lên tường ? Tại sao chúng lại vẽ thiên thần ? Vẽ quỷ dữ ? Vẽ lên vườn địa đàng ? Vẽ lên Chúa lòng lành nhân từ với gương mặt trống rỗng ? Tại sao ? Tại sao ? TẠI SAO ?
Tại sao ở trên cao kia lại có một con quỷ đóng vai cha xứ ? Tại sao hắn lại cầm đầu của đứa bé tốt bụng với tôi vào buổi sáng và cầm một ly máu của con bé ở bên cạnh ? Tại sao hắn lại lải nhải đây là Bánh Thánh và đây là Máu Người vậy ?
Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ?
Đầu óc tôi quá cuồng loạn, quá điên rồ.
Sự bình tĩnh không còn ở trong đầu tôi nữa…
Tôi hoá điên lên, và ẩn mình trong sự điên dại.
…
Tôi tỉnh dậy như một người say ngủ, phía trước vẫn là màn đêm. Đó chỉ là giấc mơ ư ? Đó chỉ là một ảo ảnh ư ? Làm ơn, làm ơn đi…Hãy cho tôi thấy những người khác đang ngủ say thay vì bị hiến tế bởi một giáo xứ của quỷ…
Hên quá, họ vẫn còn ngủ say. Tôi đã có thể tìm một chỗ để ngủ trong này với chút bánh và nước. Đứa bé lúc sáng vẫn an toàn. Không có gì khiến cho con tim tôi ấm lòng hơn là cảnh này nữa.
…
Nhưng không, đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mộng.
Khi tôi tỉnh dậy, tôi đã thấy cô gái tên Louisa Ferre trước mặt mình. Tôi đang ngã trên sàn, cô ta thì đang ở ngay gần tôi, hai tay hai chân chống vào mặt đất, còn gương mặt cô ta thì hằn rõ lên một chữ “GIẾT”.
Tôi nhìn xung quanh, mọi thứ đã chết hết, đám quỷ, những con người khác. Chết…Chết…Chết.
Tôi không quan tâm nữa, tôi nản lắm rồi. Đây là món quà của số phận à ?
“Sao thế ? Giết đi chứ ?” – Chán nản, tôi nói với cô gái định giết mình trước mặt. Cô ta không trả lời.
Và khi đó, sát khí biến mất.
Cô ta…đang khóc ? Tại sao lại khóc chứ ? Chẳng phải cô đến để giết tôi sao ? Làm gì đi chứ, làm gì ngoài khóc đi chứ…
Rồi khi đó, cô ta nói lên một câu nói khiến tôi phải thin lặng cả trong con tim lẫn giọng nói của mình.
“Tại sao…? Tại sao
một Vua quỷ lại đi giết đồng loại của mình ?”[/spoil][/spoil]