<oOOo0oOOo>
Tôi giật bắn người lúng túng nói:
“Được rồi! Tôi phải làm gì đây ?”
“Đứng yên đó.” Saotomei nói như quát và quay lại nhìn tôi. Khuôn mặt cô ấy hồng hẳn lên;
“Nhắm mắt lại đi.”
Tôi ngơ ngác nhưng vẫn làm theo lời cô. Trước khi nhắm mắt tôi thấy bộ xương đang lao tới khập khiễng nhưng rất nhanh. Rồi mũi tôi ngửi thấy một hương thơm thoảng thoảng dễ chịu. Môi tôi chợt cảm nhận được sự mềm mịn khoan khoái. Tôi vội mở mắt ra để xác nhận điều tôi đang nghĩ tới. Tôi thấy rõ đôi hàng mi cong vút khép hờ, khuôn mặt hồng hào đáng yêu khôn tả, mùi thơm lan tỏa như hương lan. Saotomei đang hôn tôi. Đó là sự thực đang diễn ra rành rành. Người tôi giật mạnh, như có một cơn ớn lạnh chảy dọc sống lưng. Tôi cảm thấy một thứ gì đó nóng bỏng trỗi dậy từ bên trong tôi. Bộ xương hung dữ đã áp sát. Bàn tay móng vuốt của nó đâm thẳng vào lưng Saotomei. Cô bạn vẫn nhắm tịt mắt, khuôn mặt đã không còn đỏ nữa. Tôi không thể để nhỏ gặp nguy hiểm thế được.
“Cút đi.” Tôi hét lớn, một tay đưa ra ngăn cản bộ xương, tay kia giữ lấy Saotomei đang ngã ra khi môi chúng tôi rời nhau ra.
Như có cơn gió mạnh, khi tôi làm vậy, đột nhiên bộ xương văng bắn ra xa cả chục mét. Lưng nó đập vào một tấm bia mộ làm tấm bia rạn nứt và nghiêng đi. Trong khi đó tôi giơ bàn tay mình ra ngạc nhiên -Cái quái gì đang xảy ra vậy-
“Tạo…” Saotomei mở mắt hỗn hễn nói.
“Chuyện gì vậy Saotomei ?” Tôi kinh ngạc nhìn cô bạn mệt mỏi.
“Nội lực tôi … mất hết cả rồi.” Saotomei đáp lại tôi bằng đôi mắt thất thần và giọng rời rạc.
“Hả ?” Tôi hét to hoảng sợ. Bộ xương lồm cồm đứng dậy và lao tới.
“Lo nó đi Tạo. Cậu có thể làm được.” Saotomei ném một lá bài cho tôi.
“Tôi … Tôi phải làm sao đây ?” Tôi lúng túng chụp lấy lá bài. Đó là lá bài thanh kiếm của Saotomei.
“Chỉ việc nghĩ ra một thanh kiếm rồi hô ‘Marelexa’” Saotomei hét to.
“Marelexa!” Tôi hoảng vía vung lá bài ra đồng thời nghĩ đến thanh kiếm đỏ rực vừa nãy của Saotomei và hô to theo lời cô ấy.
Điều kì diệu xảy ra ngay tức khắc. Lá bài vụt dài ra và biến đổi thành một thanh kiếm. Nhưng không phải màu đỏ rực như của Saotomei, thanh kiếm tôi gọi lên đen đúa và bản kiếm cũng dày hơn. Một thanh kiếm hoàn toàn khác.
Bộ xương lao tới, móng vuốt đâm thẳng vào tôi. Tôi luống cuống dùng hai tay đâm mạnh thanh kiếm tới. Và như người ta nói, hay không bằng hên, hoặc bộ xương đã sai lầm khi ngỡ độ dài vũ khí tôi như của Saotomei, thanh kiếm của tôi cắm phập vào ngực nó.
“Á!” Tôi hét lớn và hoảng sợ sấn tới đẩy mạnh mũi kiếm. Bộ xương bị lực đẩy của tôi loạng choạng rồi té ngã ngữa. Thanh kiếm tôi vẫn găm chặt vào ngực nó.
“Phong ấn nó lại đi Tạo.” Ngồi bệt trên đất, Saotomei hét to.
-Phong ấn ?-Tôi lúng túng trong khi tay vẫn giữ thanh kiếm kềm hãm bộ xương. Nó đang quờ quạng cánh tay, không cẩn thận tôi sẽ bị lãnh thẹo tức khắc.
“Nói theo tôi, ‘Dinidares’.” Chừng như nhận ra sự vô lý của mình, Saotomei lại nói to chỉ dẫn.
“Dinidares!” Tôi hô to.
Một vòng tròn sáng rực đột nhiên xuất hiện dưới mũi kiếm tôi hay nói chính xác hơn là cái vòng ánh sáng đó nằm trên mặt đắt còn bộ xương thì nằm đè lên nó. Cái đầu lâu há miệng gào thét nhưng không có âm thanh nào được phát ra. Tôi kinh ngạc nhìn tay chân bộ xương rã ra thành những lớp bụi vàng óng ánh rồi thu gọn lại, xoáy tròn như cơn lốc vào một khung hình chữ nhật trong vòng ánh sáng. Thoáng chốc dưới mũi kiếm của tôi chỉ còn là một lá bài lạ và cái vòng ánh sáng cũng biến mất. Tôi thở hắt ra, cảm giác như mình vừa làm việc gì đó thật nặng nhọc. Một tay vẫn đặt trên chuôi kiếm, tôi cúi người xuống nhặt lá bài kì dị đó lên. Lá bài phẳng phiu vẽ hình phần thân trên của một bộ xương cùng hai cánh tay móng vuốt bắt chéo trước ngực. Tôi không đọc được những chữ chi chít trong cái khung nhỏ dưới hình vẽ.
“Đưa cho tôi mau.” Saotomei chìa bàn tay ra vẫy vẫy.
Tôi tiến lại gần và đưa cho cô bạn lá bài. Saotomei đón lấy rồi quan sát một lúc. Đoạn cô ấy lẩm bẩm gần như là thầm thì: “Đã định hình rồi sao ?”
Saotomei ngẩng đầu nhìn tôi, một ánh mắt nghi ngại dè chừng. Cô bạn cất lá bài vào túi thêu trên bộ váy áo rồi cài nó lại. Đoạn cô bạn chìa tay ra nói:
“Cậu biết lịch sự là gì không ?”
“Hả ?” Tôi ngơ ngác
Saotomei vẫy bàn tay trắng nõn. “Giúp tôi đứng dậy coi.”
Tôi nhận ra cử chỉ cô bạn. Tôi liền nắm tay giúp nhỏ đứng dậy. Nhìn cô bạn phủi bụi đất bám trên váy áo tôi không nghĩ đây là cô gái dũng mãnh vừa rồi.
“Trả lại cho tôi.” Saotomei nói không nhìn tôi.
Mất chừng một phút tôi mới hiểu cô bạn nói gì. Tôi trở cây kiếm đen và đưa cán kiếm về phía Saotomei. Khi Saotomei cầm lấy thanh kiếm đồng thời tôi buông tay ra, thanh kiếm tức thì thu lại thành lá bài như cũ. Cô bạn nhìn lá bài một lúc rồi cũng cất vào túi. Đoạn nhỏ quắc mắt nhìn tôi:
“Nếu cậu mà nói với ai việc tối nay thì cho dù cậu trốn ở đâu tôi cũng lùng ra và giết cậu.”
Tôi rùng mình vì câu nói và cũng vì ánh mắt nhỏ thật dữ tợn. Saotomei quay ngoắt người bỏ đi để lại tôi đứng trơ ra đó. Đây có lẽ là đêm khó quên nhất của cuộc đời nhàm tẻ của tôi.
………
Vậy đó là tất cả những chuyện xảy ra vào tối hôm qua, tôi không biết tại sao mình lại vướng vào chuyện như thế này. Có thể là do sự tò mò, đột phá trong quyết định hay định mệnh đã khiến tôi rẽ vào khu nghĩa trang ấy, tôi không thể nói được điều gì. Rắc rối hôm qua đã xong và rắc rối hôm nay vẫn còn lù lù ra đó. Rắc rối đang nhìn tôi đầy nghi ngờ. –Nhỏ tưởng tôi giả đò chắc-
“Giải thích mau coi. Rốt cuộc cậu là ai ?” Saotomei to tiếng nói.
“Tôi không hiểu cô nói gì cả. Tôi vẫn là tôi thôi.” Tôi cũng bực mình quát lại.
“Cậu không hiểu hay cố tình giả vờ không hiểu hả ?”
“Việc gì tôi phải giả vờ ? Mà giả vờ chuyện gì ?” Tôi cảm thấy mù mờ. -Nhỏ và tôi đang nói chuyện gì vậy-
“Giả vờ cậu là người bình thường. Thực ra cậu là người của thế giới chúng tôi.” Cô bạn nói như mất hết kiên nhẫn.
“’Cái gì ?” Tôi sửng ra mất vài phút rồi phá ra cười sặc sụa.
“Ha ha ! Saotomei đừng đùa thế chứ ? Làm sao tôi là người của thế giới cô được ? Tôi sinh ra và lớn lên ở đây mà.”
“Có thực như vậy không ?”
“Chắc chắn rồi.” Tôi gât đầu quả quyết.
“Chỉ có người ở thế giới tôi mới có khả năng sử dụng những lá bài. Cho dù cậu hút khá nhiều nội lưc của tôi thì …” Saotomei lẩm bẩm, lắc đầu vì suy nghĩ khó khăn; “Không có lý do nào để cậu sử dụng được chúng cả trừ khi cậu có nguồn gốc như chúng tôi.”
“Nè nè, cô làm tôi hoang mang rồi đấy nhé. Khi không cô bảo một người bình thường như tôi lại có nguồn gốc như cô là sao ? Tôi đang sống môt cuộc đời yên lành đấy nhé.”
Tôi nói rồi hắng giọng:
“Ừm, có thế tôi là một dạng đặc biệt thì sao ? Tôi vẫn là người và sử dụng được mấy lá bài cô nói, một trường hợp hiếm chẳng hạn ?”
Saotomei không lý gì đến sự cười cợt của tôi. Nhỏ vén vài sợi tóc rủ trước trán sang bên đầu rồi nói:
“Chúng tôi đã thử. Bộ cậu nghĩ chúng tôi chưa từng để cho các cậu chạm tay vào những lá bài sao. Những người ở thế giới này không thế triệu hồi sức mạnh thế này được. Chuyện này kì lạ hết sức.”
Saotomei cứ lẩm bẩm với vầng trán nhăn tít. Tôi hoàn toàn không đoán định được nhỏ muốn gì. Chợt tiếng chuông reo vào học vang lên inh ỏi. Đợi dứt tràng chuông, nhỏ ngẩng nhìn tôi nói:
“Cậu vào lớp đi, tôi không cản trở chuyện thường nhật của cậu đâu. Chuyện này nói sau vậy.”
Tôi quay lưng đi tức thì mà chẳng cần đợi lời thứ hai. Càng lúc càng rắc rối và tôi không muốn dính sâu vào nữa. Nhưng đi được vài bước thì tôi bỗng quay lại hỏi:
“Saotomei không vào lớp luôn sao ?”
“Tôi có việc cần làm.” Saotomei lắc đầu.
Tôi ngạc nhiên nhưng rồi cũng tặc lưỡi cho qua. Ừ thì học sinh mà, lại có nguồn gốc kì bí như thế, muốn làm gì thì làm thôi, tôi cũng không quản được.
<oOOo0oOOo>