- 18/7/08
- 2,194
- 564
Thể loại: Action, Adventure, Fantasy, Romance.
Rating: +16
Nội dung: Một chàng trai trẻ bị quăng vào một thế giới kỳ ảo. Sẽ là một câu chuyện bình thường nếu như chàng trai ấy không phải là một phiên bản họ hàng xa với Kira (Death Note)
Lại một ngày bình thường trong cuộc đời của các học sinh.
Buổi chiều. Tiếng chuông kết thúc giờ học cuối cùng trên ghế nhà trường cấp 3 của cậu được vang lên, theo sau đó, chính là ánh sáng của con đường dẫn tới Đại học. Học sinh cùng lớp cậu ai nấy đều vui vẻ xách cặp ra về, không ít trong số đó là bộ mặt chán nản vì phải học lại để chuẩn bị cho đợt thi Đại học tiếp theo, ngoài ra, những kẻ còn lại đều là những người: 1. Đậu đại học. 2.Hài lòng với tấm bằng tốt nghiệp mà chuẩn bị đi kiếm việc làm.
Buổi học hôm nay, suy cho cùng, cũng chỉ là một thứ “kỷ niệm” cuối năm mà thầy chủ nhiệm của cậu muốn dành cho cả lớp, để nhắc nhở lại sự hành xác của ba năm cấp ba mà những người trong đây phải trải qua.
Nhưng cậu không quan tâm, kể cả khi cậu là học sinh ưu tú của lớp mà người người ghen ghét. Ba năm cấp ba của chàng học sinh hoàn hảo chỉ hệt như ba phút vô nghĩa. Với cậu, điểm tốt, trường tốt và có được bằng tốt là tất cả. Hoặc đó là những gì mà cậu buộc phải coi là tất cả. Sự kỳ vọng đôi khi lại làm chán nản một con người.
“Này Lai ơi, cậu có muốn đi Karaoke chung với bọn mình không ?” – Một thằng trong đám lí nhí thuộc lớp của Lai bảo sau khi tách khỏi đám đông đang chuẩn bị mở tiệc tốt nghiệp.
“Không đâu. Các cậu cứ đi mà không có mình. Mình đi theo cũng chỉ tổ làm các bạn buồn thôi.” – Phũ phàng, Lai nâng kính, trả lời rồi bỏ đi không quay đầu lại.
Thật là nhàm chán…
Hôm nay là ngày Lai đến trường nhận Ký túc xá. Từ sáng, những gì cần chuẩn bị, Lai đã bỏ sẵn trong túi hết cả. Nhưng, Lai lại chẳng vui vẻ gì. Kể cả khi gần ra khỏi cửa, gia đình cậu thậm chí còn không chào Lai một tiếng. “Học tốt” – Đó là câu nói duy nhất mà cha dành cho Lai.
Một gia đình nhàm chán…
“Con đi nhé ba mẹ…” – Nói rồi, Lai mở cửa ra rồi lên chiếc Taxi đã gọi trước nhà. Cậu không ngoảnh đầu lại với căn nhà mình lớn lên, vì biết rằng phía sau cũng chẳng có ai ra đưa tiễn.
Thật là nhàm chán.
Đường lại kẹt. Taxi của cậu nãy giờ chỉ bị kẹt cứng tại một chỗ. Một khởi đầu không mấy đẹp lắm cho một học sinh đại học.
Lai mang đồ học sinh cấp 3 cũ của mình – áo trắng, nhưng không bỏ trong quần xanh mà để ra ngoài. Cách mặc này khiến cậu thoải mái hơn mà không bị coi là quái gở. Cậu có mái tóc đen Á Châu đặc trưng và đeo một cặp kính cận không dày lắm.
Trời thật là nóng, mồ hôi đang dần dần chảy trên má Lai. Hàng xe phía trước vẫn không chịu nhích một bước. Cứ thế này, Lai sẽ chẳng bao giờ tới được nơi, mà nếu có thì kiểu nào cũng trễ. Thôi kệ vậy.
“Đánh thức cháu dậy khi tới nơi giùm nhé bác tài…” - Khó chịu, Lai nằm ngủ một chút trên ghế xe sau khi nhắn bác tài xế. Nó dùng túi xách của mình làm gối rồi đánh một giấc.
Thật là nhàm chán.
Ngủ dậy. Trời vẫn còn sáng. Tiếng ồn ào của xe cộ xung quanh không còn nữa. Nghĩa là…Lai đã tới nơi ?
Không, Lai tỉnh giấc. Xung quanh cậu không còn là đường phố đông nghẹt người, hay là trường Đại học mà cậu đang định đến, cũng chẳng phải bên trong chiếc Taxi chật hẹp nào. Xung quanh cậu là một khu rừng trông rất nên thơ. Một khu rừng hệt như vừa bước ra từ những câu chuyện kỳ ảo mà cậu đọc lúc rảnh.
Lai đang nằm dưới một gốc cây cổ thụ. Khi cậu đứng dậy mà quan sát, nó là một cái cây bị sét đánh trúng. Cành và lá đều đã không còn. Lạ lùng thật.
Lai bắt đầu suy tính đến những trường hợp xảy ra cho mình. Cậu nghĩ rằng mình bị bắt cóc, nhưng không có lí do nào để cho Lai lâm vào trường hợp trên. Và cậu cũng chẳng biết tài xế Taxi, nên không có chuyện ông ta quăng cậu tại đây và chuẩn bị chôn cậu.
Có thể Lai suy nghĩ hơi nhiều. Cậu vẫn còn giữ được sự bình tĩnh của mình, vì thế đừng để nó biến mất vì vài suy tính ảo tưởng.
Lai lấy di động của mình ra, nơi này không có sóng. Di động của cậu trở nên vô dụng, nhưng cậu vẫn giữ nó trong túi để đề phòng. Cậu đã bị cô lập, nhưng Lai vẫn không từ bỏ. Lai nâng kính lên khỏi sống mũi như một dấu hiệu của sự kiêu hãnh, không đầu hàng số phận.
Mọi thứ vẫn còn khá mờ nhạt đối với Lai, cậu quyết định dò la xung quanh một tí. Xách túi của mình lên vai, Lai lên đường.
…
Khu rừng này rất là lạ. Nó không có thú hoang, và gần như không có sự hiện diện của con người. Khi đi khá là xa, Lai vẫn chưa thấy một lối nào dẫn tới đường cái cả. Vì thế, Lai nghĩ rằng mình cần tìm một nơi cao ráo nào đó để quan sát sự thể. Cậu leo lên một cành cây và tìm thấy một ngọn núi.
Sau nửa giờ cuốc bộ, Lai tới được chân núi. Và thêm nửa giờ nữa, cậu mới tới được nơi cần để quan sát. Lúc này, Lai rất là mệt, chân cậu rã rời. Cậu vốn không giỏi trong những hoạt động ngoại khoá như thế này, nên cậu dừng bước, nghỉ chân và quan sát.
Nhưng khung cảnh xung quanh, nó không thể nào kiềm chế được nội tâm của cậu lúc này.
Xung quanh là rừng núi, rừng núi…và xa bạt ngạt hơn, là rừng núi. Ánh mặt trời ở đây rất dịu nhẹ, không nóng nực như thế giới mà cậu ở, nó như bàn tay dịu hiền của người mẹ xoa xoa đứa con ngỗ nghịch trên mặt đất. Và xa hơn, có vài sinh vật bay không rõ hình thù, nhưng bằng chứng chứng minh nó là một sinh vật không phải chim chóc chính là việc cậu vẫn nhìn rõ được chúng tại đây dù nơi đó rất xa, xa hơn khoảng cách mà ta có thể xác định một vật thể bay là chim là chóc. Nếu như ước tính tỉ lệ…thì chúng phải là những chiếc máy bay sống khổng lồ.
Đây là đâu ? – Lai tự hỏi. Cậu biết đây không phải một nơi thuộc về thế giới mà cậu biết rõ, nhưng Lai vẫn không biết nơi này là nơi nào. Liệu đây có thể là một giấc mơ ? Hay là cậu đã chết về được đầu thai nguyên vẹn sang một thế giới khác ? Hoặc thế giới mà cậu từng biết chỉ là một giấc mơ, và đây mới là thực tại ? Lai vẫn không tìm được câu trả lời nào.
Trời dần ngả tối, may là trước đó Lai tìm được một cái hang ở gần. Trước khi trời tối hoàn toàn, Lai tìm được một hai bó cây khô để làm củi. Cậu luôn có hộp quẹt nhằm đề phòng trường hợp một tên đầu gấu nào đó muốn hút thuốc, giờ đây, sự cẩn thận lại giúp cậu trong thế giới lạ lẫm này. Ngoài hộp quẹt, cậu còn có dao rọc giấy, không quá sắt, nhưng đủ để tự vệ bản thân Lai nếu như có con thú hoang nào gần đó lọt vào hang. Trong thời gian rảnh lúc này, Lai dùng dao gọt một cành cây ra để làm ná, và cậu gói một ít phấn hoa vào giấy tập để làm đạn. Nếu như có thú rừng hay là cái gì đó nguy hiểm, ít ra, Lai vẫn có thể kiếm chút thời gian để chạy thoát bằng hai thứ này.
Hệt như là cắm trại vậy – Lai nghĩ. Chỉ khác rằng không có bạn bè cùng lớp xung quanh, không có giám thị thầy cô để quản lý. Chỉ có cậu, mình cậu, và duy nhất là cậu ở chốn này. Và Lai thấy vui vì điều đó.
Thật là thú vị.
Một buổi sáng lại đến ở thế giới lạ kỳ. Lai khá đói và khát. Đêm qua cậu không ăn gì vì không tìm được thú rừng, và cũng chẳng có cây nào ra trái quanh đây. Mà nếu có, cậu vẫn không biết loại nào có thể ăn được. Nước đóng chai cậu đã uống hết. Vì thế, hôm nay Lai tạm thời bỏ hang mà ra xa hơn bên ngoài tìm kiếm thức ăn. Để đề phòng trộm cắp, Lai mang cả túi xách của mình theo dù chúng là một gánh nặng không nhỏ. Nhưng biết đâu sẽ có lúc cậu cần những thứ chứa trong đó ?
Tầm hai tiếng, Lai tới được một con sông. Mừng rỡ, cậu rửa mặt và uống nhanh một ngụm nước dưới làn nước mát lạnh. Lai chưa từng thấy loại nước nào mà ngon, mát một cách tự nhiên đến vậy. Cả nước đóng chai dù được quảng cáo là tinh khiết tới đâu cũng không bằng một góc loại nước mà cậu uống.
Sau khi cậu đổ đầy chai loại nước ấy và bỏ vào túi xách, Lai nghe thấy tiếng động lạ cách xa đây. Nó ầm ầm như xe ủi, rồi có tiếng kim loại va chạm, hệt như một công trường đang thi công ở gần đây. Dù lạ và có phần nguy hiểm, Lai vẫn muốn tới đó và quan sát, nên cậu liền làm theo những gì mình suy tính.
…
Tới nơi, Lai trốn vào bụi rậm. Cậu không tin được vào mắt mình.
Trước mặt Lai là một cảnh tượng tưởng chừng như chỉ có trong phim ảnh: Một cô gái đang chiến đấu chống lại một dạng sinh vật trông-như-khủng-long. Nó như một con T-Rex phiên bản thu nhỏ, có điều da đen hơn, có sừng trước đầu nhưng hung dữ không kém. Nó cao ít nhất cũng phải hai mét rưỡi, và cô gái với thanh trường kiếm dài gần một mét đã hạ được tận hai con. Con còn lại là con cuối cùng.
Sinh vật đen lao tới. Nó sử dụng sừng nhằm húc cô gái như một con bò tót. Nhưng cô gái kia lại sở hữu tốc độ và kỹ thuật của các đấu sĩ bò Tây Ban Nha. Cô không đỡ, mà lợi dụng chính đòn húc của sinh vật đen. Bật lên cao, cô gái đạp lên đầu sinh vật đen rồi tìm một vị trí cố định, dùng hai chân kẹp cổ nó rồi đâm kiếm xuyên đầu sinh vật nguy hiểm. Khung cảnh này hơi ghê rợn một tí, nhưng Lai vẫn không thể bỏ mắt khỏi cô gái dũng cảm với mái tóc tím cắt ngắn. Có cái gì trong cô ta thu hút cậu. Không phải do gương mặt thanh tú, phong thái thướt tha hay bộ áo giáp thưa thớt nhưng chắc chắn. Đó là sự dũng cảm mà cậu không hề biết cô gái nào ở thế giới của cậu có thể sở hữu nổi hay không, mà nếu có, thì cũng chỉ có những người phụ nữ huyền thoại như Amelia Earhart mới sánh nổi.
Bỗng…tưởng chừng như mọi việc đã kết thúc. Một tiếng ầm ầm nữa lại xuất hiện. Tiếng bước chân. Nếu coi đám sinh vật đen kia là xe lu, thì thứ chuẩn bị xuất hiện mới là xe ủi đất thật sự - Một con sinh vật đen tương tự, nhưng lại cao hơn gấp bội – Nó cao những 4 mét, to lớn hơn, hung dữ hơn, trông khoẻ mạnh hơn và đang tức vì cô gái dũng cảm ấy dám giết chết đồng loại của nó.
Lai có thể thấy cô gái đó bắt đầu cảm thấy sợ sệt một chút. Vì cô phải chiến đấu một mình và vừa phí sức với ba con quái thú khó xơi kia. Nhưng cô không chạy trốn mà vẫn giữ vững thanh trường kiếm bằng đôi tay nhỏ nhắn của mình.
Và Lai chỉ có thể đứng nhìn cô ta đi vào cõi chết.
Con quái thú Trùm tiếp tục quỹ đạo tấn công tương tự đám quái lóc nhóc. Nhưng sự chênh lệch về sức mạnh, kích cỡ và tốc độ khiến cô gái chiến binh không thể tiếp cận con quái thú khổng lồ. Lần đầu tiên mà Lai thấy, cô gái đó phải quay lưng lại với kẻ thù và sử dụng những cành cây gần đó làm địa điểm né tránh. Nhưng với con quái thú, chúng chỉ đơn thuần là mấy cành tăm xỉa răng cản đường.
Cô gái đó có thể né tránh, nhưng cô ta không thể chạy trốn được.
Cuộc rượt đuổi này dần biến thành một cuộc chiến về sức bền, mà chắc chắn rằng cô gái chiến binh sẽ là kẻ thua cuộc. Cô gái chỉ có thể chạy mà không tìm được cơ hội phản đòn. Khi kiệt sức, cô ta sẽ chết. Lai sẽ không làm được gì khi đó.
Nhưng không đồng nghĩa rằng trước đó Lai không thể làm gì.
Trong lúc cô gái chiến binh gần phí hết sức lực của mình, bỗng, có một thứ gì đó bắn vào mắt sinh vật mà làng cô gọi là Tyrant – cái tên được đặt cho bạo chúa của rừng xanh. Nó hệt như một hòn đá, nhưng nhẹ và nhỏ hơn. Và sau khi được bắn, có một thứ gì đó tản ra từ chúng. Một loại bột…
Cô có thể ngửi được chúng từ đây – đó là phấn hoa ?
Một thứ tưởng chừng như vô dụng, nhưng sau khi được bắn vào mắt và mũi con Tyrant khổng lồ, nó dần phát huy tác dụng của mình. Bụi phấn lọt vào mắt khiến con Tyrant không nhìn được, và mùi hương đọng lại ngay mũi khiến mũi nó khó chịu và trở nên vô dụng.
“Dứt điểm nó đi.” – Từ trong bụi rậm gần đó, một chàng trai với phục trang lạ kì cô chưa từng được thấy xuất hiện và nói với cô. Nhưng…con Tyrant, nó vẫn còn tai. Sử dụng đôi tai, nó phát hiện được chàng trai và chuẩn bị hướng về phía cậu ấy.
Cậu ta không ngại việc bị lộ vị trí để mà giúp đỡ cô gái. Cùng với bộ phục trang đó, và trí thông minh mà cậu ta sở hữu…chẳng lẽ…đó là người mà cô và làng đang tìm kiếm ?
Trước đó, cô không thể nào phí phạm cơ hội mà cậu ta đã vạch ra. Lao tới thật nhanh, cô dùng thanh kiếm gia truyền của dòng tộc và chém thẳng ngay chân con Tyrant. Một chân vẫn không chặn nó được, cô liền chém sang chân tiếp theo. Vẫn không được ? Vậy thì cô sẽ chém cả hai chân đến khi nào nó gục.
Nhưng tất cả vẫn chỉ có tác dụng làm chậm con Tyrant lại.
Nhớ lại đi…Nhớ lại đi – Cô gái lục lại bộ nhớ của mình và tìm kiếm lại những phép thuật cô được trưởng làng dạy.
Và khi đó, cô sử dụng một phép thuật cấp thấp hỗ trợ.
“Ventus” – Sau khi niệm chú, một cơn gió nhỏ nâng chân cô lên, tạo thành một bàn đạp vô hình, đẩy cô lên tới lưng của con quái thú. Chạy một mạch từ thân tới cổ, cô dứt điểm bằng một nhát đâm ngay sọ. Những gì trưởng làng dạy lúc nào cũng đúng: sinh vật không thể sống nếu như bị thương sâu ở trong đầu.
Con Tyrant khổng lồ dẫy dụa trong vài giây, rồi dần gục xuống. Cô gái hạ cánh an toàn sử dụng chính loại phép thuật trên.
Cô đã thành công…lần đầu tiên cô đã hạ gục một con Tyrant Chúa – điều mà chỉ có một đội thợ săn lành nghề mới làm được. Nhưng đó không phải do công sức của cô, nếu chàng trai trẻ đó không xuất hiện, cô đã gục ngã từ lâu.
Bây giờ…cô đã chắc chắc được cậu ta là ai.
“Cuối cùng…Trời cao cũng đã đáp trả lời mời gọi của chúng tôi…” – Cô gái kia rưng rưng nói – “Chào mừng ngài tới thế giới Aeon – thưa Ngôn sứ của Thiên Đàng.”
Thế giới Aeon ? Ngôn sứ của Thiên Đàng ? Đây là gì ? Một trò đùa à ?
Nhưng nếu đây là thực ? Mọi thứ diễn ra khi nãy đều là thực ? Vậy thì với tôi, nơi này sẽ là một hiện thực mới.
Đây quả là một điều trong mơ mới có được. Tôi ? Ngôn sứ của Thiên Đàng ? Thật nực cười, nhưng cùng lúc đó…
Nó cũng thật là tuyệt vời.
Rating: +16
Nội dung: Một chàng trai trẻ bị quăng vào một thế giới kỳ ảo. Sẽ là một câu chuyện bình thường nếu như chàng trai ấy không phải là một phiên bản họ hàng xa với Kira (Death Note)
Lại một ngày bình thường trong cuộc đời của các học sinh.
Buổi chiều. Tiếng chuông kết thúc giờ học cuối cùng trên ghế nhà trường cấp 3 của cậu được vang lên, theo sau đó, chính là ánh sáng của con đường dẫn tới Đại học. Học sinh cùng lớp cậu ai nấy đều vui vẻ xách cặp ra về, không ít trong số đó là bộ mặt chán nản vì phải học lại để chuẩn bị cho đợt thi Đại học tiếp theo, ngoài ra, những kẻ còn lại đều là những người: 1. Đậu đại học. 2.Hài lòng với tấm bằng tốt nghiệp mà chuẩn bị đi kiếm việc làm.
Buổi học hôm nay, suy cho cùng, cũng chỉ là một thứ “kỷ niệm” cuối năm mà thầy chủ nhiệm của cậu muốn dành cho cả lớp, để nhắc nhở lại sự hành xác của ba năm cấp ba mà những người trong đây phải trải qua.
Nhưng cậu không quan tâm, kể cả khi cậu là học sinh ưu tú của lớp mà người người ghen ghét. Ba năm cấp ba của chàng học sinh hoàn hảo chỉ hệt như ba phút vô nghĩa. Với cậu, điểm tốt, trường tốt và có được bằng tốt là tất cả. Hoặc đó là những gì mà cậu buộc phải coi là tất cả. Sự kỳ vọng đôi khi lại làm chán nản một con người.
“Này Lai ơi, cậu có muốn đi Karaoke chung với bọn mình không ?” – Một thằng trong đám lí nhí thuộc lớp của Lai bảo sau khi tách khỏi đám đông đang chuẩn bị mở tiệc tốt nghiệp.
“Không đâu. Các cậu cứ đi mà không có mình. Mình đi theo cũng chỉ tổ làm các bạn buồn thôi.” – Phũ phàng, Lai nâng kính, trả lời rồi bỏ đi không quay đầu lại.
Thật là nhàm chán…
------
Hôm nay là ngày Lai đến trường nhận Ký túc xá. Từ sáng, những gì cần chuẩn bị, Lai đã bỏ sẵn trong túi hết cả. Nhưng, Lai lại chẳng vui vẻ gì. Kể cả khi gần ra khỏi cửa, gia đình cậu thậm chí còn không chào Lai một tiếng. “Học tốt” – Đó là câu nói duy nhất mà cha dành cho Lai.
Một gia đình nhàm chán…
“Con đi nhé ba mẹ…” – Nói rồi, Lai mở cửa ra rồi lên chiếc Taxi đã gọi trước nhà. Cậu không ngoảnh đầu lại với căn nhà mình lớn lên, vì biết rằng phía sau cũng chẳng có ai ra đưa tiễn.
Thật là nhàm chán.
------
Đường lại kẹt. Taxi của cậu nãy giờ chỉ bị kẹt cứng tại một chỗ. Một khởi đầu không mấy đẹp lắm cho một học sinh đại học.
Lai mang đồ học sinh cấp 3 cũ của mình – áo trắng, nhưng không bỏ trong quần xanh mà để ra ngoài. Cách mặc này khiến cậu thoải mái hơn mà không bị coi là quái gở. Cậu có mái tóc đen Á Châu đặc trưng và đeo một cặp kính cận không dày lắm.
Trời thật là nóng, mồ hôi đang dần dần chảy trên má Lai. Hàng xe phía trước vẫn không chịu nhích một bước. Cứ thế này, Lai sẽ chẳng bao giờ tới được nơi, mà nếu có thì kiểu nào cũng trễ. Thôi kệ vậy.
“Đánh thức cháu dậy khi tới nơi giùm nhé bác tài…” - Khó chịu, Lai nằm ngủ một chút trên ghế xe sau khi nhắn bác tài xế. Nó dùng túi xách của mình làm gối rồi đánh một giấc.
Thật là nhàm chán.
------
Ngủ dậy. Trời vẫn còn sáng. Tiếng ồn ào của xe cộ xung quanh không còn nữa. Nghĩa là…Lai đã tới nơi ?
Không, Lai tỉnh giấc. Xung quanh cậu không còn là đường phố đông nghẹt người, hay là trường Đại học mà cậu đang định đến, cũng chẳng phải bên trong chiếc Taxi chật hẹp nào. Xung quanh cậu là một khu rừng trông rất nên thơ. Một khu rừng hệt như vừa bước ra từ những câu chuyện kỳ ảo mà cậu đọc lúc rảnh.
Lai đang nằm dưới một gốc cây cổ thụ. Khi cậu đứng dậy mà quan sát, nó là một cái cây bị sét đánh trúng. Cành và lá đều đã không còn. Lạ lùng thật.
Lai bắt đầu suy tính đến những trường hợp xảy ra cho mình. Cậu nghĩ rằng mình bị bắt cóc, nhưng không có lí do nào để cho Lai lâm vào trường hợp trên. Và cậu cũng chẳng biết tài xế Taxi, nên không có chuyện ông ta quăng cậu tại đây và chuẩn bị chôn cậu.
Có thể Lai suy nghĩ hơi nhiều. Cậu vẫn còn giữ được sự bình tĩnh của mình, vì thế đừng để nó biến mất vì vài suy tính ảo tưởng.
Lai lấy di động của mình ra, nơi này không có sóng. Di động của cậu trở nên vô dụng, nhưng cậu vẫn giữ nó trong túi để đề phòng. Cậu đã bị cô lập, nhưng Lai vẫn không từ bỏ. Lai nâng kính lên khỏi sống mũi như một dấu hiệu của sự kiêu hãnh, không đầu hàng số phận.
Mọi thứ vẫn còn khá mờ nhạt đối với Lai, cậu quyết định dò la xung quanh một tí. Xách túi của mình lên vai, Lai lên đường.
…
Khu rừng này rất là lạ. Nó không có thú hoang, và gần như không có sự hiện diện của con người. Khi đi khá là xa, Lai vẫn chưa thấy một lối nào dẫn tới đường cái cả. Vì thế, Lai nghĩ rằng mình cần tìm một nơi cao ráo nào đó để quan sát sự thể. Cậu leo lên một cành cây và tìm thấy một ngọn núi.
Sau nửa giờ cuốc bộ, Lai tới được chân núi. Và thêm nửa giờ nữa, cậu mới tới được nơi cần để quan sát. Lúc này, Lai rất là mệt, chân cậu rã rời. Cậu vốn không giỏi trong những hoạt động ngoại khoá như thế này, nên cậu dừng bước, nghỉ chân và quan sát.
Nhưng khung cảnh xung quanh, nó không thể nào kiềm chế được nội tâm của cậu lúc này.
Xung quanh là rừng núi, rừng núi…và xa bạt ngạt hơn, là rừng núi. Ánh mặt trời ở đây rất dịu nhẹ, không nóng nực như thế giới mà cậu ở, nó như bàn tay dịu hiền của người mẹ xoa xoa đứa con ngỗ nghịch trên mặt đất. Và xa hơn, có vài sinh vật bay không rõ hình thù, nhưng bằng chứng chứng minh nó là một sinh vật không phải chim chóc chính là việc cậu vẫn nhìn rõ được chúng tại đây dù nơi đó rất xa, xa hơn khoảng cách mà ta có thể xác định một vật thể bay là chim là chóc. Nếu như ước tính tỉ lệ…thì chúng phải là những chiếc máy bay sống khổng lồ.
Đây là đâu ? – Lai tự hỏi. Cậu biết đây không phải một nơi thuộc về thế giới mà cậu biết rõ, nhưng Lai vẫn không biết nơi này là nơi nào. Liệu đây có thể là một giấc mơ ? Hay là cậu đã chết về được đầu thai nguyên vẹn sang một thế giới khác ? Hoặc thế giới mà cậu từng biết chỉ là một giấc mơ, và đây mới là thực tại ? Lai vẫn không tìm được câu trả lời nào.
Trời dần ngả tối, may là trước đó Lai tìm được một cái hang ở gần. Trước khi trời tối hoàn toàn, Lai tìm được một hai bó cây khô để làm củi. Cậu luôn có hộp quẹt nhằm đề phòng trường hợp một tên đầu gấu nào đó muốn hút thuốc, giờ đây, sự cẩn thận lại giúp cậu trong thế giới lạ lẫm này. Ngoài hộp quẹt, cậu còn có dao rọc giấy, không quá sắt, nhưng đủ để tự vệ bản thân Lai nếu như có con thú hoang nào gần đó lọt vào hang. Trong thời gian rảnh lúc này, Lai dùng dao gọt một cành cây ra để làm ná, và cậu gói một ít phấn hoa vào giấy tập để làm đạn. Nếu như có thú rừng hay là cái gì đó nguy hiểm, ít ra, Lai vẫn có thể kiếm chút thời gian để chạy thoát bằng hai thứ này.
Hệt như là cắm trại vậy – Lai nghĩ. Chỉ khác rằng không có bạn bè cùng lớp xung quanh, không có giám thị thầy cô để quản lý. Chỉ có cậu, mình cậu, và duy nhất là cậu ở chốn này. Và Lai thấy vui vì điều đó.
Thật là thú vị.
------
Một buổi sáng lại đến ở thế giới lạ kỳ. Lai khá đói và khát. Đêm qua cậu không ăn gì vì không tìm được thú rừng, và cũng chẳng có cây nào ra trái quanh đây. Mà nếu có, cậu vẫn không biết loại nào có thể ăn được. Nước đóng chai cậu đã uống hết. Vì thế, hôm nay Lai tạm thời bỏ hang mà ra xa hơn bên ngoài tìm kiếm thức ăn. Để đề phòng trộm cắp, Lai mang cả túi xách của mình theo dù chúng là một gánh nặng không nhỏ. Nhưng biết đâu sẽ có lúc cậu cần những thứ chứa trong đó ?
Tầm hai tiếng, Lai tới được một con sông. Mừng rỡ, cậu rửa mặt và uống nhanh một ngụm nước dưới làn nước mát lạnh. Lai chưa từng thấy loại nước nào mà ngon, mát một cách tự nhiên đến vậy. Cả nước đóng chai dù được quảng cáo là tinh khiết tới đâu cũng không bằng một góc loại nước mà cậu uống.
Sau khi cậu đổ đầy chai loại nước ấy và bỏ vào túi xách, Lai nghe thấy tiếng động lạ cách xa đây. Nó ầm ầm như xe ủi, rồi có tiếng kim loại va chạm, hệt như một công trường đang thi công ở gần đây. Dù lạ và có phần nguy hiểm, Lai vẫn muốn tới đó và quan sát, nên cậu liền làm theo những gì mình suy tính.
…
Tới nơi, Lai trốn vào bụi rậm. Cậu không tin được vào mắt mình.
Trước mặt Lai là một cảnh tượng tưởng chừng như chỉ có trong phim ảnh: Một cô gái đang chiến đấu chống lại một dạng sinh vật trông-như-khủng-long. Nó như một con T-Rex phiên bản thu nhỏ, có điều da đen hơn, có sừng trước đầu nhưng hung dữ không kém. Nó cao ít nhất cũng phải hai mét rưỡi, và cô gái với thanh trường kiếm dài gần một mét đã hạ được tận hai con. Con còn lại là con cuối cùng.
Sinh vật đen lao tới. Nó sử dụng sừng nhằm húc cô gái như một con bò tót. Nhưng cô gái kia lại sở hữu tốc độ và kỹ thuật của các đấu sĩ bò Tây Ban Nha. Cô không đỡ, mà lợi dụng chính đòn húc của sinh vật đen. Bật lên cao, cô gái đạp lên đầu sinh vật đen rồi tìm một vị trí cố định, dùng hai chân kẹp cổ nó rồi đâm kiếm xuyên đầu sinh vật nguy hiểm. Khung cảnh này hơi ghê rợn một tí, nhưng Lai vẫn không thể bỏ mắt khỏi cô gái dũng cảm với mái tóc tím cắt ngắn. Có cái gì trong cô ta thu hút cậu. Không phải do gương mặt thanh tú, phong thái thướt tha hay bộ áo giáp thưa thớt nhưng chắc chắn. Đó là sự dũng cảm mà cậu không hề biết cô gái nào ở thế giới của cậu có thể sở hữu nổi hay không, mà nếu có, thì cũng chỉ có những người phụ nữ huyền thoại như Amelia Earhart mới sánh nổi.
Bỗng…tưởng chừng như mọi việc đã kết thúc. Một tiếng ầm ầm nữa lại xuất hiện. Tiếng bước chân. Nếu coi đám sinh vật đen kia là xe lu, thì thứ chuẩn bị xuất hiện mới là xe ủi đất thật sự - Một con sinh vật đen tương tự, nhưng lại cao hơn gấp bội – Nó cao những 4 mét, to lớn hơn, hung dữ hơn, trông khoẻ mạnh hơn và đang tức vì cô gái dũng cảm ấy dám giết chết đồng loại của nó.
Lai có thể thấy cô gái đó bắt đầu cảm thấy sợ sệt một chút. Vì cô phải chiến đấu một mình và vừa phí sức với ba con quái thú khó xơi kia. Nhưng cô không chạy trốn mà vẫn giữ vững thanh trường kiếm bằng đôi tay nhỏ nhắn của mình.
Và Lai chỉ có thể đứng nhìn cô ta đi vào cõi chết.
Con quái thú Trùm tiếp tục quỹ đạo tấn công tương tự đám quái lóc nhóc. Nhưng sự chênh lệch về sức mạnh, kích cỡ và tốc độ khiến cô gái chiến binh không thể tiếp cận con quái thú khổng lồ. Lần đầu tiên mà Lai thấy, cô gái đó phải quay lưng lại với kẻ thù và sử dụng những cành cây gần đó làm địa điểm né tránh. Nhưng với con quái thú, chúng chỉ đơn thuần là mấy cành tăm xỉa răng cản đường.
Cô gái đó có thể né tránh, nhưng cô ta không thể chạy trốn được.
Cuộc rượt đuổi này dần biến thành một cuộc chiến về sức bền, mà chắc chắn rằng cô gái chiến binh sẽ là kẻ thua cuộc. Cô gái chỉ có thể chạy mà không tìm được cơ hội phản đòn. Khi kiệt sức, cô ta sẽ chết. Lai sẽ không làm được gì khi đó.
Nhưng không đồng nghĩa rằng trước đó Lai không thể làm gì.
------
Trong lúc cô gái chiến binh gần phí hết sức lực của mình, bỗng, có một thứ gì đó bắn vào mắt sinh vật mà làng cô gọi là Tyrant – cái tên được đặt cho bạo chúa của rừng xanh. Nó hệt như một hòn đá, nhưng nhẹ và nhỏ hơn. Và sau khi được bắn, có một thứ gì đó tản ra từ chúng. Một loại bột…
Cô có thể ngửi được chúng từ đây – đó là phấn hoa ?
Một thứ tưởng chừng như vô dụng, nhưng sau khi được bắn vào mắt và mũi con Tyrant khổng lồ, nó dần phát huy tác dụng của mình. Bụi phấn lọt vào mắt khiến con Tyrant không nhìn được, và mùi hương đọng lại ngay mũi khiến mũi nó khó chịu và trở nên vô dụng.
“Dứt điểm nó đi.” – Từ trong bụi rậm gần đó, một chàng trai với phục trang lạ kì cô chưa từng được thấy xuất hiện và nói với cô. Nhưng…con Tyrant, nó vẫn còn tai. Sử dụng đôi tai, nó phát hiện được chàng trai và chuẩn bị hướng về phía cậu ấy.
Cậu ta không ngại việc bị lộ vị trí để mà giúp đỡ cô gái. Cùng với bộ phục trang đó, và trí thông minh mà cậu ta sở hữu…chẳng lẽ…đó là người mà cô và làng đang tìm kiếm ?
Trước đó, cô không thể nào phí phạm cơ hội mà cậu ta đã vạch ra. Lao tới thật nhanh, cô dùng thanh kiếm gia truyền của dòng tộc và chém thẳng ngay chân con Tyrant. Một chân vẫn không chặn nó được, cô liền chém sang chân tiếp theo. Vẫn không được ? Vậy thì cô sẽ chém cả hai chân đến khi nào nó gục.
Nhưng tất cả vẫn chỉ có tác dụng làm chậm con Tyrant lại.
Nhớ lại đi…Nhớ lại đi – Cô gái lục lại bộ nhớ của mình và tìm kiếm lại những phép thuật cô được trưởng làng dạy.
Và khi đó, cô sử dụng một phép thuật cấp thấp hỗ trợ.
“Ventus” – Sau khi niệm chú, một cơn gió nhỏ nâng chân cô lên, tạo thành một bàn đạp vô hình, đẩy cô lên tới lưng của con quái thú. Chạy một mạch từ thân tới cổ, cô dứt điểm bằng một nhát đâm ngay sọ. Những gì trưởng làng dạy lúc nào cũng đúng: sinh vật không thể sống nếu như bị thương sâu ở trong đầu.
Con Tyrant khổng lồ dẫy dụa trong vài giây, rồi dần gục xuống. Cô gái hạ cánh an toàn sử dụng chính loại phép thuật trên.
Cô đã thành công…lần đầu tiên cô đã hạ gục một con Tyrant Chúa – điều mà chỉ có một đội thợ săn lành nghề mới làm được. Nhưng đó không phải do công sức của cô, nếu chàng trai trẻ đó không xuất hiện, cô đã gục ngã từ lâu.
Bây giờ…cô đã chắc chắc được cậu ta là ai.
------
“Cuối cùng…Trời cao cũng đã đáp trả lời mời gọi của chúng tôi…” – Cô gái kia rưng rưng nói – “Chào mừng ngài tới thế giới Aeon – thưa Ngôn sứ của Thiên Đàng.”
Thế giới Aeon ? Ngôn sứ của Thiên Đàng ? Đây là gì ? Một trò đùa à ?
Nhưng nếu đây là thực ? Mọi thứ diễn ra khi nãy đều là thực ? Vậy thì với tôi, nơi này sẽ là một hiện thực mới.
Đây quả là một điều trong mơ mới có được. Tôi ? Ngôn sứ của Thiên Đàng ? Thật nực cười, nhưng cùng lúc đó…
Nó cũng thật là tuyệt vời.
Chỉnh sửa cuối:


. cảm ơn ngươi đã mở hàng :P.

, mang toàn bộ màu hồng tới các câu chuyện của mình 
Mới có 1 chap mà page đã nhảy sang page 2 rồi 
