Chương 17: Joker
Akise đứng dậy và chùi máu trên miệng:
-Đừng vội cười! Ta chưa chết đâu!
Mary mừng rỡ:
-Akise!
Josuke sửng sốt:
-Vô lý!
Akira cau mày:
-Tên này nhanh thật! Cái khoảnh khắc ta chém vào người Akise thì hắn đã kịp sử dụng Tứ Môn Huyền Vũ để bảo vệ cơ thể nên nhát chém chưa đủ để lấy mạng hắn!
Akise nói:
-Kế hoạch của ngươi bị phá sản rồi, Akira!
Akira nhếch mép cười:
-Nhưng với khả năng của ngươi thì không thể chạm vào được một cọng long chân của ta đâu!
-Thật ư
Akise lao tới giơ bàn tay lên và làm động tác giống như một con hổ đang vồ mồi. Akira thầm nghĩ:
-Đó chỉ là hư chiêu!
Quả thật, đòn tấn công của Akise dừng lại ở khoảng không cách mặt của Akira khoảng mười xăng ti mét. Nhưng Akira chưa kịp vung kiếm thì hắn cảm thấy đau đớn ở sống mũi.
Akira lảo đảo lùi ra sao. Mũi hắn chảy máu ròng ròng.
-Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Akise nhếch mép cười:
-Tứ Môn Bạch Hổ! Chỉ cần ở trong phạm vị mười xăng ti mét thì ta vẫn có thể đả thương mi!
Akira gầm lên:
-Đồ chết tiệt! Tao sẽ….
PHẬP!
Mũi tên bay xuyên qua đầu Akira. Cậu sửng sốt:
-Ngươi giết cả đồng bọn ư?
Josuke nhảy từ bờ tường xuống đất:
-Chết đi! Ta sẽ là người duy nhất có được bí kíp Ma Công!
Vừa dứt câu, Josuke lao tới tấn công Akise. Nhưng cậu lập tức nhận ra những mũi tên từ không trung đao lao thẳng về phía cậu. Nhưng những mũi tên cắm vào cơ thể Akise rồi rơi ra ngoài. Đó là sức mạnh của Huyền Vũ!
Xoẹt!
Josuke cầm cây cung chém thẳng vào chân Akise. Cậu đã bị thương. Hắn ta lạnh lùng nói:
-Cây cung của ta sắc bén lắm đó!
Chỉ bằng quan sát, Josuke đã nhận ra bí mật của Huyền Vũ. Đó là khả năng dồn khí để bảo vệ cơ thể. Khi khí bảo vệ phần trên thì phần dưới cơ thể sẽ không được bảo vệ. Tên này quả thực là kẻ nguy hiểm nhất ở thế giới ngầm.
Và Josuke tiếp tục tấn công lần hai, Akise đã rất lo lắng vì không biết đối phó ra sao.
BỐP!
Mary ném cục đá trúng ngay vào đầu Josuke. Hắn bị mất tập trung và nhận thấy Akise đã biến mất. Hắn giơ cây cung lên:
-Ngươi ở đâu? Hãy ra mặt đi!
Và Akise xuất hiện ném vài mũi tên về phía Josuke. Hắn ta gạt hết sang một bên. Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên sau lưng hắn :
-Đây là Di Ảnh Bộ Pháp của Chu Tước !
Josuke kinh ngạc khi thấy Akise đã xuất hiện ở phía sau từ lúc nào. Và hắn đã không thể nào phản ứng kịp trước tình huống này…..
-AKISE ! ĐỪNG GIẾT NGƯỜI NỮA !
Akise giật mình và mở to mắt ra. Cậu nhảy lùi ra sau và thở hổn hển. Vừa rồi Josuke đã thoát chết. Chỉ cần trúng một đòn thôi là hắn sẽ mất mạng.
Josuke quệt mồ hôi trán. Akise lạnh lùng nói:
-Các ngươi quả không hổ danh là những kẻ mạnh nhất võ lâm….nếu không nhờ Mary chắc ta thua rồi…..
Sát khí lẫn đấu khí hoàn toàn biến mất. Đôi mắt của Akise đã hiền hòa trở lại. Nhưng Josuke biết hắn đã thua rồi. Bởi vì lúc nãy Akise đã kịp giảm lực tấn công xuống nên hắn chỉ bị gẫy mấy cái xương sườn.
Akise đột ngột lấy một cuốn sách bìa đen trong túi áo ra và đốt nó. Josuke hốt hoảng lao tới:
-NGƯƠI ĐIÊN RỒI À? CÓ BIẾT NÓ GIÁ TRỊ CỠ NÀO KHÔNG?
Akise đánh văng hắn ra xa và hét lớn:
-Các ngươi điên rồi! Các ngươi bất chấp thủ đoạn để có được thứ này! Ta luôn giữ nó bên mình để có thể nhớ về cha ta! Nhưng giờ đây không quan trọng nữa……
Cậu nhìn Mary và toét miệng cười:
-Bởi vì ta đã không còn cô đơn nữa!
Mary cũng mỉm cười với Akise. Cậu bước tới và bế Mary lên. Josuke sửng sốt. Hắn nhìn cuốn sách bị thiêu cháy rồi ngồi thụp xuống. Và hắn….mỉm cười. Đã lâu lắm rồi hắn mới cười. Đó là một nụ cười buồn.
Josuke từ khi sinh ra đã có thể chất yếu ớt nên hay bị bạn bè bắt nạt. Một cô gái thường xuyên bênh vực cậu. Cậu yêu cô gái đó. Nhưng cô gái đó đã vì bảo vệ cậu mà chết. Josuke đã cảm thấy tuyệt vọng, cậu cảm thấy mình thật vô dụng. Kể từ đó, Josuke đã trở thành một sát thủ với mục đích là muốn trở thành Minh Chủ Võ Lâm. Vì chỉ như vậy cậu mới có thể bảo vệ được những người mà cậu yêu quý.
Khi nhận ra tình cảm giữa Akise và Mary, điều đó làm Josuke nhớ lại chuyện cô gái đó đã chết để bảo vệ cậu. Josuke tin rằng mình không giống những tên súc sinh như Ricky, Musashi và Akira. Những kẻ lấy việc bắt nạt và giết người làm thú vui. Nhưng cậu chợt nhận ra rằng việc mình đang làm chẳng khác gì như những kẻ chuyên ức hiếp người yếu đuối.
Josuke buồn bã nhớ về cô gái đó và tự chĩa cây cung vô đầu mình:
-Anh sẽ đi theo em……
Mary hét lên:
-KHOAN ĐÃ! ĐỪNG LÀM VẬY!
Josuke sửng sốt:
-Này, cô gái! Không phải tôi là người đã đầu têu việc giết chết cô để bịt đầu mối ư?
Mary nhoẻn miệng cười:
-Anh đã biết sai rồi mà! Dù là kẻ xấu thì họ vẫn nên có một cơ hội để làm lại cuộc đời! Cả cậu nữa, Akise! Đừng ám ảnh về việc đã lỡ tay đánh chết em gái mình nữa! Hãy để lại quá khứ phía sau, chúng ta vẫn còn tương lai ở phía trước cơ mà!
Josuke và Akise sửng sốt. Akise mỉm cười:
-Bạn nói đúng!
Josuke đứng dậy và nói:
-Ta vẫn có thể quay đầu lại được ư?
Akise nói:
-Quay đầu là bờ! Với thực lực của anh thì anh hoàn toàn có thể làm Minh Chủ Võ Lâm ! Kể từ hôm nay, Thần Quyền đã chết rồi ! Huyền thoại về Mibu Kyouichirou đã chấm hết ! Tôi thực sự đã thua ! Tôi đã lật ngược tình thế vì có sự giúp đỡ của Mary nên không tính ! Anh đã trở thành Minh Chủ Võ Lâm mới !
Josuke mỉm cười :
-Tôi hiểu ! Cám ơn nhé ! Hãy mau đưa cô gái đó đi chữa trị ngay ! Trông sắc mặt cô ấy có vẻ xấu lắm rồi !
Akise vội vã bế Mary đến bệnh viện gần đó. Mary nói một cách nặng nhọc :
-Mình yêu bạn, Akise !
Josuke cảm thấy tim đập binh binh. Cậu cảm thấy hạnh phúc đến độ muốn rớt nước mắt. Mới trước đó, ở trong công viên, cậu đã nghĩ rằng Mary sẽ không bao giờ là cô gái của cậu.
Sự xuất hiện của bốn kẻ này…..âu cũng là duyên số…..
Josuke nhảy vọt lên trên mái nhà và nói :
-Hẹn ngày tái ngộ ! Mibu Kyouichirou, à quên, Akise Aru chứ ! Có lẽ cậu không biết rằng cậu thua tôi chỉ vì lười luyện tập, Akise à ! Sau cú sốc vì mất em gái nên có lẽ cậu đã không dám sử dụng tới loại võ công nguy hiểm này nữa. Ma Công là thứ võ công thần thánh. Ta từng nhìn thấy Minh Chủ Võ Lâm có thể điều khiển khí trong cơ thể theo ý muốn.
Josuke nói hoàn toàn đúng. Tứ Môn Huyền Vũ là tuyệt chiêu phòng thủ hoàn hảo. Sở dĩ Akise chỉ có thể điều khiển khí bảo vệ một phần của cơ thể là do lâu không sử dụng đến nó. Nếu Akise có thể làm được vậy thì chiến thuật hoàn hảo của Josuke sẽ hoàn toàn bị phá vỡ một cách dễ dàng.
Josuke cúi chào lần cuối rồi biến mất :
-Hà hà! Chúc hai người hạnh phúc! Ta phải đi xưng bá giang hồ đây!
Agaard nói :
-Hôm nay trông bà xinh quá, Sera !
Sera ngạc nhiên và nhìn cậu bằng ánh mắt dò xét :
-Hôm nay có việc gì mà nịnh tôi đó hả ?
-Không phải nịnh ! Từng câu từng chữ đều là thật lòng ! Không tin bà nhìn vào mắt tôi xem !
Sau một lúc « đấu mắt », Sera cười toe :
-Cám ơn nghen !
Agaard toét miệng cười :
-Sera xinh đẹp pha cho tôi một tách trà nhé ! Kể chuyện nhiều khô hết cả cổ !
Sera khoanh tay lại :
-Á à ! Ông nịnh tôi để tôi pha trà cho ông chứ gì ?
-Đâu có !
Khuôn mặt Seigo bừng sáng :
-Cảnh này giống trong anime quá ! Bà mặc đồ hầu gái chắc đẹp lắm đó, Sera!
Sera kêu lên:
-Ông xem anime nhiều quá rồi đó, Seigo!
Sakura cười hinh hích:
-Để tôi pha cho!
Agaard làm hợp trà rồi nhe răng cười:
-Sakura thật tốt bụng! Bà thấy chưa, Sera?
Nhưng Sakura ngửa tay ra:
-Tiền công?
-Hở?
-Phí pha trà!
-Cái này mà bà cũng tính tiền hả trời?
Sera cười ha hả. Agaard đành thở dài và lấy ví ra.
Seigo bỗng reo lên:
-Tác phẩm của chúng ta vọt lên hạng 4 rồi nè!
-CÁI GÌ?
Bộ tứ chúi đầu vào cái màn hình laptop. Quả thật tác phẩm của họ đã lên hạng 4, chỉ đứng sau bộ ba siêu phẩm trong bảng xếp hạng.
Agaard nói bằng giọng kích động:
-Thật không ngờ! Với tác phẩm sau, tôi phải tìm cách lọt vào top 3 mới được!
Sera nói:
-Nếu thế thì ông phải viết thể loại kỳ ảo!
-Tại sao?
Sakura lên tiếng:
-Vì bộ ba siêu phẩm đó đều là thể loại kỳ ảo! Chúng đều có không khí của tiểu thuyết Harry Potter!
Seigo gật gù:
-Phải rồi! Từ sau khi Harry Potter kết thúc thì thể loại kỳ ảo dạng như thế rất được hâm mộ! Nó thật có sức ảnh hưởng lớn!
Agaard trầm ngâm:
-Tôi biết có mấy cuốn tiểu thuyết được cho là có không khí của Harry Potter. Đó là Chuyện Xứ Lang Biang, Percy Jackson và Charlie Bone. Hôm nay tôi sẽ đi mua mấy cuốn đó rồi nghiên cứu mới được!
Sera nhắc:
-Ông hãy đọc thử tác phẩm số 1 trong top 3 đi. Hay tuyệt vời! Tác giả viết được hơn một ngàn chương rồi mà vẫn gay cấn!
-Cái gì? Hắn là thần thánh phương nào vậy?
-Là con gái đó! Người đó có bút danh là Joker!
-Con gái ư? Đó quả là một kỳ nhân……
Sakura trầm ngâm:
-Tôi nghe trên mạng đồn người đó học ở trường mình……
*
* *
Hôm nay là cuối tháng, lớp trưởng dán giấy thông báo xếp hạng học lực ở trong lớp. Mọi khi Sakura vẫn đứng đầu lớp. Nhưng tháng này thì khác.
1.Zoe Nightshade
2.Sakura Setsumi
3.Seigo Saiga
4.Tacaza Ghiga
Zoe Nightshade là học sinh mới được chuyển vào lớp này cùng với Agaard. Cô gái này ở trong lớp chỉ ngồi chơi xếp hình chứ không hề nói chuyện với bất kỳ ai khác.
Zoe đứng nhìn bảng thông báo và nhìn Sakura rồi nhếch mép cười. Sakura cáu tiết:
-Dám cười đểu bà hả?
Sera nói:
-Bình tĩnh nào! Mấy cái vụ điểm số này thì quan trọng gì chứ!
Agaard cũng gật gù tán thánh. Zoe bước tới và nhìn Sera lẫn Agaard:
-À, hai tên học sinh cá biệt thì đương nhiên là không quan tâm tới điểm số rồi!
Sera và Agaard nổi giận đùng đùng:
-Nói cái gì hả?
Seigo cau mày:
-Sao bạn lại nói vậy, Zoe?
Zoe Nightshade bước đi mà không thèm nhìn Seigo lấy một cái:
-Những kẻ tầm thường như các người tốt nhất là đừng nói chuyện với tôi!
Seigo nghiến răng nhìn Zoe điệu đà ngồi xuống chỗ ngồi và tiếp tục trò xếp hình.
-Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Dám bơ cả mình !
Zoe có mái tóc bồng bềnh gợn sóng. Cô có dáng dấp nhỏ nhắn và mặc áo váy màu hồng được thắt ruy băng trông như búp bê. Không những học lực số một mà cô còn là tay vô địch các môn thể thao trí tuệ trong trường: Cờ tướng, cờ vua, cờ ca rô, cờ vây, thi xếp hình nhanh.
Chưa hết, không ai dám rủ Zoe tham gia các xới bạc trong lớp. Vì cô chơi tá lả hay poker thì bao giờ cũng là người thắng nhiều nhất. Rồi các cuộc thi chơi game chiến thuật(dota, đế chế, starcraft .v.v.) được tổ chức trong trường thì môn nào cô ta cũng vô địch.
Giáo viên chủ nhiệm nói chỉ số IQ của Zoe Nightshade là trên 200…..
Zoe Nightshade bỗng dừng chơi xếp hình. Cô nhận thấy Agaard cứ đứng nhìn cô chằm chằm. Cô ta nhếch mép cười:
-Đừng có thấy tôi xinh đẹp mà nhìn như thế!
Agaard nhìn cô gái này tự nhiên có cảm giác kỳ lạ. Không phải vì cô ta xinh đẹp hay gì đó. Zoe cũng chợt nghĩ ra một điều:
-Hừm….tên này là người sáng lập câu lạc bộ viết văn……và kia là ba người bạn thân của hắn…..không lẽ…..Tứ Quái SASS……..
Agaard và Zoe cứ nhìn nhau như vậy. Cả hai đều có một linh cảm gì đó rất lạ mà không diễn tả được thành lời……