- 29/5/04
- 4,145
- 66
Đã nói đừng quan tâm đến TQDN, nó là các tác phẩm văn học, không phải sử học, không có giá trị khảo cứu về lịch sử quân sự. Còn TQC có khá hơn, nhưng văn phong nó vẫn viết theo các viết sử của phương Đông, nên thiếu chi tiết cụ thể về quân sự.Tất cả vấn đề đó đều là nghi vấn không chắc chắn. Vậy có thể nói ngược lại, cho do thám vào ko bắt được hết do thám thì sao? Vấn đề đặt ra ở đây là các chiến thuật mưu kế trong TQC hay TQDN nó đi ngược với cách thức chiến tranh của thế giới. Trong TQDN hay TQC đều quá đề cao mưu sĩ mà hạ thấp vai trò của tướng lĩnh. Điều này có lẽ bắt nguồn từ việc người viết sử là quan văn , mà thời ý trọng văn khinh võ , có tư tưởng là võ tướng thường kém thông minh
Trên chiến trường thiên biến vạn hóa. Thế bạn nghĩ sao về sử sách phương Tây mô tả Alexander đại đế thằng trận Darius nhờ ông ta liều mạng dẫn quân xộc thẳng vào trung quân của Darius khiến Darius hoảng sợ bỏ chạy? Vậy phải chăng là Alexander đại đế chỉ được cái trâu bò




Trung Quốc đánh với ngoại bang thua nhiều hơn được, lý luận kế sách rất khủng khiếp nhưng thực tế đã chứng minh chém gió không thể gây chết người. So với Việt Nam môn sử vốn rất lẹt đẹt, chưa thấy phim lịch sử nào thành công như Tam Quốc, Thủy Hử, ... nhưng thực tế toàn đánh cho nó chạy té khói.
Việt Nam khi xưa theo một số tài liệu nghiên cứu mới đây cũng có một bộ phận nhỏ dân tộc là từ dân Trung Quốc di cư xuống. Ngoài ra theo một số tài liệu nghiên cứu khác chủ yếu để "bành trướng tinh thần" thì Lạc Long Quân đáng nhẽ đã là vua của một nửa nước Trung Hoa. 
