Tạm thời són ra đến đây thôi
[spoil]
Chương 15
Thí sinh kỳ lạ
Nhận được tin của Tiểu Hồ, đội đặc nhiệm Vinh Môn Quốc ngay lập tức đến dọn dẹp hiện trường. Kẻ khả nghi đang được đại thánh sứ cùng công chúa kiểm tra nhằm xác định linh hồn Quỷ Vương. Thời gian kiểm tra rất lâu, ít nhất là đến tối mới có kết quả. Nhóm hộ vệ công chúa đã tới sở cảnh vệ và chờ đợi tin tức. Vô Phong tranh thủ mượn nhà tắm ở trụ sở. Hắn chà xát một đống xà phòng với hy vọng dập tắt mùi xú uế. Mới vài phút trước người hắn bốc lên mùi chuột chết khiến ai nấy phải tránh xa.
Cùng lúc ấy, Tiểu Hồ đang… rình mò bên ngoài khu vệ sinh nam. Cô nàng vẫn nuôi ý định chứng kiến tận mắt khuôn mặt thật của Vô Phong. Ngặt nỗi nơi đây nhạy cảm, nàng chưa biết nên xông vào bắt sống gã tóc đỏ hay không. Ngộ nhỡ ai đó bắt gặp thì nàng chỉ còn nước trốn về Phi Thiên Quốc. Ai cũng biết mặt Vô Phong, ngoại trừ Tiểu Hồ. Hắn cố tình né tránh nàng mọi lúc mọi nơi. Điều ấy càng làm Tiểu Hồ tin tưởng chính hắn đã ăn cắp tiền của nàng vào ngày quốc khánh. Tuy nhiên, Tiểu Hồ nghĩ Vô Phong là quân nhân thiếu đạo đức chứ không hề tính chuyện hắn từ ăn trộm trở thành quân nhân.
Sau trận chiến tại bãi cống ngầm, Tiểu Hồ càng thêm căm thù gã tóc đỏ. Đầu tiên là tội biển thủ; hắn trả công thằng nhóc ngồi xe lăn nhưng không trả tiền thừa cho nàng. Hắn coi đó như phí đền bù nhân phẩm vì khi ăn kem, nàng ví hắn với chó. Vô Phong chẳng thèm nghe Tiểu Hồ phân bua rằng nàng không có ác ý. Giải thích chán, cô gái quay ra rủa xả những lời lẽ cay nghiệt nhất song mặt hắn thuộc dạng bê tông cốt thép, chửi nữa cũng vô tác dụng. Nhưng tiền nong không phải lý do chính. Điều khiến Tiểu Hồ phát điên liên quan đến chuyện “ăn chuối”. Cái từ đầy ẩn ý đó cứ vẩn vơ trong suy nghĩ của nàng. Nàng kể chuyện với Hỏa Nghi thì gã này cười ầm ĩ:
-“Ăn chuối” hả? Thằng tóc đỏ gợi ý hay đấy!
Tiểu Hồ đích thực trong sáng nên không hiểu nghĩa bậy bạ, Hỏa Nghi đành giải thích tường tận. Phần thưởng của gã là một cái tát vỡ mặt mà đáng ra người được nhận là Vô Phong. Nỗi căm ghét tên tóc đỏ lớn dần trong lòng Tiểu Hồ. Sự căm ghét kèm theo ghê tởm như cái cách một cô gái đứng đắn nhìn một gã đàn ông vô lại. Nàng thề sẽ vạch trần bản chất đạo tặc của hắn trước thiên hạ và tống gã vào tù.
Trong khi Tiểu Hồ mải mê suy nghĩ thì Vô Phong đã tắm xong từ đời nào. Gã đương mải ngó một cái ví nhỏ trên tay. Chiếc ví màu đỏ hồng thoảng hương thơm dù đã nằm chung với bộ quần áo rách rưới của Vô Phong gần nửa tháng. Hắn đã chôm chỉa nó từ Tiểu Hồ. Từ ngày lấy cắp cái ví, Vô Phong chưa bao giờ kiểm tra nó. Hắn mở ví và phát hiện ngoài vài đồng vàng còn có một xấp ảnh nhỏ nằm trong ngăn kéo khóa.
Đa số ảnh chụp một cô bé tóc vàng với với đôi mắt to tròn nghịch ngợm. Nhìn đường nét khuôn mặt, Vô Phong nhận ra bé gái dễ thương này là thuở ấu thơ của thú dữ Tiểu Hồ. Vài tấm khác có sự xuất hiện của những nhân vật quen thuộc như công chúa Lục Châu (tên tóc đỏ soi rất kỹ mấy tấm này), Chiến Tử, ngài Tây Minh và cả hoàng đế. Tuy nhiên, người chụp cùng Tiểu Hồ nhiều nhất là một người đàn ông đứng tuổi. Vô Phong chưa từng thấy ông ta bao giờ. Cha cô ta chăng? – Hắn đoán già đoán non. Vô Phong đoán Tiểu Hồ tìm cái ví để lấy lại những bức ảnh. Nhưng chỉ vì thế mà dồn ép người khác, hắn nghĩ Tiểu Hồ quá trẻ con.
Thở dài một chặp, Vô Phong đứng dậy, vừa thay quần áo vừa hát ông ổng. Tiểu Hồ rón rén lại gần cửa phòng nghe xem hắn hát gì. Vài giây sau, nàng muốn tắc thở trước cái giọng eo éo của hắn. Bốc mùi hơn cả bãi cống ngầm! – Nàng nghĩ. Bất chợt Vô Phong mở cửa, Tiểu Hồ ngã chúi về phía trước và… đâm đầu vào giữa ngực hắn. Hai người sững sờ nhìn nhau. Vô Phong hét lên:
-Cái gì thế? Sao lại nhảy vào đây?
Tiểu Hồ nóng bừng mặt, nàng nghiến răng nói khẽ:
-Im ngay, đồ lắm mồm! Ai muốn chứ? Chỉ là…
Tiểu Hồ ngừng nói, đôi mắt chằm chằm nhìn Vô Phong. Hắn đang đội cái mũ bịt mặt đáng ghét, vài sợi tóc đỏ lơ phơ khiêu khích nàng. Cô gái vô thức tiến bước, tên tóc đỏ sợ hãi lùi chân. Cuối cùng, Tiểu Hồ… đóng cửa. Vô Phong lắp bắp:
-Cô… cô… định làm gì tôi?
-Ta phải lột mặt nạ của ngươi! Xem ngươi chạy đằng nào?
Cô gái chụp chiếc mũ, hắn tóm cổ tay nàng. Tiểu Hồ nhỏ con hơn nhưng không yếu hơn. Cô gái gồng chân xô Vô Phong vào tường và bồi một cú lên gối thẳng bụng hắn. Tên tóc đỏ đau lộn ruột song vẫn giữ tay nàng, hắn hét lên:
-Cô điên à? Bỏ ra! Tôi sẽ nói với đại thánh sứ!
Tiểu Hồ nhất định không buông. Chuyện tới nước này, nàng chẳng cần thể diện hay lo ngại ngài Tây Minh nữa. Nàng cúi xuống, đôi mắt đăm đăm ngó hạ bộ của Vô Phong. Tên tóc đỏ hoảng hốt khép chân:
-Cô… cô… muốn gì? Tôi… cấm cô!
-Bỏ mũ ra! Hoặc ta sẽ cho ngươi gặp Vạn Thế luôn!
Cô gái dứ dứ chân. Vô Phong co người, ánh mắt đầy vẻ khiếp đảm. Tính Tiểu Hồ nói thật làm thật, hắn tin cô nàng sẽ không ngần ngại lên gối. “Ngã ba” mà hỏng thì còn đâu kiêu hãnh và thăng bằng cơ thể? – Hắn nghĩ, đoạn gắng sức đẩy Tiểu Hồ lui ra.
Giữa cơn vật lộn, Vô Phong và Tiểu Hồ chợt nghe thấy tiếng hát đang tiến về khu vệ sinh. Tên tóc đỏ muốn chuồn đi nhưng cô gái ghì tay giữ chặt hắn. Đôi nam nữ dùng dằng mãi, luống cuống thế nào bọn họ đẩy nhau vào phòng tắm. Phòng khá bé nên hai người đứng sát đến nỗi Vô Phong có thể thấy bóng mình trong mắt Tiểu Hồ.
Kẻ sở hữu tiếng hát kia xuất hiện và tắm ngay phòng kế bên. Gã vừa tắm vừa xướng những lời ca huênh hoang khó hiểu. Dù bận đối phó Tiểu Hồ song Vô Phong không thể nhịn cười trước cái giọng ngang phè như máy bơm rò nước của gã. Người kia ngừng hát rồi hỏi:
-Vô Phong à?
-Ờ… ờ, tôi đây. Ai đấy?
-Tôi là Hỏa Nghi. Nhớ chứ?
-Nhớ… có nhớ!
Hỏa Nghi cười lớn:
-Cậu chơi ác quá! Vì cái “ăn chuối” của cậu mà tôi bị Tiểu Hồ tát!
Vô Phong nhìn Tiểu Hồ, cô gái ngượng ngùng quay đi. Tên tóc đỏ phần nào hiểu được sự tình. Hỏa Nghi tiếp lời:
-Con nhỏ đó như thú dữ vậy, đúng chứ hả?
Đến lượt Tiểu Hồ nhìn Vô Phong. Tên tóc đỏ ngước mắt ngó một tấm mạng nhện vô hình trên trần nhà rồi ậm ừ:
-Ờ… ờ, đúng!
Ánh mắt Tiểu Hồ đanh lại, đôi môi khép hờ còn hàm răng nghiến chặt, từng hơi thở gió rít phả lên mặt tên tóc đỏ. Hỏa Nghi không hề biết sự xuất hiện của thú dữ nên vẫn bô bô nói xấu:
-Tôi mới quen Tiểu Hồ hơn một năm, nhưng cô ta làm như là mẹ tôi vậy! “Hỏa Nghi phải làm cái nọ, Hỏa Nghi phải làm cái kia”! Thằng nào vớ được Tiểu Hồ chắc xui cả đời! Cô ta cần “ăn chuối” mới bớt điên khùng!
Tên tóc đỏ khọt khẹt cười. Tiểu Hồ tức đỏ mặt song không làm gì được, đôi tay nàng run bần bật trong tay Vô Phong. Cảm giác cô gái sắp bùng nổ như núi lửa sắp phun trào, tên tóc đỏ dịu giọng:
-Cô ta phải có điểm tốt nào chứ?
-Điểm tốt á? Ờ thì… có! Nhưng tôi không có diễm phúc hưởng cái tốt của Tiểu Hồ! Nghe công chúa kể mấy đứa trẻ con ở viện mồ côi Phi Thiên thành quý cô ta lắm!
-Viện mồ côi?
Tiểu Hồ mím môi, đôi tay run bắn như phát cuồng. Hỏa Nghi trả lời:
-Tiểu Hồ vốn là trẻ mồ côi. Một vị pháp sư đã nhận nuôi cô ta, nhưng ông ấy mất rồi.
Vô Phong chợt nhớ đến bức ảnh chụp người đàn ông xa lạ ban nãy. Chắc là cha nuôi của Tiểu Hồ! – Hắn nghĩ thầm. Bỗng dưng một cảm giác tội lỗi xâm chiếm tâm trí Vô Phong. Hắn chưa hề trải qua cảm giác mất mát người thân song cũng hiểu đôi phần. Để xảy ra cơ sự như ngày hôm nay hoàn toàn do hắn gây nên. Tên tóc đỏ len lén lượn mắt xuống và thấy cô gái buồn bã khôn tả. Chẳng ai thích quá khứ của mình bị phơi bày, nhất là những người như nàng.
Tắm rửa thay quần áo xong, Hỏa Nghi xách theo một xô nước đầy. Gã đứng trước phòng của Vô Phong rồi hỏi:
-Đang tắm hả?
-Ờ… ờ, đang tắm.
Hỏa Nghi cười khành khạch. Gã kiễng chân đổ ụp xô vào phòng tắm, Vô Phong và Tiểu Hồ hứng trọn dòng nước như thác đổ. Hai người ướt từ đầu đến chân và không thốt nổi lời nào. Khổ cho tên tóc đỏ vừa thay quần áo mới, khổ cho cô gái đang sạch sẽ phải dính đầy xà phòng. Hỏa Nghi cười sặc sụa:
-Trả thù cậu vụ “ăn chuối”! Thế nhé!
Gã đeo máy nghe nhạc, đầu gật gù như gà mổ. Hỏa Nghi vừa đi vừa hát mà chẳng hề biết một trận cấu véo đấm đá kinh hoàng sắp ập xuống đầu mình.
Giọng hát nhỏ dần nhưng hai người kia vẫn chưa rời khỏi phòng tắm. Không gian xung quanh họ ngột ngạt khó thở, thời gian tưởng chừng đang rề rề bước từng bước. Tiểu Hồ đăm đăm nhìn tên tóc đỏ; cái nhìn đầy phẫn uất, cái nhìn quy kết rằng chính gã khiến nàng lâm cảnh dở khóc dở cười này. Khoảnh khắc ấy lâu tới mức Vô Phong không dám ngẩng mặt đối diện cô gái. Cuối cùng Tiểu Hồ nói:
-Bỏ ra.
Vô Phong thả tay, Tiểu Hồ quay người bỏ đi và không nói năng gì. Nàng rất tức giận, bất cứ cô gái nào trong hoàn cảnh của nàng cũng đều tức giận, Vô Phong hiểu điều đó. Hắn sẽ nhẹ lòng hơn nhiều nếu nàng rền rĩ kêu gào hoặc xổ cơn mắng chửi. Nhưng cách nàng xử sự như bây giờ chỉ làm mặc cảm tội lỗi trong lòng hắn càng thêm lớn.
“Đàn bà lắm chuyện!” – Tên tóc đỏ thở dài.
…
Mặt trời khuất bóng, hơi nóng sa mạc nguội bớt, những cơn gió buốt bắt đầu bao phủ thành phố Vinh Môn. Thời tiết như một gã thợ rèn khó tính hun đúc con người thật lâu rồi ngâm họ vào thùng nước lạnh suốt đêm, Vô Phong phát mệt với kiểu khí hậu này và muốn trở về Thần Sấm. Mong ước nhỏ nhoi ấy tắt ngúm sau khi công chúa cho biết tên pháp sư ở bãi cống ngầm không phải Quỷ Vương. Gã vừa chết tầm chiều dù các bác sĩ đã cố gắng cứu chữa.
Công chúa và ngài Tây Minh đã thực hiện nhiều phép thuật cao cấp nhằm tìm kiếm linh hồn Quỷ Vương. Tuy nhiên họ không tìm thấy dấu hiệu chứng tỏ Quỷ Vương đang tồn tại trong gã pháp sư. Mặt khác, báo cáo pháp y xác định sự tổn thương trên cơ thể gã là do cấm dược gây nên.
Đội điều tra xác định tên pháp sư là người Vinh Môn. Nửa tháng trước gã đăng ký thi tuyển hộ vệ thánh sứ, đồng thời mua một loại cấm dược có khả năng phát triển nội lực siêu tốc. Kỳ thực nó là thuốc tạo ảo giác khiến người sử dụng tưởng rằng mình đang mạnh lên. Thuốc chứa rất nhiều hóa chất ăn mòn cơ thể và phá hủy nội tạng. Người dùng thuốc sẽ đau đớn thể xác tột cùng song không thể từ bỏ chúng, thường họ chỉ sống được hai tuần. Chính quyền đã cảnh báo tác hại của cấm dược nhưng không ít kẻ đã bán mạng cho bọn lừa đảo. Nghề hộ vệ thánh sứ ngày nay khá thời thượng. Các kiếm sĩ, pháp sư và kiếm thuật sư thường coi đây như cơ hội đổi đời. Bởi lẽ ngoài việc được xã hội coi trọng thì mọi chính phủ luôn ưu tiên đãi ngộ hộ vệ. Vì vậy sự cạnh tranh ở mỗi kỳ thi tuyển rất khốc liệt, gian lận tất sẽ nảy sinh. Hại người có, hại thân mình cũng có; trường hợp gã pháp sư kể trên là một ví dụ điển hình.
Cuộc truy tìm Quỷ Vương quay lại điểm xuất phát. Vô Phong và Hỏa Nghi đang rà soát thí sinh tham dự thi tuyển thông qua hệ thống máy tính tại sở cảnh vệ. Kiểm tra đi kiểm tra lại hàng trăm hồ sơ song dấu vết Quỷ Vương vẫn ở phương nảo phương nào. Hai gã chống cằm lờ đờ ngái ngủ chờ đợi phép lạ rơi xuống đầu. Đương buồn chán, tên tóc đỏ thấy Nghiêm Thu bước vào phòng, tay xách tập giấy dày cui. Cô gái hỏi:
-Hai anh kiểm tra xong chưa? Mà… mặt anh sao thế kia?
Nghiêm Thu chỉ vào gương mặt bầm tím sứt sẹo của Hỏa Nghi. Hắn lắc đầu nguầy nguậy:
-Hồi sáng tôi bị chấn thương chút đỉnh! Bình thường thôi!
Tên tóc đỏ ém miệng cười rinh rích. Hỏa Nghi không đủ dũng khí thừa nhận rằng những đường nét khó coi trên mặt do một tay Tiểu Hồ vẽ nên. Bị đàn bà đánh đã nhục, để người khác biết còn nhục hơn. Hỏa Nghi sẽ không te tua thế này nếu gã không lải nhải hỏi tại sao Tiểu Hồ chui vào nhà vệ sinh nam. Đúng là cái mồm hại cái thân! – Tên tóc đỏ lẩm bẩm.
Vô Phong vươn vai đi lại cho đỡ mỏi. Hắn bước quanh bàn làm việc rồi chợt để ý đống giấy tờ của Nghiêm Thu. Những bức ảnh dán ngoài cùng thông tin đính kèm cho thấy đây là hồ sơ thi tuyển hộ vệ thánh sứ. Tuy nhiên thí sinh tham dự đều chưa đến tuổi trưởng thành, nhiều đứa nhỏ mới chín mười tuổi. Hắn lên tiếng:
-Sao toàn trẻ con thế này?
-À, chúng thi lớp đào tạo hộ vệ dự bị.
Đợt tuyển lớp dự bị được tổ chức song song với thi tuyển hộ vệ. Chính phủ sẽ gạn lọc những đứa trẻ tiềm năng và đào tạo chúng. Đó là con đường chắc chắn nhất để trở thành hộ vệ thánh sứ. Dù vậy số lượng thí sinh đỗ rất thấp, chưa kể quá trình học tập sẽ loại bỏ những thành phần yếu kém. Theo lời Nghiêm Thu, hai năm nay học viên các lớp dự bị đều trượt hết.
Vô Phong liếc mấy bức ảnh gần nhất và nhận ra người quen. Một thằng bé gầy gò mặt non choẹt, tóc màu cát lòa xòa trước đôi mắt màu nước biển. Chợt nhớ đến thằng bé đi xe lăn hồi sáng, hắn kinh ngạc:
-Thằng oắt này cũng thi à?
-Anh quen nó? – Nghiêm Thu hỏi.
Hắn gật đầu đoạn kể lại đầu đuôi câu chuyện. Nghiêm Thu nghe xong thì đáp:
-Thằng bé tên Oa Lạc, mười bảy tuổi, thi tuyển lớp dự bị năm năm rồi. Nó thành thạo khá nhiều chiêu thức cơ bản của pháp sư, mà toàn học lỏm cả.
Những đứa trẻ vô gia cư như Oa Lạc không bao giờ có đủ tiền học lớp huấn luyện pháp sư. Vô Phong hỏi:
-Chỉ học lỏm? Khá đấy chứ! Sao không tuyển nó?
Nghiêm Thu lắc đầu:
-Anh biết đấy, hộ vệ không thể bị liệt.
Thực sự mà nói, đôi chân của Oa Lạc có thể thay thế bằng một cỗ máy sinh học. Công nghệ phẫu thuật ấy hiện nay khá phổ biến. Nhưng chi phí phẫu thuật rất lớn và mất ba năm phục hồi, ban tổ chức thà chọn những đứa đầy đủ thể chất rồi huấn luyện sau. Vả lại lý lịch Oa Lạc không hề tốt đẹp, nó sẽ bị bạn cùng lứa phân biệt đối xử.
Vô Phong thở dài. Cuộc đời của Oa Lạc cũng giống hắn trước kia: bấu víu những giấc mơ không có thực, ngước nhìn bầu trời nhỏ hẹp và mong cơ hội thay đổi. Có điều hắn may mắn hơn thằng nhóc rất, rất nhiều.
Tên tóc đỏ đặt tập hồ sơ về chỗ cũ. Hỏa Nghi tò mò vớ lấy coi thử và hỏi:
-Nó thi năm năm cơ à? Sao không chịu bỏ cuộc?
-Chắc nó muốn đổi đời. – Nghiêm Thu trả lời – Tôi nghĩ thằng bé ấy sẽ thi tiếp năm sau.
Hỏa Nghi nheo mắt nhìn kỹ Oa Lạc, bộ não nổi lên những dòng suy nghĩ phức tạp. Chút liên tưởng, chút cảm quan khiến hắn nhớ đến bài thơ tiên rồi trầm ngâm suy luận. Những câu thơ “linh hồn nhỏ bé”, “ước nguyện chưa thành” và “cái nhìn sâu thẳm biển xanh dưới sa mạc bình yên” đang xoay quanh một đối tượng duy nhất.
Hỏa Nghi bỗng đứng phắt dậy và nói:
-Tôi nghĩ Oa Lạc là Quỷ Vương!
[/spoil]
[spoil]
Chương 16
Mày muốn mơ lần nữa không?
Vài phút sau, Nghiêm Thu lái xe chở Vô Phong và Hỏa Nghi đến khu vô gia cư. Họ dễ dàng tìm thấy Oa Lạc đang say sưa ngủ trong đống đồ cũ. Ban đầu Hỏa Nghi dụ khị Oa Lạc vui chơi ăn uống nhưng thằng nhóc không dễ nghe lời. Nó khăng khăng ở lại dù Hỏa Nghi mời mọc kiểu gì đi chăng nữa. Ngọt nhạt chán, hai gã đành dùng sức thô bạo đưa Oa Lạc lên xe. Trên đường đi thằng nhóc liên tục gào thét chửi bới mọi người, kể cả Nghiêm Thu. Tên tóc đỏ rất muốn tát thằng ranh con láo toét nhưng phải nhịn.
Khác gã pháp sư, sự kiểm tra với Oa Lạc diễn ra khá nhanh, sau nửa tiếng đã có kết quả. Công chúa xác nhận linh hồn thằng bé tồn tại sức mạnh Quỷ Vương. Điều này chứng tỏ Hỏa Nghi suy luận đúng. Oa Lạc chưa đến tuổi trưởng thành phù hợp câu thơ
”linh hồn nhỏ bé”;
“cái nhìn sâu thẳm dưới dòng cát bình yên” ám chỉ ngoại hình của Oa Lạc: máu tóc màu cát phủ đôi mắt xanh nước biển. Và năm năm qua Oa Lạc vẫn không đỗ lớp dự bị hộ vệ, hoàn toàn tương ứng
“ước nguyện chưa thành”.
Linh hồn Quỷ Vương đã ngấm vào linh hồn Oa Lạc khá lâu. Đại thánh sứ Tây Minh đang thực hiện phép phong tỏa sức mạnh trên người thằng nhóc. Phép thuật sẽ ngăn Quỷ Vương bùng phát sức mạnh và nhóm công chúa có đủ thời gian đem Oa Lạc về Thánh Vực. Tại đó các thánh sứ sẽ tiến hành nghi lễ thanh tẩy nhằm trục xuất linh hồn Quỷ Vương. Nhưng sự tình không chỉ có vậy, công chúa cho biết thêm Oa Lạc chắc chắn sẽ chết trong lễ thanh tẩy vì hiện giờ thằng bé và Quỷ Vương đã đồng nhất linh hồn. Nếu thứ này bị tiêu diệt, thứ kia sẽ chết theo.
Vô Phong ngẩn người trước thông tin trên. Có thể cái chết sẽ giải thoát cho Oa Lạc khỏi nỗi đau tật nguyền và chấm dứt quãng đời mơ mộng hão huyền của nó. Nhưng thâm tâm Vô Phong lợn cợn nuối tiếc; Oa Lạc mới mười bảy tuổi, cái tuổi quá trẻ để chết.
Sự nuối tiếc ấy nhanh chóng tiêu biến khi công chúa xuất hiện. Nàng đi qua Vô Phong, mái tóc lơ vơ những sợi mỏng tang đánh động tâm trạng ủ rũ của hắn. Vô Phong nhớ kể từ ngày khởi hành, hắn chưa có dịp tiếp xúc với nàng thêm lần nào nữa. Tên tóc đỏ vô thức bước theo, lòng mong ngóng nàng quay lại và để ý tới hắn – một mong ước ngốc ngếch.
Lục Châu dừng chân trước phòng điều trị. Vô Phong định bước đến song vừa thấy bóng dáng Chiến Tử bên cạnh công chúa, hắn liền né sang góc khuất rồi thò đầu theo dõi đôi nam nữ. Trong trí nhớ của hắn, Chiến Tử hiếm khi trò chuyện cùng ai quá hai phút. Gã luôn giữ bộ mặt nước đá với người đối diện kể cả người đó là công chúa. Ngay lúc này đây, dù mang tiếng trò chuyện nhưng chỉ có công chúa độc thoại còn gã vẫn im lặng, thi thoảng gật đầu hoặc lắc đầu thay câu trả lời. Theo lẽ thường, các cô gái sẽ chẳng bao giờ ưa loại người như Chiến Tử. Quái lạ là Lục Châu và Chiến Tử dính chặt nhau tựa hình với bóng. Vô Phong đang cố lý giải xem công chúa thích thú gã ở điểm nào.
Cửa phòng điều trị bật mở, ngài Tây Minh mệt mỏi bước ra. Lục Châu sốt sắng:
-Sao rồi thầy?
-Phép phong tỏa thành công. Oa Lạc hơi mệt, cần một người giúp thằng bé…
Tây Minh ngó quanh, đôi mắt rơi trúng vào gã lính bịt mặt đang thập thò sau bức tường. Ông vẫy tay gọi:
-Vô Phong hả? Cậu trông chừng Oa Lạc nhé?
Vô Phong ngắn mặt. Yêu cầu của đại thánh sứ là mệnh lệnh tối cao, hắn phải nghe lời. Cơ hội “thể hiện” trước công chúa phụt tắt, tên tóc đỏ nhìn nàng rời đi mà lòng tiếc ngẩn tiếc ngơ.
Vô Phong đẩy cửa bước vào phòng điều trị. Căn phòng sạch sẽ nhưng kín mít không cửa sổ. Oa Lạc nằm trên giường, người mặc áo trắng toát, ánh mắt vô hồn. Nó chẳng để ý có người mới xuất hiện. Biết thằng nhóc muốn được yên tĩnh nên Vô Phong hành động nhẹ nhàng tránh gây tiếng ồn.
Về vấn đề của Oa Lạc, ngài đại thánh sứ không vòng vo. Ông đã nói mọi chuyện cho thằng nhóc, từ Quỷ Vương, mệnh lệnh nữ thần và kết cục đang chờ đợi nó ở Thánh Vực. Tây Minh hiểu rằng che đậy sự thật bằng những ngôn từ an ủi là gây tội ác với Oa Lạc. Thằng bé chưa thực sự lớn nhưng cũng sắp đến tuổi trưởng thành, nó phải biết sự thật.
Đáng tiếc nó chưa đủ lớn để đón nhận cái chết một cách bình thản.
Người ta đã điều tra rõ ràng thân thế của Oa Lạc. Nó vốn thuộc một gia đình có truyền thống pháp sư. Năm Oa Lạc mười tuổi, gia đình nó gặp tai nạn phi thuyền giữa sa mạc, cha mẹ của Oa Lạc chết hết, chỉ riêng thằng bé sống sót nhưng di chứng chấn thương khá nặng nề. Đôi chân của nó dần mất cảm giác, sau một thời gian thì liệt hẳn. Kể từ đó thằng bé sống cùng chiếc xe lăn năm này qua năm khác. Oa Lạc đã từ chối vào cô nhi viện bởi trẻ con ở đó chỉ được phép học khoa học thường thức trong khi nó muốn trở thành pháp sư. Không nhà, không đủ tiền đóng học phí pháp sư, thằng bé quyết định sống tại khu phố nghèo khổ. Kiếm được bao nhiêu tiền, nó dành hết vào việc lân la làm quen những pháp sư hành nghề tự do và nhờ họ chỉ dạy. Tất nhiên cuộc đời không phải ai cũng hảo tâm. Oa Lạc từng bị lừa hết tiền và bị đánh thừa sống thiếu chết.
Cả tiếng đồng hồ tẻ nhạt trôi đi. Ngủ gà ngủ gật chán, tên tóc đỏ chống cằm nhìn Oa Lạc. Hắn ái ngại cho thằng bé. Nếu chọn cô nhi viện, cuộc đời nó chưa chắc đã tệ hại thế này. Nó có thể học hành, làm một công việc phù hợp, sống nốt quãng đời trong yên bình. Biết đâu nó sẽ có một cô bạn gái? – Vô Phong nghĩ thầm.
Nhưng thời gian không bao giờ quay ngược để sửa chữa quyết định sai lầm.
Năm năm bám đuổi giấc mơ pháp sư dù năm nào cũng bị đánh trượt, Oa Lạc thực kiên nhẫn. Một sự kiên nhẫn đầy ngu ngốc. Không cha không mẹ, không ai vẽ con đường đúng đắn cho thằng nhóc và rồi tự nó vẽ ra những giấc mơ tươi đẹp nhưng tuyệt vọng.
Thằng nhóc khó nhọc trở dậy, phép phong tỏa đã làm nó yếu đi rất nhiều. Trông thấy thằng bé muốn lấy một cốc nước, Vô Phong định giúp thì Oa Lạc hét lên:
-Tự tôi làm được!
Miệng nói tự mình làm nhưng Oa Lạc cố lắm mới có thể ngồi. Vô Phong cười khẩy đoạn đặt cốc nước vào bàn tay nó rồi cười:
-Bớt ương ngạch đi, thằng ranh!
Oa Lạc nhìn hắn, đôi mắt đến quá nửa là lòng trắng. Tên tóc đỏ chẳng phản ứng trước thái độ thù địch ấy, bọn trẻ ranh mười bảy tuổi luôn hung hăng và khó bảo. Vả lại hắn không muốn đôi co với người sắp chết. Những kẻ sắp chết luôn xua đuổi người khác nhưng kỳ thực muốn người ta quan tâm chăm sóc mình.
Tên tóc đỏ hất hàm hỏi:
-Tại sao mày muốn làm pháp sư?
Oa Lạc không trả lời, ánh mắt lầm lì như đang trả lời
“đó không phải là chuyện của hắn”. Vô Phong tiếp lời:
-Mày không thấy chán khi theo đuổi cái lớp hộ vệ dự bị? Mày không hiểu là người ta chỉ tiếp nhận những thí sinh lành lặn thôi sao?
Hắn đoán câu hỏi này sẽ khiến Oa Lạc nổi khùng. Nhưng trái dự đoán của hắn, thằng nhóc chỉ im lặng. Nó cúi đầu lặng lẽ suy nghĩ. Nó sợ chết.
Oa Lạc là một gã trai chưa lớn. Những gã trai mười bảy tuổi thường ôm ấp khát vọng, đặt khát vọng giữa trời đất như chứng minh sự tồn tại của bản thân. Nhưng chúng chỉ nhìn thấy cơn gió mà không thấy cơn lốc, thấy cơn mưa mà không thấy cơn bão, thấy ánh nắng mà không thấy sự khô hạn. Những giấc mơ cứ chết dần chết mòn, cuối cùng chết nơi nào đó trong cõi lòng.
Giấc mơ sai lầm thường đưa đẩy người ta đến bờ vực thất bại. Tới lúc ấy, giấc mơ đẹp đẽ thuở nào trở nên thật thảm hại. Vô Phong đã chứng kiến những cuộc đời như thế ở chợ rác. Vô số gã du thủ du thực lớn tiếng tuyên bố sẽ trở thành “thiên tử Uất Hận thành” – vua của chợ rác. Rồi sao? Người chết thảm, người tàn tật vĩnh viễn, số khác trông gương kẻ đi trước mà an phận giữ mạng sống nhỏ nhoi.
Càng theo đuổi giấc mơ, người ta càng nhận ra nó là ảo tưởng. Đáng buồn thay, nhiều người vẫn không chấp nhận nó là ảo tưởng. Những kẻ đó luôn nghĩ rằng mong ước sẽ thành và vấn đề chỉ là thời gian. Chỉ trong thời khắc cận kề cái chết, họ mới hiểu cuộc đời mình đã trôi qua một cách lãng phí.
Giấc mơ sai lầm, cuộc đời sai lầm.
Oa Lạc miên man suy nghĩ. Nó chưa từng nghĩ nhiều đến thế. Tên tóc đỏ nhìn ra đôi mắt thằng bé đang đầy tràn sự nuối tiếc. Phải, mạng người nhỏ bé lắm! – Hắn thở dài.
-Giấc mơ của ông anh là gì? – Thằng bé đột ngột lên tiếng.
Hàng lông mày trên mặt Vô Phong nhíu xuống. Dù không ưa câu hỏi riêng tư nhưng do thương hại thằng bé, hắn đành bịa chuyện:
-Tao á? Tao thích tiền!
-Dùng tiền để làm gì?
-Mày sẽ làm được tất cả với tiền. Mày sẽ mua được mọi thứ, kể cả đàn bà! He he!
Oa Lạc nhếch mép:
-Phải rồi, mặt ông anh dê cụ thế kia cơ mà!
Vô Phong nhướn mắt, tay chỉ chiếc mũ len:
-Mày đã thấy mặt tao bao giờ đâu?
Thằng nhóc cười:
-Chỉ cần nhìn đôi mắt, tôi có thể biết ông anh là một gã hám tiền, dê cụ, thiếu thông minh và… hèn nhát.
-Tao hèn nhát?
Oa Lạc cười toe toét:
-Ở bãi cống ngầm, ai nấp sau lưng chị Tiểu Hồ thế?
Tên tóc đỏ khịt mũi:
-Cứ cho tao là loại người đó đi, rồi sao nữa?
-Đấy là vấn đề! Loại người như ông anh luôn mơ những giấc mơ tầm thường!
Vô Phong cười sằng sặc:
-Cứ cho nó tầm thường đi! Ngoài kia có hàng vạn người giống tao. Còn mày? Mày tự hỏi xem có ai giống mày không? Làm hộ vệ thánh sứ với đôi chân què? Mày nghĩ cuộc đời tươi đẹp thế à?
Oa Lạc rít qua kẽ răng:
-Tôi chưa cố gắng đủ nên giấc mơ chưa thành hiện thực! Tôi đang cố hết sức vì nó! Tôi sẽ thi tiếp! Tôi sẽ đỗ! Nhưng các người đang ngáng chân tôi! Quỷ Vương cái con khỉ gì? Các người là một lũ dối trá!
-Nếu năm nay vẫn trượt, mày định thế nào?
-Tôi sẽ thi tiếp! Thi cho đến khi người ta chấp nhận tôi!
Tên tóc đỏ cười khẩy:
-Tỉnh ngộ đi nhóc con. Cuộc đời không có cổ tích. Chính mày cũng biết điều ấy, chẳng qua mày đang tự lừa dối mình thôi.
Oa Lạc không thể trả lời. Nó quay mặt đi, đôi tay run rẩy bấu chặt thành giường. Vô Phong biết hắn đã buông lời xúc phạm nặng nề. Chửi rủa cùng lắm chỉ động chạm nhân phẩm mà nhân phẩm là thứ hay biến đổi, nhưng giấc mơ là đặt cược cả sinh mạng. Còn gì đáng buồn hơn khi sự tồn tại của sinh mạng bị phủ nhận?
Khi gặp cây Vạn Thế, tên tóc đỏ đã tin cổ tích có thật. Nhưng hắn nhận ra cổ tích chỉ dành cho một số người. Cổ tích rất đẹp và không bao giờ chứa chấp những kẻ làm ô uế sắc đẹp của nó. Một kết thúc tươi đẹp sẽ chẳng bao giờ dang tay đón lấy kẻ tàn phế như Oa Lạc.
Căn phòng nặng nề sự câm lặng. Ngọn lửa nhiệt huyết trong Oa Lạc nguội dần, giấc mơ tan vỡ thành tro tàn bơ vơ vô định. Vô Phong cảm thấy tội lỗi. Hắn đã giết một giấc mơ, giết một đời người. Mười bảy năm sống của Oa Lạc đã chết, giờ đây thằng bé chỉ là một cái xác không hồn. Nó buông thõng đôi tay như con chim gãy cánh đang lê bước cuối về phía mặt trời.
Không gian bỗng vang lên tiếng gõ cửa khô khốc kèm theo giọng nói:
-Phong à, Phong?
Vô Phong mở cửa và nhận ra công chúa. Bên cạnh nàng là một nam y tá, công chúa chỉ vào người này rồi nói:
-Anh ta sẽ kiểm tra sức khỏe Oa Lạc. Phiền anh một chút được không?
-Vâng, vâng, không vấn đề gì! – Tên tóc đỏ gật đầu lia lịa.
Viên y tá đóng cửa phòng. Chỉ còn lại hai người đứng giữa hành lang trống vắng. Cơ hội trò chuyện với công chúa mà Vô Phong mong ước bấy lâu đã đến. Đúng thời khắc quan trọng ấy, hắn… chẳng biết nói gì. Trái tim thôi thúc Vô Phong mở lời song rào cản lý trí ngăn hắn thốt những lời ngu ngốc. Thấy hắn luýnh quýnh chân tay, công chúa hỏi:
-Anh sao thế? Không khỏe à?
Vô Phong nuốt nước miếng, cố gắng giữ ngữ điệu bình thường:
-Ồ không, không! Tôi tự hỏi tại sao công chúa biết tên tôi?
Lục Châu trả lời:
-Thầy Tây Minh và Tiểu Hồ thường nhắc đến anh.
-Ồ, ra thế…
Không khí trở về trạng thái im lặng. Công chúa đang mải suy nghĩ công việc nên không rảnh thời gian tán gẫu. Vô Phong líu ríu miệng lưỡi sắp xếp ngôn từ song chữ nghĩa trong đầu bay biến gần hết, muốn phát ngôn ra hồn cũng khó. Bắt đầu câu chuyện với một cô gái đã khó, với công chúa lại càng khó hơn. Vô Phong cho rằng phải dùng lời lẽ thật ấn tượng mới thu hút công chúa. Nhưng ngộ nhỡ nàng nghĩ hắn bày trò hề thì đúng là nhục hết chỗ nói. Hắn vừa nghĩ vừa say mê ngắm nhìn công chúa. Lục Châu bất giác nóng gáy, nàng quay sang hỏi:
-Anh ổn chứ?
Vô Phong giật mình, luống cuống đáp:
-À… à, cái hoa tai của công chúa… tôi nhớ ở đất thánh, mấy con đọa ngã cứ nhìn nó suốt!
Lục Châu tươi cười giải thích:
-Nó là “vật biểu trưng” của nữ thần hộ mệnh A Sát Ca. Nhiều thế kỷ trước, loài đọa ngã chuyên hại người, A Sát Ca đã giao chiến với con đầu đàn và chiến thắng. Bà ấy bắt nó suốt đời phải đưa các thánh sứ đến cây mẹ Vạn Thế. Do đó đọa ngã rất ghét A Sát Ca. Chúng có ác cảm với tôi vì nhìn thấy linh hồn nữ thần ẩn trong chiếc hoa tai.
-Nhiều thế kỷ? Đọa ngã sống lâu vậy à?
-Phải. Tuổi thọ của chúng khá cao.
Thấy câu chuyện đã vào guồng, Vô Phong tiếp lời:
-Ra thế! Vậy mỗi thánh sứ chỉ có một thần hộ mệnh?
Lục Châu cười:
-Một số rất ít thánh sứ pháp lực cao sử dụng tới hai thần hộ mệnh. Nhiều thánh sứ có thể đồng sở hữu một thần hộ mệnh…
Công chúa bắt đầu giảng giải những thông tin liên quan tới thần hộ mệnh. Người khác lắng nghe nàng sẽ thấy điều hay đáng học hỏi, riêng Vô Phong thì không. Tâm trí hắn đang mải miết lưu giữ hình bóng Lục Châu, từng cơn rung động tràn qua lồng ngực của dấy lên giấc mộng hoang đường. Và tên tóc đỏ chợt nhận ra mình đang mơ chuyện cổ tích – thứ mà hắn đã giễu cợt Oa Lạc. Oa Lạc tự lừa bản thân bằng cách nghĩ “cổ tích có thật”. Còn Vô Phong luôn tự nhủ rằng “giấc mơ không có thật”. Thế nhưng hắn luôn ước mong ngày nào đó, công chúa sẽ nảy sinh tình cảm với hắn – một giấc mơ ngu ngốc. Sâu hút trong tâm khảm, hắn lúc nào cũng mong cổ tích được hiện thực hóa. So với sự dối trá khờ dại của Oa Lạc, sự dối trá thông minh của hắn thảm hại hơn rất nhiều.
Thấy tên tóc đỏ lơ đãng, Lục Châu ngừng nói. Nàng bẽn lẽn hỏi nhỏ:
-Tôi nói quá nhiều à?
-Ồ, không! – Vô Phong xua tay – Tôi… mải nghĩ về Oa Lạc.
-À phải! Thằng bé đáng thương. Chắc hẳn nó đang suy sụp tinh thần.
Lục Châu nói đúng. Tâm trạng Oa Lạc lúc này tồi tệ hơn bao giờ hết.
Thằng bé thẫn thờ nhìn bốn bức tường. Nó đang trở thành một người thông minh. Nó hiểu cuộc đời mình là một chuỗi sai lầm đã kéo dài mười bảy năm. Sự thông minh giúp nó chấp nhận những điều nó chưa từng chấp nhận. Nghịch lý thay, chính sự thông minh đang khiến nó ngụp lặn trong vũng lầy tuyệt vọng.
Viên y tá giục Oa Lạc uống thuốc nhưng thằng bé thờ ơ. Nói mãi không được, tay y tá đặt viên thuốc màu trắng lên miệng thằng bé. Oa Lạc bực mình nhổ toẹt xuống đất. Gã y tá thở dài:
-Lãng phí là không tốt.
Gã nhặt viên thuốc rồi nói:
-Thuốc này được bào chế từ bụi quang tố. Biết nguyên liệu quang tố chứ gì? Nó rất, rất đắt! Mày làm thế là xúc phạm người điều chế nó.
Oa Lạc nghiên cứu nghề nghiệp pháp sư đã lâu nên hiểu rõ sức mạnh kỳ diệu của quang tố. Thằng nhóc há hốc miệng:
-Ông… ông là ai?
Gã y tá bỏ mũ và khẩu trang để lộ gương mặt xương xẩu teo tóp. Nhanh như cắt, gã vồ đến bịt chặt miệng Oa Lạc, ống tay áo thòi ra một thanh kiếm thấm đẫm máu tươi. Mắt gã mở lớn, đồng tử vàng khè xoáy thẳng khuôn mặt thằng bé. Oa Lạc quá bất ngờ, nó ú ớ không hét nổi. Gã y tá cười gằn:
-Mày muốn mơ lần nữa không?
…
Sảnh chính sở cảnh vệ không bóng người. Ngài Tây Minh đang ngả lưng trên ghế thư giãn giữa không gian u tối. Mang tiếng thư giãn chứ thực ra tâm trí ông ngồn ngộn suy nghĩ. Một cảm giác bất an thi thoảng nhá lên rồi vụt tắt rất nhanh trong đầu Tây Minh. Oa Lạc gặp nguy hiểm chăng? Ngài đại thánh sứ không nghĩ vậy. Sở cảnh vệ được đội đặc nhiệm Vinh Môn bảo vệ, hơn nữa hệ thống phòng ngự khá chắc chắn. Tuy vậy lòng ông vẫn lấn cấn đôi điều mơ hồ bởi tuổi già vốn hiếm khi chắc chắn chuyện gì.
-Tôi làm phiền ngài không?
Tây Minh dụi mắt đoạn trở mình ngồi dậy:
-Nghiêm Thu à? Cô cứ tự nhiên!
Nghiêm Thu kéo ghế ngồi gần ông rồi nói nhỏ:
-Đội đặc nhiệm đã sẵn sàng, chúng tôi sẽ hộ tống mọi người tới đường biên giới. Ngài định khi nào khởi hành?
-Rạng sáng mai, đợi Oa Lạc khỏe hẳn. Phép phong tỏa ảnh hưởng thể xác lắm! – Tây Minh đáp – Cô cử người kiểm tra thằng bé chưa?
-Vâng, chúng tôi đã mời tổ bác sĩ chuyên trách từ bệnh viện quốc gia…
Chiếc bộ đàm bên vai Nghiêm Thu bỗng rung lên từng hồi, cô gái nói:
-Đội trưởng đây! Chuyện gì thế?
Một giọng nói hối hả đáp lại:
-Báo cáo, tổ y tế chết cả rồi!
-Cái gì? – Nghiêm Thu đứng bật dậy.
Trên tầng ba sở cảnh vệ, đội đặc nhiệm Vinh Môn hoàn toàn sững sờ trước khung cảnh kinh hoàng. Mười nhân viên y tế bao gồm nam lẫn nữ đều đã chết. Trong số đó, một nam y tá đã bị lột áo đồng phục. Tất cả đều chung tình trạng thủng động mạch cảnh, máu dồn ép qua lỗ thủng trên cổ chảy lênh láng, chất lỏng đặc sệt bám vấy khắp nơi bốc mùi nhờ nhợ. Một người lính nói vào bộ đàm:
-Họ chết cả rồi, thưa đội trưởng!
Nghiêm Thu và ngài đại thánh sứ nhìn nhau rồi vội vã chạy về phòng bệnh của Oa Lạc. Hai người thầm mong mọi chuyện chưa quá muộn.
[/spoil]