taoxanh0110 nói:
- Theo quan sát của bạn (hoặc có thể qua những buổi offline), bạn thấy độ tuổi trung bình của những người mua máy Nintendo là bao nhiêu?
- Những người chơi thường có đặc điểm gì (nhân viên văn phòng, chơi giải trí, chơi theo nhóm bạn hay như thế nào?)
- Những người mua máy Nintendo, theo mình nghỉ, thì khá trung thành với dòng những game cũ, phim hoạt hình ngày xưa (pokemon, mario), nên bây giờ muốn sở hữu 1 chiếc máy để theo đuổi sở thích. Ko biết có đúng ko?
- Điểm thú vị thu hút bạn chơi game Nintendo hơn so với các loại máy Play Station hay Xbox là gì?
- Mình thấy game gốc của Nintendo khá đắt so với túi tiền sinh viên. Mình cũng có tìm thấy một vài shop online bán 3000/game. hình như là game lậu. Mình ko biết cảm giác khi chơi game 2 đó khác như thế nào?
Chào bạn.
Mình xin phép trả lời thẳng từng vấn đề luôn.
- Với Nintendo và tiêu chí "Game for everyone", thật sự độ tuổi của người mua Nintendo quá rộng. Tuy nhiên nếu xét trường hợp dưới 18 tuổi đa số có máy do phụ huynh mua cho thì có thể nói độ tuổi này dao động từ 16 - 50.
- Cũng lại với tiêu chí "Game for everyone", thì bất kì đối tượng nào cũng dc Nintendo hướng đến. Có thể là nhân viên văn phòng - giải trí khi giải lao hoặc về nhà. Có thể là sinh viên học sinh. Có thể là couple cùng chơi với nhau. Cũng có thể là CEO của 1 tập đoàn cùng chơi với gia đình mình. Ngoài ra với 1 số lượng đầu game khổng lồ, thì dù bạn là người thích chơi game tự kỉ hay thích hội họp với bạn bè, Nintendo đều có thể đáp ứng.
- Đúng, và cũng ko hoàn toàn đúng. Nếu ngày xưa việc sở hữu 1 chiếc máy chơi game khá xa xỉ, và người chơi cũng chưa có 1 định hướng nhất định, thì khi có 1 hệ máy nào đó họ sẽ mua cho bằng hết các tựa game available để tận hưởng. Điều này trái với hiện tại, khi kinh tế phát triển và xã hội có 1 cái nhìn rộng mở hơn với game, thì ý kiến của bạn là đúng - người ta có thể mua 1 hệ máy đơn thuần chỉ để chơi 1 series nào đó mà họ yếu thích.
- Với câu hỏi này, có lẽ trước hết phải nói đến tiêu chí của các hãng. Xbox tạm thời bỏ qua 1 bên, vì nó nằm ở 1 phân đoạn khá nhạt nhòa khi ko thật sự tạo ra 1 dấu ấn đáng kể nào so với 2 hệ còn lại.
Với Sony, tiêu chí của họ là thiết kế lịch lãm sang trọng, phần cứng mạnh, đồ họa tuyệt vời - và họ nhắm đến hi-end players, và pro gaming. Điều này đúng với cả 2 dòng console và handheld của họ.
Với Nintendo, tiêu chí là "gameplay quan trọng hơn tất cả". Do đó điều dễ thấy là thay vì đầu tư vào cấu hình máy, Nintendo lại chú trọng nhiều hơn đến việc đem lại cho người chơi những trải nghiệm mới lạ và thích thú, đủ để khiến cho nhược điểm về đồ họa trở nên ko đáng kể nữa. Lưu ý thêm là ko phải Nintendo ko thể đầu tư vào đồ họa, mà đơn giản là vì họ ko muốn đẩy giá thành những chiếc máy của mình lên quá cao, 1 phần xuất phát từ quan điểm "Game for everyone" của họ.
Lấy thí dụ cuộc chạy đua của 3DS và PSVita. Nintendo đã sớm đoán dc xu thế và họ tung ra hệ máy 3DS 18 tháng trước khi Sony kịp hoàn thiện đứa con PSVita. Kết quả là Nintendo dẫn đầu doanh số với 1 thời gian quá dư dả để họ có thể độc chiếm thị phần. Khi PSVita chào sân cũng là lúc Nintendo hạ giá bán 3DS, vì họ đã thu lợi quá nhiều trong 18 tháng này - và, còn nhiều hơn thế. 6 tháng sau, Nintendo cho ra đời bản nâng cấp 3DS XL với màn hình lớn hơn, nút bấm tốt hơn và thiết kế thân thiện hơn. Có thể nói, 24 tháng quá đủ để Nintendo lắng nghe ý kiến của người dùng về 3DS và họ cho ra đời 1 phiên bản tốt hơn, trong khi vẫn thu lợi từ bản 3DS đầu. Tuy nhiên, lợi thế lớn nhất mà Nintendo giành dc, chính là lòng tin của các NPH Game, khi cho họ thấy tiềm năng vô hạn của mình. Kết quả là trong khi 3DS sở hữu 1 danh sách dài những tựa game cực hit xếp hàng đến mãi 2015, PSVita lao đao với những tựa game mờ nhạt và ít ỏi, mặc dù về cấu hình vượt xa 3DS. Một thí dụ điển hình cho việc này, đó là tựa game Monster Hunter của Capcom, 1 tựa game flagship của Sony, đã kí hợp đồng độc quyền cho Nintendo trong 3 năm từ 2013 - 2016, khiến 1 lượng lớn fan của MH từ Sony PSP buộc phải mua 3DS/WiiU.
Cuối cùng, điểm khác biệt của Nintendo, có lẽ là vì cách tư duy của họ. Đơn giản là không có giới hạn, trong khi Sony bị gò bó và ràng buộc vào lối mòn hi-tech của mình. Quan điểm cá nhân tôi, cũng là như vậy - một tác phẩm nghệ thuật đúng nghĩa ko nhất thiết phải dc tạo hình từ những gì quá cao siêu ghê gớm - điều quan trọng là ai cũng có thể thưởng thức.
- Nói riêng về hệ 3DS, thì đúng là giá tiền 850k - 900k/ game khá cao so với túi tiền sinh viên. Nhưng điều này ko thật sự là vấn đề khi 1 tựa game 3DS có giá trị thưởng thức lâu dài cho đến khi người chơi chán. Thời gian 2,3 tháng có lẽ đủ để xoay sở số tiền đó, nếu ko tính đến việc người chơi có thể trao đổi game với nhau, hoặc bán đi mua lại các đầu game 2nd với giá 400 - 600k. Có thể nói với số tiền 500k bạn có thể tận hưởng hết các tựa game 3DS, nếu có đủ kiên nhẫn để chờ người khác xả băng ra. Chỉ có những người chơi có điều kiện kinh tế mới nghĩ đến việc mua băng gốc để sưu tập - và với đối tượng này thì số tiền 900k ko thật sự là 1 gút mắc.
Hy vọng bài viết này có thể giúp ích cho project của bạn. Nếu có gì thắc mắc thêm bạn cứ tự nhiên hỏi.
Thân.