foreveralonefa
Youtube Master Race
- 20/4/13
- 2
- 0
Mình nay đã 20 tuổi rồi,có thích 1 cô bạn hoc chung từ lớp 1->5, hai đứa mình chơi với nhau rất thân, mình nhớ ngày đầu tiên vào lớp 1, cô ấy là người hoạt bác vui tính nhất lớp, mình thì hiền nhát lắm chỉ biết lo học thôi nên cũng ko để ý lắm...Cuối tháng nào tổng kết hạng mình hạng 1 thì cô ấy 2, và ngược lại...Rồi mình bắt đầu để ý , à ai mà học giỏi mà xinh nhỉ,rồi giờ ra chơi mình lại bàn học cô ấy nói chuyện , giới thiệu mình và hỏi thăm cô ấy....hai đứa cười đùa rất vui vẻ......Từ đó hai đứa mình quen nhau...Cứ thế , muốn tặng quà cho cô ấy mua rồi lại thôi
(kẹp nơ nè ,bút nè , thẻ thư viện nè (cô ấy thích đọc sách lắm)....Thời gian lặng trôi ....hai đứa thích nhau lúc nào ko biết ko nói ra, nhưng đâu cần phải nói....Rồi đến lớp 5 chuyển cấp cô ấy tặng mình thiệp giáng sinh(
Lúc ấy mình vui lắm những lời trong thiệp ấy mình ko thể nào quên)...Rồi mình cũng lấy hết can đảm của 1 tên nhoc , mua 1 tấm thiệp để tặng cô ấy,trong lúc viết thiệp , mẹ mình phát hiện rồi cấm mình ko được thích chuyện bạn trai bạn gái nhăng nhít( Vì từ lúc nhỏ mẹ mình dạy chuyện trai gái là ko tốt là nhăng nhít ko được nghĩ đến chuyện đó )...Thật ra mẹ mình đã nghị rồi... những món quà mình mua mà ko dám tăng mẹ mình lúc dọn phòng đã phát hiện trong cặp của mình, nhưng mẹ ko nói......thế là lá thiệp đó ko bao giờ có thể đến tay cô ấy,mẹ mình cũng cấm ko cho choi với cô ấy nữa....Lúc ấy mình buốn lắm,nhưng vì thương mẹ mình đã hứa...Ngày hôm sau. cô ấy vẫn vui vẻ cười đùa chờ thiệp của mình, nhưng ko mình ko nói gì cả, lạnh nhạt với cố ấy,cố ấy ko hiểu và cố ấy đã khóc..Rồi ngày thi chuyển cấp hai đứa học 2 nơi khác nhau,tấm thiệp đó mình còn giũ mãi, đêm nào cũng lấy đọc...Mình nghĩ ko bao giờ có thể gặp lại cô ấy nữa...Đến năm lớp 9, tình cờ như duyên số mình gặp lại cô ấy tại 1 trường học thêm anh ngữ....cô ấy gọi tên mình...cảm giác ấy....hạnh phúc biết bao...Mình muốn giải thích chuyện lúc trước với cô ấy và hửa sẽ mãi ko xa cô ấy nữa....Nhưng lần này lời hứa với mẹ mình lại chiến thắng,hai đứa nói chuyện bâng quơ,dường như trong ánh mắt lời nói của cô ấy mong mình sẽ hỏi thăm, giải thích chuyện lúc trước sẻ xin SDT , đỉa chỉ nhà của cô ấy...Cô ấy chờ mãi rồi cuộc gặp lại ấy chỉ kết thúc bằng mấy câu vẩn vơ:
Mình :H chào T nha!
Cô ấy : Uh...
Mình:....im lăng rồi nói
-Mình có chuyện muốn nói với cậu
Cô ấy: H nói đi
.......Nói nói nói đi đừng tử dối lòng mình nữa (Mình tự bảo )...
-Chúc T thi tốt và vào trường T thích nha....Mình đã thất bại
...Rồi hai đứa chia tay và đó là lần gặp cuối của 2 đứa
Mình vào cấp 3 , kỉ niệm duy nhất của mình với cô ây cũng đã mất(Nhà mình xây mới tấm thiêp trong cuốn sách , mẹ mình tường sách cũ đem bán )....rồi mình mắc bệnh trầm cảm vì quá nhớ cô ấy+chuyện gia đình ko vui vẻ+bạn bè phản bôi+GV ko công bằng(chỉ biết ''mony'' ...Thi DH mình cũng nghe lời cha mẹ vào trường mà mình ko thích và ko co 1 kĩ năng vè ngành học...Chán nản+bệnh tram cảm càng năng vì ko có ai chia sẻ.......Mình tường cuộc đời mình xong rồi chả có ý nghĩa....Rồi 1 ngày mình bị bệnh cảm nặng , hôn mê mình đã mơ thấy những kỉ niệm của mình và cô ấy....vui và hạnh phúc biết bao...Khi tỉnh dây dù biết là mơ nhưng mình dã có nghị lực trở lại ,tự mình quyét định cuộc dời mình, mình sẽ ko mất cô ấy lần nào nữa.....Nhưng rồi ý nghĩ thất bại lại tìm đến...Mình nghĩ mình giờ là 1 tên mập béo bụng rồi( lúc trước mình chỉ to con thôi do thời gian trầm cảm ko đi dâu cả ,ít hd nên béo ),lỡ cô ấy có bạn trai mới rồi và cũng do lỗi mình trước mà,chắc cô ấy hết thích mình rồi...v...v....Mình tự nhủ ko được yếu hèn như trước nữa, mình lấy hết can đảm tìm đến nhà bạn học của cô ấy thì......nhà cô ấy đã giải tỏa và chuyển đến nơi khác rồi,mà n` bạn kia cũng ko biết.....Thất vọng nhưng ko từ bỏ mình lên trường cấp 3 của cô ấy hỏi địa chỉ nhưng .....người ta ko cung cấp thông tin vì sai luật( Ko cung cấp tt cho bất cứ ai).....Bây giờ mình thật sự chán nản lắm, muốn từ bỏ nhưng mình nhận ra rằng mình phải gặp lại cô ây nói tiếng xin lỗi, và thộ lô rằng mình ''yêu'' cô ấy rất nhiều...Các bạn ai đã tùng trải hay có kinh nghiệm xin hay chia se lời khuyên với mình,có cách nào tìm lại ko hay thật sự là vô vọng...cảm ơn đã dọc và chia sẻ
(kẹp nơ nè ,bút nè , thẻ thư viện nè (cô ấy thích đọc sách lắm)....Thời gian lặng trôi ....hai đứa thích nhau lúc nào ko biết ko nói ra, nhưng đâu cần phải nói....Rồi đến lớp 5 chuyển cấp cô ấy tặng mình thiệp giáng sinh(
Lúc ấy mình vui lắm những lời trong thiệp ấy mình ko thể nào quên)...Rồi mình cũng lấy hết can đảm của 1 tên nhoc , mua 1 tấm thiệp để tặng cô ấy,trong lúc viết thiệp , mẹ mình phát hiện rồi cấm mình ko được thích chuyện bạn trai bạn gái nhăng nhít( Vì từ lúc nhỏ mẹ mình dạy chuyện trai gái là ko tốt là nhăng nhít ko được nghĩ đến chuyện đó )...Thật ra mẹ mình đã nghị rồi... những món quà mình mua mà ko dám tăng mẹ mình lúc dọn phòng đã phát hiện trong cặp của mình, nhưng mẹ ko nói......thế là lá thiệp đó ko bao giờ có thể đến tay cô ấy,mẹ mình cũng cấm ko cho choi với cô ấy nữa....Lúc ấy mình buốn lắm,nhưng vì thương mẹ mình đã hứa...Ngày hôm sau. cô ấy vẫn vui vẻ cười đùa chờ thiệp của mình, nhưng ko mình ko nói gì cả, lạnh nhạt với cố ấy,cố ấy ko hiểu và cố ấy đã khóc..Rồi ngày thi chuyển cấp hai đứa học 2 nơi khác nhau,tấm thiệp đó mình còn giũ mãi, đêm nào cũng lấy đọc...Mình nghĩ ko bao giờ có thể gặp lại cô ấy nữa...Đến năm lớp 9, tình cờ như duyên số mình gặp lại cô ấy tại 1 trường học thêm anh ngữ....cô ấy gọi tên mình...cảm giác ấy....hạnh phúc biết bao...Mình muốn giải thích chuyện lúc trước với cô ấy và hửa sẽ mãi ko xa cô ấy nữa....Nhưng lần này lời hứa với mẹ mình lại chiến thắng,hai đứa nói chuyện bâng quơ,dường như trong ánh mắt lời nói của cô ấy mong mình sẽ hỏi thăm, giải thích chuyện lúc trước sẻ xin SDT , đỉa chỉ nhà của cô ấy...Cô ấy chờ mãi rồi cuộc gặp lại ấy chỉ kết thúc bằng mấy câu vẩn vơ:Mình :H chào T nha!
Cô ấy : Uh...
Mình:....im lăng rồi nói
-Mình có chuyện muốn nói với cậu
Cô ấy: H nói đi
.......Nói nói nói đi đừng tử dối lòng mình nữa (Mình tự bảo )...
-Chúc T thi tốt và vào trường T thích nha....Mình đã thất bại
...Rồi hai đứa chia tay và đó là lần gặp cuối của 2 đứa
Mình vào cấp 3 , kỉ niệm duy nhất của mình với cô ây cũng đã mất(Nhà mình xây mới tấm thiêp trong cuốn sách , mẹ mình tường sách cũ đem bán )....rồi mình mắc bệnh trầm cảm vì quá nhớ cô ấy+chuyện gia đình ko vui vẻ+bạn bè phản bôi+GV ko công bằng(chỉ biết ''mony'' ...Thi DH mình cũng nghe lời cha mẹ vào trường mà mình ko thích và ko co 1 kĩ năng vè ngành học...Chán nản+bệnh tram cảm càng năng vì ko có ai chia sẻ.......Mình tường cuộc đời mình xong rồi chả có ý nghĩa....Rồi 1 ngày mình bị bệnh cảm nặng , hôn mê mình đã mơ thấy những kỉ niệm của mình và cô ấy....vui và hạnh phúc biết bao...Khi tỉnh dây dù biết là mơ nhưng mình dã có nghị lực trở lại ,tự mình quyét định cuộc dời mình, mình sẽ ko mất cô ấy lần nào nữa.....Nhưng rồi ý nghĩ thất bại lại tìm đến...Mình nghĩ mình giờ là 1 tên mập béo bụng rồi( lúc trước mình chỉ to con thôi do thời gian trầm cảm ko đi dâu cả ,ít hd nên béo ),lỡ cô ấy có bạn trai mới rồi và cũng do lỗi mình trước mà,chắc cô ấy hết thích mình rồi...v...v....Mình tự nhủ ko được yếu hèn như trước nữa, mình lấy hết can đảm tìm đến nhà bạn học của cô ấy thì......nhà cô ấy đã giải tỏa và chuyển đến nơi khác rồi,mà n` bạn kia cũng ko biết.....Thất vọng nhưng ko từ bỏ mình lên trường cấp 3 của cô ấy hỏi địa chỉ nhưng .....người ta ko cung cấp thông tin vì sai luật( Ko cung cấp tt cho bất cứ ai).....Bây giờ mình thật sự chán nản lắm, muốn từ bỏ nhưng mình nhận ra rằng mình phải gặp lại cô ây nói tiếng xin lỗi, và thộ lô rằng mình ''yêu'' cô ấy rất nhiều...Các bạn ai đã tùng trải hay có kinh nghiệm xin hay chia se lời khuyên với mình,có cách nào tìm lại ko hay thật sự là vô vọng...cảm ơn đã dọc và chia sẻ





.
.