ferb123
Mr & Ms Pac-Man
- 26/4/09
- 271
- 4
Hôm qua tôi đi offline cùng anh em Bang cũ , thấy mọi người than chán vì chất lượng game bây giờ chẳng còn được như xưa .Tôi cũng có hỏi qua anh em về tình hình anh em Bang hội hiện giờ , nhưng anh em có nói các game hiện giờ vấn đề bang hội anh em chẳng được xem trọng như thời chúng ta . Hôm nay cảm xúc cũ bỗng dưng ùa về tôi có một chút thắc mắc xin vài lời của anh em ,trước nhất mong anh em bớt chút thời gian đọc vài dòng tâm sự của tôi rồi cho tôi câu trả lời xem !
Cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu …
Tôi tên Kiên năm nay 31 tuổi đầu , xây dựng gia đình cũng đã được 5 năm và đã có hai mặt con rồi. Người vợ đầu ấp tay gối của tôi trước kia cũng là một nữ game thủ đam mê game Võ Lâm Truyền Kỳ . Chúng tôi quen nhau từ lần đi offline Bang hội tại Hà Nội , khi đó tôi còn trẻ , 23 tuổi niềm đam mê game kiếm hiệp trong người lúc đó rạo rực vì vậy tôi đầu tư khá nhiều thời gian cũng như kha khá tiền vào account của mình .Bang hội của tôi khi đó rất mạnh , tôi lại là trưởng lão của bang nên việc nâng đỡ vợ tôi khi đó là chuyện dễ dàng . Lợi thế là acc ngũ độc vì vậy mỗi lần săn bos tôi đều là người chỉ đạo thay ông anh Bang chủ ( khi đó ông bang chủ cũng thuộc dạng khủng nhưng ông ấy làm ở ngân hàng vì thế ít có thời gian online ) ,tôi và anh em bang đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp vì khoảng thời gian săn bos ,tống kim , công thành chiến , chiến bang ….lúc thắng thì rất vui vẻ , lúc thua thì chia sẻ lỗi buồn với nhau .Thời đó chưa phổ biến facebook hay các phương tiện liên lạc trao đổi với nhau ,mỗi lần săn bos chỉ có gọi nhau qua nich chat , rồi săn xong bos thì chụp ảnh lại up lên blog ( thời đó rộ phong trào blog ) thằng chém lọ đứa chém chai vui lắm .Chuyện thức đêm để săn bos hoặc pk đồ sát nhau chiếm bãi là chuyện thường tình .Rồi đến các lần offline càng bang gần 30 mạng kéo nhau đi ăn uống , hát hò rồi ùa vào một quán net gần Tây Hồ để săn bos PK cùng nhau ….
Nghĩ lại thời đó sinh viên sướng thật , chẳng lo chẳng nghĩ , anh em chơi cùng nhau vui vẻ thật .
Rồi thời gian trôi qua , đến khi tôi lấy nhà tôi bây giờ, anh em trong bang cũng kéo đến mừng hạnh phúc vợ chồng tôi .
Sau đó vài tháng vì việc gia đình vợ con thêm vào công việc mới đầu làm tôi không còn thời gian chơi game nữa . Dần dần anh em cũ cũng tản mác mỗi đứa một nơi . Vì quá bận rộn với công việc của mình nên tôi đã dần quên đi những tháng ngày vui vẻ cùng anh em bá đạo trong thế giới ảo .
Năm kiếm thế bùng nổ ,mấy anh em bang cũ cũng rủ tôi chơi và tôi cũng quay lại với mọi người . Lúc đầu tôi cũng bỡ ngỡ , nhưng được anh em giúp đỡ nhiệt tình nên tôi dần dần am hiểu thêm về Kiếm Thế . Thời gian tôi dành cho game và anh em ngày càng nhiều thêm , lúc đầu nghĩ chỉ chơi cho vui , nhưng càng về sau chơi càng nghiền , không hiểu vì sao tôi rất có duyên với game kiếm hiệp . Anh em Bang cũ lại rất quý mến tôi vì vậy nhân vật của tôi lên đồ rất nhanh , dần dần đi tống kim rồi đến công thành chiến , thú vị nhất vẫn là săn bos tập thể cùng bang , chia đội bảo kê đội đánh boss , rồi đến tần lăng …..
Thời gian trong game nhiều thì đồng nghĩa với thời gian dành cho gia đình cũng giảm đi , vợ tôi thường hay than phiền rất nhiều , nhưng tôi nghĩ vợ mình cũng đã từng là game thủ , cũng từng đam mê game kiếm hiệp nên tôi tự nhủ chơi chỉ giúp xả street trong công việc thôi . Tháng nào cũng vậy , cứ đến ngày lĩnh lương là tôi phải chuẩn bị mua mới và lên phi phong ( ai chơi kiếm thế sẽ hiểu rõ ) .Những tưởng mỗi ngày trôi qua sẽ là những ngày vui vẻ bên bạn bè anh em .
Cho đến một ngày account của tôi bị hack , bán sạch đồ đi , nói là hack nhưng thực ra tôi cũng nghĩ nhiều ,hôm đó tôi đi làm nên nhờ anh em trong Bang online giúp đi săn bos cùng tôi gọi điện cho đứa em ( tôi quen gọi trong bang vì nó kém tôi 4 tuổi nhưng anh em chơi với nhau từ đợt võ lâm ) nhưng không thấy nó nghe máy , tôi tưởng đang săn bos rồi nên nó tập trung không nghe . Tôi online nich chat qua máy của công ty thấy nich chat nó sáng , tôi nhắn bảo nó online nich cho tôi , nó lại trả lời là hôm trước anh đọc cho em nhưng em chưa kịp lưu lại .Tôi cũng không nghĩ nhiều vì anh em với nhau , thêm nữa là đang trong giờ làm việc nên tôi đọc luôn account của tôi cho nó . Nó bảo anh cứ làm việc đi để em săn bos cho .Tôi vui vẻ làm việc, đến chiều về nhà tôi , tranh thủ lúc bật máy tính , tôi vào tắm rửa cho mát .Tắm xong vào game thì ngã người vì thấy nhân vật của mình trắng tinh từ đầu đến chân không còn cái gì , tưởng thằng em nó trêu mình nó cất vào hòm đồ nhưng vào hòm đồ cũng chẳng thấy đâu . Tôi vội lấy điện thoại gọi ngay cho thằng em đó thì vẫn thấy thuê bao , tôi gọi trong game thì không thấy nó online .Tôi gọi anh em trong bang hỏi thì mọi người bảo máy tính nó hỏng 2 ngày hôm nay rồi , tôi như chết đứng . Anh em trong bang nhiều người gọi cho tôi hỏi rõ mọi chuyện , tôi cũng chẳng biết nói thế nào nữa , tôi chỉ bảo bị hack count .Anh em bảo đề nghị lên thẳng vinagame để lấy lại , tôi cũng tính sẽ làm như vậy , hôm sau đứa em tôi gọi cho tôi nói là mấy hôm nay máy nhà nó bị dính virus hỏng , điện thoại thì nó đem đi đặt mới lấy về . Tôi chỉ biết cười xòa , tôi bảo nó thôi không có gì ,anh em với nhau anh không nghĩ gì đâu . Định rằng sẽ xin lấy lại đồ rồi tiếp tục chơi cùng anh em nhưng vợ tôi khuyên tôi rằng anh lớn rồi gần 30 tuổi đầu còn đam mê game quá , quên cả vợ con . Những lời nói đó của vợ đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều , rồi tôi quyết định rời xa anh em với lý do xin lấy lại đồ nhưng không được ( thực ra tôi không đi xin lấy lại ) anh em rất nhiều người buồn , còn nói cho tôi chơi cùng account .
Tôi rất cảm động vì tình cảm đó của anh em trong Bang , nhưng vì chuyện tôi nghỉ mà thằng em tôi đâm ra cảm thấy có lỗi với tôi rất nhiều , dù nó không nói tôi cũng biết điều đó .
Gần 3 năm rồi theo cách gọi của người ta tếu là tôi rửa tay gác kiếm về với vợ con , trong khoảng thời gian đó thỉnh thoảng anh em trong Bang vẫn hay tổ chức offline , tôi vẫn thường hay tham dự cùng anh em , nhưng thằng em tôi có lẽ ngại nên rất ít lần thấy nó đi offline . Tôi cũng đã nói rõ nhiều lần với nó rằng kể cả nếu là chú xóa nhân vật của anh đi thì chú vẫn là em của anh , anh chưa bao giờ giận chú cả . Vì tình cảm của anh em trong bang với nhau luôn như anh em trong cùng 1 gia đình vậy .
Nói đến đây tôi lại nghĩ về cộng đồng Bang hội của game kiếm hiệp từ xưa là sống vì nhau luôn tin tưởng nhau như vậy giống với các cụ ngày xưa hay có câu kết nghĩa kim lan – có phúc cùng hưởng có họa cùng chia . Không biết cái thời Võ Lâm – Kiếm Thế đến năm nay 2013 rồi , nét đẹp đó có còn duy trì được đến ngày hôm nay không ?
Tôi xin 1 góc ở diễn đàn mình vì chẳng biết nên giải đáp thắc mắc ở đâu nữa . Mong anh em đọc và góp ý về vấn đề Bang hội hiện giờ , tôi cũng vì tò mò thôi .
Cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu …
Tôi tên Kiên năm nay 31 tuổi đầu , xây dựng gia đình cũng đã được 5 năm và đã có hai mặt con rồi. Người vợ đầu ấp tay gối của tôi trước kia cũng là một nữ game thủ đam mê game Võ Lâm Truyền Kỳ . Chúng tôi quen nhau từ lần đi offline Bang hội tại Hà Nội , khi đó tôi còn trẻ , 23 tuổi niềm đam mê game kiếm hiệp trong người lúc đó rạo rực vì vậy tôi đầu tư khá nhiều thời gian cũng như kha khá tiền vào account của mình .Bang hội của tôi khi đó rất mạnh , tôi lại là trưởng lão của bang nên việc nâng đỡ vợ tôi khi đó là chuyện dễ dàng . Lợi thế là acc ngũ độc vì vậy mỗi lần săn bos tôi đều là người chỉ đạo thay ông anh Bang chủ ( khi đó ông bang chủ cũng thuộc dạng khủng nhưng ông ấy làm ở ngân hàng vì thế ít có thời gian online ) ,tôi và anh em bang đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp vì khoảng thời gian săn bos ,tống kim , công thành chiến , chiến bang ….lúc thắng thì rất vui vẻ , lúc thua thì chia sẻ lỗi buồn với nhau .Thời đó chưa phổ biến facebook hay các phương tiện liên lạc trao đổi với nhau ,mỗi lần săn bos chỉ có gọi nhau qua nich chat , rồi săn xong bos thì chụp ảnh lại up lên blog ( thời đó rộ phong trào blog ) thằng chém lọ đứa chém chai vui lắm .Chuyện thức đêm để săn bos hoặc pk đồ sát nhau chiếm bãi là chuyện thường tình .Rồi đến các lần offline càng bang gần 30 mạng kéo nhau đi ăn uống , hát hò rồi ùa vào một quán net gần Tây Hồ để săn bos PK cùng nhau ….
Nghĩ lại thời đó sinh viên sướng thật , chẳng lo chẳng nghĩ , anh em chơi cùng nhau vui vẻ thật .
Rồi thời gian trôi qua , đến khi tôi lấy nhà tôi bây giờ, anh em trong bang cũng kéo đến mừng hạnh phúc vợ chồng tôi .
Sau đó vài tháng vì việc gia đình vợ con thêm vào công việc mới đầu làm tôi không còn thời gian chơi game nữa . Dần dần anh em cũ cũng tản mác mỗi đứa một nơi . Vì quá bận rộn với công việc của mình nên tôi đã dần quên đi những tháng ngày vui vẻ cùng anh em bá đạo trong thế giới ảo .
Năm kiếm thế bùng nổ ,mấy anh em bang cũ cũng rủ tôi chơi và tôi cũng quay lại với mọi người . Lúc đầu tôi cũng bỡ ngỡ , nhưng được anh em giúp đỡ nhiệt tình nên tôi dần dần am hiểu thêm về Kiếm Thế . Thời gian tôi dành cho game và anh em ngày càng nhiều thêm , lúc đầu nghĩ chỉ chơi cho vui , nhưng càng về sau chơi càng nghiền , không hiểu vì sao tôi rất có duyên với game kiếm hiệp . Anh em Bang cũ lại rất quý mến tôi vì vậy nhân vật của tôi lên đồ rất nhanh , dần dần đi tống kim rồi đến công thành chiến , thú vị nhất vẫn là săn bos tập thể cùng bang , chia đội bảo kê đội đánh boss , rồi đến tần lăng …..
Thời gian trong game nhiều thì đồng nghĩa với thời gian dành cho gia đình cũng giảm đi , vợ tôi thường hay than phiền rất nhiều , nhưng tôi nghĩ vợ mình cũng đã từng là game thủ , cũng từng đam mê game kiếm hiệp nên tôi tự nhủ chơi chỉ giúp xả street trong công việc thôi . Tháng nào cũng vậy , cứ đến ngày lĩnh lương là tôi phải chuẩn bị mua mới và lên phi phong ( ai chơi kiếm thế sẽ hiểu rõ ) .Những tưởng mỗi ngày trôi qua sẽ là những ngày vui vẻ bên bạn bè anh em .
Cho đến một ngày account của tôi bị hack , bán sạch đồ đi , nói là hack nhưng thực ra tôi cũng nghĩ nhiều ,hôm đó tôi đi làm nên nhờ anh em trong Bang online giúp đi săn bos cùng tôi gọi điện cho đứa em ( tôi quen gọi trong bang vì nó kém tôi 4 tuổi nhưng anh em chơi với nhau từ đợt võ lâm ) nhưng không thấy nó nghe máy , tôi tưởng đang săn bos rồi nên nó tập trung không nghe . Tôi online nich chat qua máy của công ty thấy nich chat nó sáng , tôi nhắn bảo nó online nich cho tôi , nó lại trả lời là hôm trước anh đọc cho em nhưng em chưa kịp lưu lại .Tôi cũng không nghĩ nhiều vì anh em với nhau , thêm nữa là đang trong giờ làm việc nên tôi đọc luôn account của tôi cho nó . Nó bảo anh cứ làm việc đi để em săn bos cho .Tôi vui vẻ làm việc, đến chiều về nhà tôi , tranh thủ lúc bật máy tính , tôi vào tắm rửa cho mát .Tắm xong vào game thì ngã người vì thấy nhân vật của mình trắng tinh từ đầu đến chân không còn cái gì , tưởng thằng em nó trêu mình nó cất vào hòm đồ nhưng vào hòm đồ cũng chẳng thấy đâu . Tôi vội lấy điện thoại gọi ngay cho thằng em đó thì vẫn thấy thuê bao , tôi gọi trong game thì không thấy nó online .Tôi gọi anh em trong bang hỏi thì mọi người bảo máy tính nó hỏng 2 ngày hôm nay rồi , tôi như chết đứng . Anh em trong bang nhiều người gọi cho tôi hỏi rõ mọi chuyện , tôi cũng chẳng biết nói thế nào nữa , tôi chỉ bảo bị hack count .Anh em bảo đề nghị lên thẳng vinagame để lấy lại , tôi cũng tính sẽ làm như vậy , hôm sau đứa em tôi gọi cho tôi nói là mấy hôm nay máy nhà nó bị dính virus hỏng , điện thoại thì nó đem đi đặt mới lấy về . Tôi chỉ biết cười xòa , tôi bảo nó thôi không có gì ,anh em với nhau anh không nghĩ gì đâu . Định rằng sẽ xin lấy lại đồ rồi tiếp tục chơi cùng anh em nhưng vợ tôi khuyên tôi rằng anh lớn rồi gần 30 tuổi đầu còn đam mê game quá , quên cả vợ con . Những lời nói đó của vợ đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều , rồi tôi quyết định rời xa anh em với lý do xin lấy lại đồ nhưng không được ( thực ra tôi không đi xin lấy lại ) anh em rất nhiều người buồn , còn nói cho tôi chơi cùng account .
Tôi rất cảm động vì tình cảm đó của anh em trong Bang , nhưng vì chuyện tôi nghỉ mà thằng em tôi đâm ra cảm thấy có lỗi với tôi rất nhiều , dù nó không nói tôi cũng biết điều đó .
Gần 3 năm rồi theo cách gọi của người ta tếu là tôi rửa tay gác kiếm về với vợ con , trong khoảng thời gian đó thỉnh thoảng anh em trong Bang vẫn hay tổ chức offline , tôi vẫn thường hay tham dự cùng anh em , nhưng thằng em tôi có lẽ ngại nên rất ít lần thấy nó đi offline . Tôi cũng đã nói rõ nhiều lần với nó rằng kể cả nếu là chú xóa nhân vật của anh đi thì chú vẫn là em của anh , anh chưa bao giờ giận chú cả . Vì tình cảm của anh em trong bang với nhau luôn như anh em trong cùng 1 gia đình vậy .
Nói đến đây tôi lại nghĩ về cộng đồng Bang hội của game kiếm hiệp từ xưa là sống vì nhau luôn tin tưởng nhau như vậy giống với các cụ ngày xưa hay có câu kết nghĩa kim lan – có phúc cùng hưởng có họa cùng chia . Không biết cái thời Võ Lâm – Kiếm Thế đến năm nay 2013 rồi , nét đẹp đó có còn duy trì được đến ngày hôm nay không ?
Tôi xin 1 góc ở diễn đàn mình vì chẳng biết nên giải đáp thắc mắc ở đâu nữa . Mong anh em đọc và góp ý về vấn đề Bang hội hiện giờ , tôi cũng vì tò mò thôi .
Chỉnh sửa cuối:
Cứ mày phải thế này mày phải thế kia hò hét loạn cmn lên. Ăn xong drop cái j đấy ngon ngon cho 1 thằng trong team cầm là kiểu éo j cũng phải có 1 chầu trà đá cho cả hàng + ăn đập


sao nhiều ký ước cũng bỗng nhiên ùa về thế này @@ nghĩ lại cũng thấy buồn cười .
hic đọc hết mà tự nhiên thấy nhớ mấy đứa bạn hồi đại học quá , đợt đó chuyên gia lập team săn bos cùng nhau , thức đêm cày event . Nhớ đợt mua cái tụ tiễn đường môn gần 1m của thằng nhóc cấp 3 mà mấy đứa phải đi gần 15 km đến tận nơi giao dịch

.
. thời đó còn có cái máy cà tàng, xóa bớt file trong game đi để cắm acc cày tiền, 1 tuần cài lại win 1 lần vì máy chịu hết nổi, cày đc 1 tháng thì bị hack mất mấy acc cày tiền, mất chả đáng bao nhiêu nhưng nó tạo cái đà quit game, thế là quit luôn võ lâm
, chơi ragnarok với gunbound toàn mở lớn loa lên để cho nhà hàng xóm nghe nhạc