Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Đa phần những cái cậu nói ở đây đâu phải là về thoại đâu. Đó là cách đạo diễn và diễn viên xử lý một cảnh quay đấy chứ.@tuan_MANU
Chính xác thì chả nhớ nổi nhưng thường thoại hay thì phải được nói với biểu cảm phù hợp, có vẻ như một thứ mà ngoài đời hay nói (nếu được đặt vào hoàn cảnh trong phim), không quá sến, và có căn thời gian phù hợp giữa các câu với nhau.
Chẳng hạn như cái dưới đây (giả tưởng):
A: "I'm sorry Father, I've sinned again."
B: "It's okay, everyone's done bad things in life, as long as you can acknowledge that."
Trong hai câu này nhìn bên ngoài thì chả có gì nhưng thật ra có vài vấn đề. Khi A nó xưng tội thì B đáng lẽ là Father thì phải tìm hiểu xem nó có tội gì trước rồi hẵng tiếp tục, đằng này phang ngay cái câu sến như vậy. Giả dụ trong phim khoảng cách giữa hai câu thoại chỉ có vài giây ngắn thì chẳng khác nào khiến câu trả lời của B là giả tạo, có chuẩn bị trước (vì độ sến của nó), hoặc đã được nói quá nhiều lần => tạo cảm giác không thành thật.
Mặt khác, cũng với cùng hai câu đó hoàn toàn có thể khiến nó trở thành hay, nếu biết đạo diễn diễn xuất cho hợp lý, và cho vào phù hợp với bối cảnh phim. Mình VD như B nó đã biết A làm điều gì xấu rồi, cho nên khi A tiếp cận và xưng tội với B (là Father) nên B mới dễ dàng xổ ra câu nói an ủi như vậy, thay vì tìm hiểu trước. Biểu cảm khuôn mặt cũng góp công lớn, nếu cả hai đều nói chuyện với mặt tỉnh như ruồi thì quá bựa, còn nếu một ông đổ mồ hôi mặt nhăn nhó hay khụm đầu nói, một ông thì hơi nhăn nhó và có chút lựng khựng khi nói (dù thoại vẫn những câu đấy) thì cảm giác của khán giả sẽ thay đổi ngay.
Thoại hay dở có nhiều yếu tố lắm, như trên cũng còn thiếu vài cái như việc đưa thông tin dư thừa vào thoại, và cũng tuỳ phim, tuỳ nhân vật mà xét. Trong Moss mình nói đến ở cái post đó, thì mình lấy đại cái này trong số nhiều câu thoại nhảm khác:
A: "What did he want from me coming here?"
B: "Everything you did till now."
A: "Everything I did?"
B: "Bring judgement he couldn't."
Đây là cái cliche cổ lỗ sỉ, ém hàng trong khi nói để tỏ vẻ ngầu, B thay vì nói huỵch tẹch hết mợ nó trong câu đầu tiên thì lại bày đặt mơ hồ rồi đợi A hỏi lại mới nói tiếpKhi nói mình nhớ ẻm còn đứng quay lưng lại hay gì ấy, nhưng nếu không phải thì vẫn đủ sến rồi
![]()
ý mình là lấy ví dụ câu tiếng anh trong 1 ngữ cảnh nào đó luôn ấy. Làm sao biết câu đấy là thoại hay câu nào thoại dởPhim thoại hay cũng giống như một người nói chuyện hay, hay cũng có nhiều kiểu hay khác nhau:
- Hài hước, dí dỏm.
- Triết lý cao siêu, tinh thông trên trời địa lý.
- Thông minh sắc sảo mà không cần đùa cợt hay động vào chuyên ngành.
..... vân vân và vân vân...

ý mình là lấy ví dụ câu tiếng anh trong 1 ngữ cảnh nào đó luôn ấy. Làm sao biết câu đấy là thoại hay câu nào thoại dở![]()

Lâu lâu có được cái thời điểm thích hợp, nên giờ mới coi Nymphomaniac Vol. 1. Phim được đạo diễn tốt nhất đó giờ của Lars. Nếu bỏ qua được mấy cảnh fuck và chuyện phải nhìn dick slideshow trong hơn một phút thì cứ phang, rất đáng bỏ thời gian vì đây là một phim cực kỳ thông minh sáng tạo về sex và miêu tả cuộc đời của một addict nói chung (chứ không chỉ riêng nymphomaniac mà thôi) Ngoài ra quay phim cũng tuyệt đẹp, âm nhạc cũng hay, câu chuyện thì đa dạng, có cảm giác dơ bựa, có yếu tố cảm động, có nhẹ nhàng có khó chịu... Nhưng mình bất ngờ nhất chính là khoản hài hước ngầm xuất hiện đây đó, cho vào rất tự nhiên và vẫn giữ được cái tông chính của phim.
Nói chung thì cũng không thích bằng Melancholia, nhưng có lẽ một phần vì mới chỉ coi phần một phần khác là vì thông điệp của Melancholia nó trọng đại hơn, là trung tâm của depression trilogy nên thích hơn (Antichrist, Melancholia, Nymphomaniac) 9/10, #4 2013 của mình tính theo lịch chính của imdb.
À còn nữa, hình như phim này ảnh hưởng chút chút bởi Solaris thì phải, cảnh rong rêu đầu phim, tông màu, cách nó chèn triết lý vd, ba của Joe thích khoa học, cả hai đều liên quan đến tìm ý nghĩa cuộc đời và tình yêu etc...
Thì cái context đấy cũng nằm trong kịch bản tức là trên giấy rồi. Cái mình nói ở đây là những thứ như diễn xuất (biểu cảm khuôn mặt đó) thì chẳng liên quan gì. Thêm cái đấy vào thì cái ta đánh giá trở thành scene rồi, đâu còn là dialogue đơn thuần nữa.Thoại nhìn trên giấy không thôi sao đủ được, kể cả khi đọc truyện chữ cũng phải đợi nó miêu tả tình hình xung quanh trước, có cốt truyện rõ ràng rồi mới phán được nó hay hay dở, có hợp lý hay không. Cái gì cũng phải ở trong context mới đánh giá được.
Chủ đề của Nymphomaniac và các phim khác nói chung của Trier ảnh hưởng rất nhiều của Carl Theodor Dreyer, một trong những đạo diễn vĩ đại nhất của Đan Mạch.
Thoại của lão thì lấy cảm hứng từ rất nhiều sách.

Thì cái context đấy cũng nằm trong kịch bản tức là trên giấy rồi. Cái mình nói ở đây là những thứ như diễn xuất (biểu cảm khuôn mặt đó) thì chẳng liên quan gì. Thêm cái đấy vào thì cái ta đánh giá trở thành scene rồi, đâu còn là dialogue đơn thuần nữa.
Chà. Nhưng phim này thoại hình như là triết lý nhất trong filmography của Lars thì phải.
Btw tiện xin lão vài cái tên đạo diễn Nhật phong cách giông giống Hiroshi Teshigahara cái, hoạt động cỡ 50s - 80s![]()
2000 phimBạn cứ xem tầm 2000 phim thì sẽ biết thoại nào hay/dở ngay hay
Đùa thôi chứ bất kỳ cái gì cũng có "rules" và "traits", nắm được nó thì sẽ hiểu được.
.
. làm sao để thấm được mấy cái "rules" và "traits" đây. help me 
(tất nhiên là k phải kiểu nhồi hết ý nghĩa ra mặt tiền như phim VN)Không cần đến 2000 đâu, độ 7 - 800 thôi, mà xem phụ đề Việt thì cảm giác của bạn đối với thoại gốc nó mất đi nhiều rồi. Đại khái là khi nghe/xem, câu thoại tạo cho bạn cảm giác thực sự thì sẽ cảm thấy nó hay thôi.2000 phim.
mà mình xem phim phụ đề chứ có phải eng sub đâu. làm sao để thấm được mấy cái "rules" và "traits" đây. help me
![]()
Mới xem Boyhood, có cái thích và có cái không, thích ở cách xây dựng nhân vật, cách cài cắm tình tiết và những tiểu tiết rất nhỏ nhưng lại cực kỳ chính xác (ít nhất với mình), và đây là một bộ phim rất Mỹ mà những người trẻ ngoài 20 có thể xem và nhìn lại cuộc sống của mình từ tuổi thơ đến hiện tại. Ngoài ra phim rất thực tế, phản ánh một thực tế nhàm chán nhưng có cách kể khéo léo và tỉ mỉ. Tóm lại thì đây là một bộ phim ghi lại rất điển hình và chi tiết về cuộc sống người Mỹ thế hệ đầu 9x hay cuối 8x, vì thế có giá trị xem lại về lâu dài.
Mới xác minh lại đúng là phim chỉ sử dụng một diễn viên đóng từ bé đến lớn trong vòng 12 năm, riêng khoản này thì phục đạo diễn sát đất về độ liều, sự tâm huyết và kỳ công với phim. Thảo nào trong phim các chi tiết được sử dụng chính xác và tỉ mỉ như vậy.
Tuy nhiên phim lại có cái gì đấy công thức, hầu như không có gì bất ngờ và nhiều chi tiết ở đây khá phổ biến trong các phim khác.