Pink Floyd
<b><font color="Red">Wasted Youth</font> Of A Nati
- 14/10/04
- 1,391
- 10
Thể loại: Tình Cảm/Hài hước
(Truyện này của bạn mình viết)
Nguồn: http://www.facebook.com/truyenAnNhien
Chương 1: Xấu từ trong trứng chui ra.
Khi tôi bước vào trung học, tôi bắt đầu nhận ra mình xấu. Mũi tôi không tẹt, nhưng cũng chẳng cao, lại hơi bè ra. Làn da đen ngăm ngăm do thừa hưởng gene di truyền từ bố. Đôi môi không xấu, nhưng lúc nào cũng thâm thâm, không có sự hồng hào mơn mởn như đám con gái trong lớp. Nhưng điểm xấu nhất trên gương mặt tôi là chi chít những nốt mụn bọc sần sùi giống như nhọ nồi, khiến cho đám con trai nhìn thấy đã muốn chạy xa ba mét.
Con trai chỉ thích gái ngoan, không thích gái xấu. Đã thế, tôi lại không ngoan, không dốt. Ông trời ưu ái cho tôi một cái đầu thông minh, mà không hiểu rằng thà ông trời để tôi ngu dốt còn hơn. Cũng như một cô nàng người mẫu đồ lót nổi tiếng nào đó đã từng phát biểu “Đàn bà đẹp bây giờ nhiều lắm, nhưng kiếm được đàn bà vừa đẹp, vừa ngoan, không dễ đâu. Đàn ông cần người đàn bà đẹp, ngoan và chung thủy. Còn giỏi cũng được mà không giỏi cũng được.”
Nhưng mà không sao, tôi không tự ti vì mình xấu. Tôi xấu, tôi biết thân biết phận, không thể ỏng eo nũng nịu nhờ vả các bạn nam làm cái này cái nọ, cho nên tôi phải rèn luyện sức khỏe để có thể tự mình làm mọi việc. Tôi xấu, tôi biết tôi không thể lấy được đại gia và sống một cuộc đời hưởng thụ, cho nên tôi phải học hành chăm chỉ để kiếm một chỗ đứng trong xã hội sau này.
Tôi rất an phận với sự xấu xí của mình. Và sự xấu xí đó càng trở nên khập khễnh khi mà cô bạn thân nhất của tôi lại chính là hoa khôi của lớp, Linh Lan.
Lại có một điều duy nhất mà tôi không an phận là tôi lỡ thích thầm một cậu bạn cùng lớp. Nếu như cậu ấy cũng xấu xí như tôi thì tôi đã có dũng cảm để thổ lộ.
Nhưng không, cậu ấy lại là bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của mọi cô gái.
Cậu ấy có một gương mặt thư sinh điển hình cho các nhân vật nam chính trong truyện kiếm hiệp. Cậu ấy cao ráo, chơi cầu lông hay, lại còn là niềm kiêu hãnh của trường tôi với rất nhiều giải thưởng tỉnh, giải quốc gia.
Cậu ấy điềm đạm, khác hẳn với đám con trai choai choai bằng tuổi trong lớp. Cho dù đám con trai thường chán ghét cái gương mặt xấu xí của tôi thì cậu ấy vẫn tỏ một thái độ bình thường, lại càng khiến tôi thích cậu ấy nhiều hơn.
Tôi biết cậu ấy là một ước vọng xa vời, cho nên tôi chỉ dám chôn giấu mối tình vô vọng trong lòng, để rồi hằng đêm, trong giấc mơ, tôi thường vô thức gọi tên cậu ấy “Nam Anh…”
Tôi bắt đầu thích cậu ấy vào ngày mồng tám tháng ba đầu tiên của thời trung học. Trong khi đứa con gái nào mong ngóng đến ngày này để nhận quà, tôi lại chỉ cảm thấy tự tin và chán nản, cũng chỉ có thể dùng sự cao ngạo của mình để che giấu đi tổn thương.
Tiết học cuối của ngày hôm đó, đám nam sinh trong lớp giành giật nhau để tặng quà những cô nàng xinh đẹp. Những cô gái bình bình cũng có người miễn cưỡng tặng hoa. Chỉ có tôi ngồi lủi thủi một góc nhỏ trong lớp, cắm cúi vào cuốn vở, vờ như không để ý đến.
Tôi bỗng nghe tiếng lao xao, lao xao xung quanh mình dần dần rộn rã hơn. Có chút tò mò, tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp một nụ cười tươi rói như ánh nắng ban mai
- Tặng cậu nè – Nam Anh đưa một bó hồng đến trước mặt tôi.
Tôi ngẩn ngơ nhìn cậu ấy, trong lòng có tiếng đập rộn ràng. Thình thịch. Giấc mơ của mọi cô gái đang tặng hoa cho mình.
Tôi vừa muốn vươn tay ra, lại cảm thấy có chút khó chịu. Cậu ta hình như đang bố thí cho tôi đấy à? Làm sao gái xấu như tôi lại có thể lọt vào mắt cậu ta được cơ chứ? Sao không tặng cho cô bạn hoa khôi của tôi, mà lại tăng cho “hoa hôi” như tôi? Hay là cậu ta đang chơi một trò cá cược nào đó.
Thấy tôi vẫn tần ngần, cậu ấy nhẹ nhàng đặt bó hoa vào tay tôi. Giọng nói ấm áp bao phủ lấy hơi thở của tôi. Cuối cùng thì tôi cũng đã biết được cảm mến một người là thế nào.
- Tôi biết cậu đang nghĩ gì đấy nhé. Không phải như cậu nghĩ đâu. – Cậu ấy thì thầm vào tai tôi. Mùi hương nam tính lẩn khuất trong không khí, khiến cho tôi có cảm giác như đang đứng giữa mây trời.
Tôi lí nhí, không dám nhìn vào mắt cậu ấy:
- Sao cậu biết được tôi nghĩ gì?
- Tôi đi guốc trong bụng cậu mà.
- Tôi có thấy cậu đi guốc bao giờ đâu?
- Vậy thì tôi đi dép lê trong bụng cậu. Nhưng có một điều tôi chắc chắn rằng tôi tặng hoa cho cậu không phải vì trò cá cược nào cả.
Trong lòng tôi dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Nhưng mà lí trí tôi lại bảo rằng, tôi không cần cậu ta thương hại. Cũng chẳng hiểu tôi lấy đâu ra được dũng cảm để nhìn thẳng vào mắt cậu ta mà gằn từng tiếng:
- Tuy vậy, tôi cũng không cần cậu thương hại tôi.
Nhìn vẻ mặt có phần lúng túng của cậu ta, tôi biết rằng mình đã đoán đúng. Tôi thật sự không cần ai thương hại tôi vì sự xấu xí của mình. Tôi lấy chiếc balo từ trong góc bàn ra, vẫy vẫy tay với Linh Lan đang ngồi chống cằm xem chuyện hay, ánh mắt hấp háy cười cười một cách bí hiểm:
- Tiết này tớ chuồn học. Nói dùm với thầy là tớ bị bệnh.
Không đợi Linh Lan trả lời, tôi lao nhanh ra khỏi lớp. Trong lòng đã bắt đầu có một dòng chảy ấm áp, nhẹ nhàng mang tên “giấc mộng thiếu nữ”. Tuy rằng chỉ là sự thương hại, nhưng đó là bó hoa đầu tiên tôi được tặng, cũng là người đầu tiên nhìn tôi với một ánh mắt không chán ghét.
Về sau, giấc mộng thiếu nữ cũng tan thành mây khói. Vào một buổi chiều năm lớp mười một, cậu ta công khai theo đuổi một chị chuyên Lý khóa trên. Chị ấy được mệnh danh là “Lý Nhược Đồng”, bởi vì gương mặt chị ấy đẹp một cách thánh thiện như tiên nữ. Còn tôi, chỉ là một phàm trần xấu xí, chỉ có thể nén đau thương vờ như không để ý.
Chỉ tại, gái xấu thì không nên mơ mộng quá nhiều.
Tôi nhìn cậu ấy dịu dàng vuốt mái tóc dài của chị ta, thầm nghĩ đến mái tóc xơ xác như tổ quạ của mình, cũng tự cảm thấy vịt xấu xí và thiên nga là một khoảng cách rất xa. Tôi ngẩn người cho đến khi Linh Lan lay lay vai tôi, bĩu môi nhìn tôi:
- Chỉ là con trai thôi mà. Trai đẹp đầy rẫy, cậu muốn bao nhiêu tớ dụ dỗ dùm cho cậu bấy nhiêu. Trai hoàn mỹ như cậu ta cũng chỉ thế thôi, bị cáo già lừa vào tròng rồi lại cam tâm tình nguyện làm cún con thôi mà.
- Cậu ta không phải cún con? – Tôi gào lên với Linh Lan, tự nhiên cảm thấy ủy khuất kinh khủng. Ai bảo tôi sinh ra xấu xí làm gì. Mà thực ra xấu đâu phải là cái tội, xấu chỉ là do lỗi kĩ thuật trong quá trình sinh sản. Tôi muốn oán hận bố mẹ tôi, tại sao lại có thể làm ra một lỗi kĩ thuật nghiêm trọng như vậy?
- Được rồi. Cậu ta không phải là cún con. Cậu ta chỉ thải ra phân chó thôi, được chưa?
- Linh Lan, đừng nói xấu cậu ấy. Thực ra, hai người đó rất xứng đôi. Cậu ta mà thích tôi thì cậu ta mới là mắt mù.
- Ai bảo là cậu xấu? Cậu rõ ràng là đẹp hơn Thị Nở, mà tiêu chuẩn phụ nữ Việt Nam chính là đẹp hơn Thị Nở còn gì.
- …
Tôi chỉ muốn gào lên với Linh Lan “Cậu không nói thì người ta bảo cậu câm à?”, nhưng mà nghĩ lui nghĩ tới, lời cậu ấy cũng có vẻ đúng. Tôi đúng là xinh hơn Thị Nở còn gì. Cho nên, tôi phải tự tin lên.
Thị Nở còn có Chí Phèo. Chẳng lẽ, tôi lại không tìm được một Chí Phèo cho mình?
Tôi xấu, cho nên những người yêu quý tôi là những người yêu mến vẻ đẹp bên trong con người tôi.
Tôi xấu, cho nên tôi biết cách vươn lên, vượt qua những nỗi đau khổ một cách mạnh mẽ, bởi vì tôi biết tôi không thể dựa vào đàn ông.
Tôi xấu, cho nên tôi không cần phải trang điểm màu mè, hay giả vờ làm thục nữ đoan trang.
Tôi xấu, cho nên tôi hạnh phúc.
(Truyện này của bạn mình viết)
Nguồn: http://www.facebook.com/truyenAnNhien
Chương 1: Xấu từ trong trứng chui ra.
Khi tôi bước vào trung học, tôi bắt đầu nhận ra mình xấu. Mũi tôi không tẹt, nhưng cũng chẳng cao, lại hơi bè ra. Làn da đen ngăm ngăm do thừa hưởng gene di truyền từ bố. Đôi môi không xấu, nhưng lúc nào cũng thâm thâm, không có sự hồng hào mơn mởn như đám con gái trong lớp. Nhưng điểm xấu nhất trên gương mặt tôi là chi chít những nốt mụn bọc sần sùi giống như nhọ nồi, khiến cho đám con trai nhìn thấy đã muốn chạy xa ba mét.
Con trai chỉ thích gái ngoan, không thích gái xấu. Đã thế, tôi lại không ngoan, không dốt. Ông trời ưu ái cho tôi một cái đầu thông minh, mà không hiểu rằng thà ông trời để tôi ngu dốt còn hơn. Cũng như một cô nàng người mẫu đồ lót nổi tiếng nào đó đã từng phát biểu “Đàn bà đẹp bây giờ nhiều lắm, nhưng kiếm được đàn bà vừa đẹp, vừa ngoan, không dễ đâu. Đàn ông cần người đàn bà đẹp, ngoan và chung thủy. Còn giỏi cũng được mà không giỏi cũng được.”
Nhưng mà không sao, tôi không tự ti vì mình xấu. Tôi xấu, tôi biết thân biết phận, không thể ỏng eo nũng nịu nhờ vả các bạn nam làm cái này cái nọ, cho nên tôi phải rèn luyện sức khỏe để có thể tự mình làm mọi việc. Tôi xấu, tôi biết tôi không thể lấy được đại gia và sống một cuộc đời hưởng thụ, cho nên tôi phải học hành chăm chỉ để kiếm một chỗ đứng trong xã hội sau này.
Tôi rất an phận với sự xấu xí của mình. Và sự xấu xí đó càng trở nên khập khễnh khi mà cô bạn thân nhất của tôi lại chính là hoa khôi của lớp, Linh Lan.
Lại có một điều duy nhất mà tôi không an phận là tôi lỡ thích thầm một cậu bạn cùng lớp. Nếu như cậu ấy cũng xấu xí như tôi thì tôi đã có dũng cảm để thổ lộ.
Nhưng không, cậu ấy lại là bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của mọi cô gái.
Cậu ấy có một gương mặt thư sinh điển hình cho các nhân vật nam chính trong truyện kiếm hiệp. Cậu ấy cao ráo, chơi cầu lông hay, lại còn là niềm kiêu hãnh của trường tôi với rất nhiều giải thưởng tỉnh, giải quốc gia.
Cậu ấy điềm đạm, khác hẳn với đám con trai choai choai bằng tuổi trong lớp. Cho dù đám con trai thường chán ghét cái gương mặt xấu xí của tôi thì cậu ấy vẫn tỏ một thái độ bình thường, lại càng khiến tôi thích cậu ấy nhiều hơn.
Tôi biết cậu ấy là một ước vọng xa vời, cho nên tôi chỉ dám chôn giấu mối tình vô vọng trong lòng, để rồi hằng đêm, trong giấc mơ, tôi thường vô thức gọi tên cậu ấy “Nam Anh…”
Tôi bắt đầu thích cậu ấy vào ngày mồng tám tháng ba đầu tiên của thời trung học. Trong khi đứa con gái nào mong ngóng đến ngày này để nhận quà, tôi lại chỉ cảm thấy tự tin và chán nản, cũng chỉ có thể dùng sự cao ngạo của mình để che giấu đi tổn thương.
Tiết học cuối của ngày hôm đó, đám nam sinh trong lớp giành giật nhau để tặng quà những cô nàng xinh đẹp. Những cô gái bình bình cũng có người miễn cưỡng tặng hoa. Chỉ có tôi ngồi lủi thủi một góc nhỏ trong lớp, cắm cúi vào cuốn vở, vờ như không để ý đến.
Tôi bỗng nghe tiếng lao xao, lao xao xung quanh mình dần dần rộn rã hơn. Có chút tò mò, tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp một nụ cười tươi rói như ánh nắng ban mai
- Tặng cậu nè – Nam Anh đưa một bó hồng đến trước mặt tôi.
Tôi ngẩn ngơ nhìn cậu ấy, trong lòng có tiếng đập rộn ràng. Thình thịch. Giấc mơ của mọi cô gái đang tặng hoa cho mình.
Tôi vừa muốn vươn tay ra, lại cảm thấy có chút khó chịu. Cậu ta hình như đang bố thí cho tôi đấy à? Làm sao gái xấu như tôi lại có thể lọt vào mắt cậu ta được cơ chứ? Sao không tặng cho cô bạn hoa khôi của tôi, mà lại tăng cho “hoa hôi” như tôi? Hay là cậu ta đang chơi một trò cá cược nào đó.
Thấy tôi vẫn tần ngần, cậu ấy nhẹ nhàng đặt bó hoa vào tay tôi. Giọng nói ấm áp bao phủ lấy hơi thở của tôi. Cuối cùng thì tôi cũng đã biết được cảm mến một người là thế nào.
- Tôi biết cậu đang nghĩ gì đấy nhé. Không phải như cậu nghĩ đâu. – Cậu ấy thì thầm vào tai tôi. Mùi hương nam tính lẩn khuất trong không khí, khiến cho tôi có cảm giác như đang đứng giữa mây trời.
Tôi lí nhí, không dám nhìn vào mắt cậu ấy:
- Sao cậu biết được tôi nghĩ gì?
- Tôi đi guốc trong bụng cậu mà.
- Tôi có thấy cậu đi guốc bao giờ đâu?
- Vậy thì tôi đi dép lê trong bụng cậu. Nhưng có một điều tôi chắc chắn rằng tôi tặng hoa cho cậu không phải vì trò cá cược nào cả.
Trong lòng tôi dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Nhưng mà lí trí tôi lại bảo rằng, tôi không cần cậu ta thương hại. Cũng chẳng hiểu tôi lấy đâu ra được dũng cảm để nhìn thẳng vào mắt cậu ta mà gằn từng tiếng:
- Tuy vậy, tôi cũng không cần cậu thương hại tôi.
Nhìn vẻ mặt có phần lúng túng của cậu ta, tôi biết rằng mình đã đoán đúng. Tôi thật sự không cần ai thương hại tôi vì sự xấu xí của mình. Tôi lấy chiếc balo từ trong góc bàn ra, vẫy vẫy tay với Linh Lan đang ngồi chống cằm xem chuyện hay, ánh mắt hấp háy cười cười một cách bí hiểm:
- Tiết này tớ chuồn học. Nói dùm với thầy là tớ bị bệnh.
Không đợi Linh Lan trả lời, tôi lao nhanh ra khỏi lớp. Trong lòng đã bắt đầu có một dòng chảy ấm áp, nhẹ nhàng mang tên “giấc mộng thiếu nữ”. Tuy rằng chỉ là sự thương hại, nhưng đó là bó hoa đầu tiên tôi được tặng, cũng là người đầu tiên nhìn tôi với một ánh mắt không chán ghét.
Về sau, giấc mộng thiếu nữ cũng tan thành mây khói. Vào một buổi chiều năm lớp mười một, cậu ta công khai theo đuổi một chị chuyên Lý khóa trên. Chị ấy được mệnh danh là “Lý Nhược Đồng”, bởi vì gương mặt chị ấy đẹp một cách thánh thiện như tiên nữ. Còn tôi, chỉ là một phàm trần xấu xí, chỉ có thể nén đau thương vờ như không để ý.
Chỉ tại, gái xấu thì không nên mơ mộng quá nhiều.
Tôi nhìn cậu ấy dịu dàng vuốt mái tóc dài của chị ta, thầm nghĩ đến mái tóc xơ xác như tổ quạ của mình, cũng tự cảm thấy vịt xấu xí và thiên nga là một khoảng cách rất xa. Tôi ngẩn người cho đến khi Linh Lan lay lay vai tôi, bĩu môi nhìn tôi:
- Chỉ là con trai thôi mà. Trai đẹp đầy rẫy, cậu muốn bao nhiêu tớ dụ dỗ dùm cho cậu bấy nhiêu. Trai hoàn mỹ như cậu ta cũng chỉ thế thôi, bị cáo già lừa vào tròng rồi lại cam tâm tình nguyện làm cún con thôi mà.
- Cậu ta không phải cún con? – Tôi gào lên với Linh Lan, tự nhiên cảm thấy ủy khuất kinh khủng. Ai bảo tôi sinh ra xấu xí làm gì. Mà thực ra xấu đâu phải là cái tội, xấu chỉ là do lỗi kĩ thuật trong quá trình sinh sản. Tôi muốn oán hận bố mẹ tôi, tại sao lại có thể làm ra một lỗi kĩ thuật nghiêm trọng như vậy?
- Được rồi. Cậu ta không phải là cún con. Cậu ta chỉ thải ra phân chó thôi, được chưa?
- Linh Lan, đừng nói xấu cậu ấy. Thực ra, hai người đó rất xứng đôi. Cậu ta mà thích tôi thì cậu ta mới là mắt mù.
- Ai bảo là cậu xấu? Cậu rõ ràng là đẹp hơn Thị Nở, mà tiêu chuẩn phụ nữ Việt Nam chính là đẹp hơn Thị Nở còn gì.
- …
Tôi chỉ muốn gào lên với Linh Lan “Cậu không nói thì người ta bảo cậu câm à?”, nhưng mà nghĩ lui nghĩ tới, lời cậu ấy cũng có vẻ đúng. Tôi đúng là xinh hơn Thị Nở còn gì. Cho nên, tôi phải tự tin lên.
Thị Nở còn có Chí Phèo. Chẳng lẽ, tôi lại không tìm được một Chí Phèo cho mình?
Tôi xấu, cho nên những người yêu quý tôi là những người yêu mến vẻ đẹp bên trong con người tôi.
Tôi xấu, cho nên tôi biết cách vươn lên, vượt qua những nỗi đau khổ một cách mạnh mẽ, bởi vì tôi biết tôi không thể dựa vào đàn ông.
Tôi xấu, cho nên tôi không cần phải trang điểm màu mè, hay giả vờ làm thục nữ đoan trang.
Tôi xấu, cho nên tôi hạnh phúc.
Chỉnh sửa cuối:



