- 13/11/16
- 0
- 90
- Banned
- #1
Lại thêm những giây phút suy tư, lại thêm những đêm mất ngủ, lại thêm những suy nghĩ chẳng thể đuổi được ra khỏi đầu. Dù biết chỉ là tự làm khổ mình, nhưng thật không có cách nào sửa được cái tính này, chỉ có thể để mặc nó gặm nhấm từng ngày. Đúng, người ta có thể sửa được thói quen chứ đừng hòng sửa được tính cách. Chỉ có thể cố tạo một thói quen khác đối lập để phủ lấp đi mà thôi.
Đây là lần thứ 2 mình vào đây trải lòng, và có lẽ cũng chưa phải lần cuối. Lần này xin phép được viết tản văn theo góc nhìn người thứ 3.
Đây là lần thứ 2 mình vào đây trải lòng, và có lẽ cũng chưa phải lần cuối. Lần này xin phép được viết tản văn theo góc nhìn người thứ 3.
Câu chuyện thứ hai nói:Trở lại cách đây 2 tháng, khi nó vẫn đang là một thằng nhóc vừa thất tình, ủ rũ 24/7. Và rồi một bước ngoặt mà nó không ngờ đã tới, một bước ngoặt mà nó tưởng phải vài năm nữa mới có cơ hội xảy ra: Có gái chịu đi chơi với nó
Chuyện gì phải đến cũng đã đến. Nó vốn không phải kẻ biết nói những lời hoa mỹ, nhưng em gái kia có vẻ cũng không thích những lời đó một chút nào. Có lẽ đây là cô gái dành cho nó chăng? Nhưng thêm vài lần gặp, vài lần ăn nằm (vâng, chính xác là ăn và nằm ạ), nó nhận ra suy nghĩ và quan điểm của 2 đứa là hoàn toàn khác biệt. Có lẽ nếu cố thì cũng thành đôi, cũng có thể thành một gia đình. Chỉ có điều, chắc chắn cái gia đình đó sẽ chẳng bao giờ được êm ấm theo đúng nghĩa. Không, nó đã sống trong một gia đình như thế suốt 18 năm rồi, nó quyết không chịu đựng thêm một ngày nào nữa.
Vì vậy nó phải thay đổi. Khi hai mảnh ghép lệch tông thì ắt một mảnh phải thay đổi, và nó biết kẻ đó chính là mình. Cũng không khó hiểu, vì nó vẫn luôn tự biết mình là kẻ khác người, đã biết từ ngày xửa ngày xưa rồi....
Từ khi nó im lặng nhìn ông già đánh đuổi mẹ nó ra khỏi nhà lúc nó mới 4 tuổi, cái tuổi mà bất cứ thằng nhóc nào cũng sẽ khóc toáng lên...
Từ khi nó nhận ra mình chẳng cần nghe giảng cũng có thể dễ dàng hiểu được những thứ mà bạn bè nó vắt óc cả buổi cũng không ra...
Từ khi nó bàng hoàng nhận ra mình thừa hưởng toàn bộ tính khí của ông già nó, cái thứ đã làm 3 mẹ con nó khổ sở suốt thời gian qua...
Từ khi nó học được cách im lặng trong chính ngôi nhà của mình...
Từ khi nó làm lơ với cô nàng lớp trưởng dù ẻm bắn tin cho cả thế giới biết rằng ẻm thích nó, và cũng là người đầu tiên cho nó biết thế nào là yêu chỉ sau cái nhìn đầu tiên (Uôi, con bé là hot girl Tỉnh, xinh vcc các bác ạ, học giỏi nữa, tóc đẹp nè, biết nấu ăn, toàn được các thiếu gia theo xếp hàng xin số thôi). Chỉ vì một lý do duy nhất, nó biết nó không có bất cứ thứ gì để xứng đáng có được cô ấy cả. Nó không muốn cô ấy phải khổ như mẹ nó bây giờ.
Từ khi nó thấy mình không thể hiểu được mỗi khi nghe bạn bè nó tán chuyện. Có lẽ nó là người duy nhất không quan tâm tới những chủ đề đó chăng?
Và từ khi mà chính bạn bè nó cũng không hiểu nó đang nói gì....
Nó cố gắng, cố tìm những lý do, những biện pháp để thay đổi bản thân. Nhưng rút cục lại chỉ nhận ra, có những thứ dù muốn cũng rất khó thay đổi, và có những thứ mà sâu trong thâm tâm nó cũng không muốn thay đổi một chút nào. Chỉ có thể kìm hãm, để rồi chúng có thể vô thức bung ra bất cứ khi nào.
Rồi một cách tự nhiên, đầu nó nghĩ tới viễn cảnh buông tay. Ha, dù sao thì mọi chuyện chỉ mới diễn ra có một tháng, chưa có gì sâu đậm, với em ấy đây cũng đã là lần thứ 3, chuyện chia tay chắc cũng không có gì quá đau khổ với em ấy. Nhưng với nó, mọi thứ của nó ở đây, mọi cái lần đầu của nó đều ở đây, liệu nó có dễ dàng buông không? Nhưng chẳng phải nếu tiếp tục sẽ chỉ làm khổ nhau thôi còn gì?
Có một điều đã làm nó mất ngủ suốt mất tuần nay nhưng vẫn không tìm ra lời giải. Tại sao mọi chuyện lại diễn ra quá nhanh như vậy? Tại sao em ấy lại quá thoải mái với nó, như thể hai người đã quen nhau từ lâu? Tại sao em ấy lại chấp nhận một kẻ mà 9/10 cô đều né tránh chỉ sau vài lời chào hỏi? Nó đã cố tìm nhiều lý do, thậm chí còn hỏi thằng em ấy vài lần, nhưng chưa bao giờ tìm được câu trả lời khiến nó yên lòng.
Nhưng thật ra, câu trả lời đã ở trong đầu nó ngay từ những buổi hẹn hò đầu tiên. Chỉ là nó cố gắng phủ nhận từ bấy đến giờ.
Với em ấy, chỉ sau vài lần gặp gỡ, ấn tượng về nó chỉ có thể là một kẻ khờ khạo, ngờ nghệch và thiếu kinh nghiệm. Em ấy cũng đã từng bị bỏ rơi vài lần trước đó, thế nên chuyện e sợ những kẻ đào hoa và vơ lấy những anh chàng khờ khạo, âu cũng là dễ hiểu. Đúng, nó đã từng nghĩ như vậy ngay từ đầu, nó không muốn thừa nhận thực ra mình chẳng có gì hấp dẫn, nên đã cố phủ nhận. Nhưng có lẽ đó là lý do hiển nhiên nhất. Nam bất hoại, nữ bất ái (trai không hư thì gái không yêu). Cái chân lý đã được kiểm chứng qua bao nhiêu thế hệ, đã có người bảo nó rằng chỉ có những cô gái bị bỏ rơi, bị lừa dối tình cảm mới thèm để mắt đến nó. Đây chẳng phải làm minh chứng quá rõ ràng sao. Nhưng liệu có chính xác không? Nó cũng chẳng thèm quan tâm nữa.
Còn đối với nó? Ha, chẳng phải đã quá rõ ràng sao? Một thằng nhóc lủi thủi một mình suốt cả năm trời, giờ lại có 'con gái', giống như đi dạo mà đá phải cục vàng vậy. Nếu không thì vì lý do gì mà nó phải lòng một đứa con gái phản lại mọi hình tượng nó từng xây dựng trong lòng?
Thôi chết, Nó đã đã có một lý do mất rồi, có lẽ giờ nó sẽ không thể níu kéo nếu như có người nói lời chia tay....
Mới 1 tháng, nhưng đã có những xích mích, những hiểu lầm, những ái ngại, những ác cảm...
Nó đã cố gắng giải thích, cố nói chuyện, cố học hỏi, cố tìm tiếng nói chung, nhưng em ấy cũng như bao người, không thể hiểu được nó....
Trong khi chính nó lại không thể thay đổi...
Có lẽ... nó đã không còn đủ tự tin để yêu em nữa....
Câu chuyện thứ nhất nói:Buồn quá các bác ạ, chẳng biết phải tâm sự với ai. Avatar của mình là nhân vật chính trong bộ phim "Tôi có ít bạn". Vâng, chính xác là mình chẳng có người bạn nào cả (một người bạn thực thụ có thể sẵn sàng chia sẻ những lúc khó khăn, những lúc có tâm sự, chứ đám bạn học bạn xã giao thì không tính), nên đành viết ra đây chỉ mong bớt đi những suy tư trong lòng.
Mình, một thằng sinh viên mới ra trường, trải qua những ngày tháng vô lo vô nghĩ, không chăm chút bản thân, kèm thêm tạng người thấp bé nhỏ con, cùng khuôn mặt bình dị (nếu không muốn nói là xấu). Đi xin việc ở một công ty nhỏ, ừ thì cũng vào thử xem thế nào.
Và đó là lần đầu tiên mình gặp em, ấn tượng đầu là khuôn mặt xinh xắn dễ thương, nhưng mình đặc biệt kết mái tóc suôn dài (mình thích con gái để tóc dài, thẳng, kiểu của mấy con ma nhật ấy). Suy nghĩ đầu tiên nảy trong đầu mình lúc ấy là "chắc em ấy có người yêu rồi, chứ như mình làm gì tới lượt". Hơn nữa một thằng INTP lầm lì như mình liệu có xứng với tuýp người vui vẻ, năng động như em ? Ừ thì biết là hèn, nhưng mình vẫn cứ giữ cái suy nghĩ đó tới 2-3 tuần sau, khi em ấy có việc tới nhờ. Ôi giọng nói sao mà dễ thương đến thế, chuẩn gu của mình luôn. Thế là từ hôm đó tâm tư ghê lắm, các cụ có nói gì nhỉ? À đúng rồi, "con thầy, bồ bạn, gái công ty", những đối tượng đó là cấm được có tình ý. Tất nhiên một thằng trẩu như mình làm gì hiểu được hết ý nghĩa của câu nói ấy. Ừ thì bồ bạn và con thầy mình còn hiểu, nhưng gái công ty thì sao? Nghĩ ra một loạt lý do nhưng có vẻ chẳng có cái nào khiến cảm xúc trong lòng mình lắng xuống cả.
Thế là quyết định lân la hỏi thông tin về em nó, qua lời vài con chim lợn không đáng tin cậy nên cũng chẳng biết được gì. Chỉ biết thêm là ai cũng quý (ừ tất nhiên) và em nó cũng có không ít người theo đuổi. Chà, có vẻ hơi căng, chẳng lẽ lại hỏi thẳng trong khi chưa quen biết gì mấy? Thế là lại thêm mấy tuần nữa thăm dò để kiếm cơ hội thả thính :v. Cuối cùng cũng hỏi thẳng được, em đang thích người khác, và có vẻ không phải người dễ bị lung lay chỉ bằng vài lời tán tỉnh. Ấn tượng ban đầu của em đối với mình vốn đã chẳng có gì tốt đẹp, liệu còn có chút cơ hội nào không?
Sau đó là cứ tiếp tục kiếm cớ lảng vảng, coi em nó có để ý gì mình chăng, nhưng hình như chỉ toàn làm phiền thì phải? Rồi đến hôm đó, lần đầu được nghe tiếng em cười, điệu cười như một vài người nhận xét là hơi vô duyên, nhưng mình chỉ thấy đó là tiếng cười rất tự nhiên, như đứa trẻ con phá lên cười chỉ vì chúng thấy vui, chứ không phải tiếng cười giả tạo để cố hòa đồng, để phô cái duyên dáng, dễ thương của mình. Đến đây thì mình biết là đã đổ hoàn toàn rồi. Có thể nhiều người sẽ nói mình còn trẻ chưa từng trải nhiều, chưa thể hiểu thế nào là tình yêu được. Nhưng với mình, muốn được ở bên em, được trò chuyện, tâm sự cùng em, được thấy em vui, được nghe giọng nói tiếng cười của em mỗi ngày và sẵn sàng thay đổi, hi sinh vì em thì tức là đã yêu em rồi.
Tìm hiểu 1 chút coi em thích gì, kiếm thông tin trên mạng, fb, diễn đàn, nhờ con bạn không thân cho lắm tư vấn, blah blah... Nói chung là như 1 thằng stalker thứ thiệt. Xong xuôi đâu đấy thì bắt đầu đi tìm thằng địch, dù sao cũng phải biết địch biết ta chứ. Đến đây thì sự việc tiến triển theo một chiều hướng không thể phũ phàng hơn, khi mình phát hiện 'địch' lại là một ông anh mà mình nể và tin tưởng tới mức nhờ tư vấn tình cảm
. Thực ra mình cũng đã nghi ngờ ông này là địch từ trước vì có vẻ thân với em ấy hơn người khác (cũng vì lý do này nên mới nhờ ổng tư vấn) và em ấy cũng thoải mái hơn rất nhiều, nhưng lại nghe đồn ổng có ny rồi, và cũng thấy hay giấu diếm với một cô nào đấy, đâu ai ngờ... Chà, địch này thì mạnh quá, mình đã nghĩ nếu là một thằng trẩu nào đấy cỡ như mình thì có lẽ mình sẽ có cơ hội, nhưng thế này thì sao chơi? Thôi thì đành gắng từ bỏ, bởi vốn dĩ từ đầu cơ hội đã mong manh, giờ lại vướng thêm hai chữ "bồ bạn" nữa, là thằng con trai cũng phải có tự trọng chứ? Nhờ ổng nhắn với em ấy là mình sẽ không làm phiền nữa (lúc này thì ẻm cũng biết mình có ý theo đuổi rồi).
Nhưng đời đéo như mơ, mấy ngày sau đó là đấu tranh nội tâm kịch liệt, rút cục trái tim mình vả sml thằng tự con nhà ông trọng. Kệ xác bồ bạn với chả gái công ty, kệ xác người đời chê cười, vẫn phải nói cho em ấy biết tình cảm đã, rồi ra sao thì ra. Thế là mất mấy hôm lên công ty trông như thằng chết trôi, lại đúng dịp mấy thằng bạn rủ gặp một bữa. Sẵn có tâm sự, lần đầu tiên kể từ khi vào ĐH mình đã uống tới say (say nhé, đéo phải tê tê thôi đâu nhé), vui mồm kể chuyện, bị mấy thằng đó khích. Rồi, một thằng trẩu với tý cồn trong máu, chắc các bác cũng hiểu, thế là phi thẳng qua chỗ ẻm, xin được làm phiền lần chót. Và sau đó là lần đầu tiên mình được trải lòng với người mình yêu mến, nói hết tất cả suy nghĩ, tâm tư mà không một chút ngại ngùng. Mình nói em không cần trả lời, bởi mình đã biết rõ câu trả lời rồi, nhưng nghe những lời của em mới thấy số phận trớ trêu đến mức nào.
"Em cần một người chín chắn để cho em những lời khuyên khi cần", vậy mà giờ mình lại đứng trước mặt em - đứng không vững, nói không ra hơi - điển hình của một thằng trẩu. Ha ha, em chỉ kém mình 1 tuổi, so về nhận thức tình cảm là đã hơn nửa cái đầu (con gái luôn trưởng thành hơn con trai cùng lứa mà), để được em coi là chín chắn chắc vẫn còn xa lắm a. "Em muốn ổn định, xác định lâu dài nên không muốn yêu chơi". Hah Hah, mình đã làm gì để em ấy nghĩ mình là một thằng chơi bời chịch xong bỏ vậy ? Nghe vậy quả thực mình rất giận, giận bản thân vì đã hành xử như thế nào mới khiến em ấy nhận định mình là người như thế. Làm sao để giải thích cho sự nghiêm túc của mình? Đây đâu phải chuyện có thể truyền đạt bằng lời? Nói mình chưa yêu, chưa cầm tay gái lần nào và hơn 20 năm trym chỉ dùng để đi đái ư? Định cầu xin lòng thương hại hay gì? Hay là buông mấy lời hứa hẹn suông như mấy bộ ngôn tình?
Tiếp đến em nói tới người kia, lý do em chọn người đó, và cả dự định trong tương lai gần của 2 người. Ôi giá như những lời ngọt ngào ấy của em là về mình. Tới đây mình mới hiểu, cơ hội của mình không phải là nhỏ, mà vốn dĩ ngay từ đầu đã chẳng có cơ hội nào, tất cả đều do mình hoang tưởng rồi hy vọng mà thôi. Ha ha, thậm chí chỉ có thể hy vọng là sẽ có một hy vọng nào đấy. Sau đó rượu nó bắt đầu ngấm nên mình cũng không nhớ rõ đã nói những gì, hẳn là mọi điều điên rồ mà một thằng phê rượu có thể lảm nhảm ra. Chỉ nhớ mình đã kìm lòng tới mức nào để không đưa tay chạm vào đôi vai nhỏ nhắn đó, để không ôm em vào lòng và cảm nhận hơi ấm từ cơ thể em. Bởi trái tim em đã dành cho người khác, và mình tôn trọng sự lựa chọn đó (cũng có thể là sợ ăn mấy cái tát và bị ghét :v). Chỉ nhớ vẫn còn nhiều điều muốn nói khi em vội vàng tạm biệt và quay đi.
Đến lúc nhận ra thì đã thấy nằm trên giường rồi (éo hiểu sao về đc nhà @@), nghĩ lại thì cứ ngỡ được nói ra sẽ nhẹ lòng hơn, nhưng không ngờ những suy nghĩ đó vừa hết, ưu tư khác lại tràn qua. Thà rằng em nói mình xấu xí, thấp bé nhỏ con, lầm lỳ ít nói hay những gì đại loại thế (vì chính mình cũng biết mình như vậy) thì có lẽ đã dễ chấp nhận hơn. Chứ còn với những gì em nói, quả thật mình không cam tâm. Nếu như số phận cho mình gặp em muộn hơn, khi đã có đủ sự chín chắn mà em cần, thì liệu cơ hội của mình có còn mong manh như lần này?
Thậm chí những ngày gần đây mình còn có suy nghĩ sẽ đợi 2 người họ chia tay, dù biết là khả năng đó cũng vô vọng như cái lúc tỏ tình thôi, bởi qua từng lời nói, cử chỉ, thái độ, mình đã biết em yêu người đó có khi còn nhiều hơn cả mình yêu em, nhưng không hiểu sao cho tới tận khi viết những dòng này, suy nghĩ đó vẫn còn đọng lại trong tâm trí. Đành chờ đợi thôi, khi điều mà em cần thì mình lại không có. Liệu mình có nên (giả vờ) làm bạn với em và âm thầm nhìn em từ phía sau? (Ha ha, mình ít nghe nhạc trẻ nhưng công nhận giống bài Phía sau 1 cô gái đang nổi thiệt :) ). Kể cả có muốn thì liệu mình có thể làm vậy không, hay lại vẫn giữ tình cảm này để gặm nhấm nỗi đau qua mỗi ngày? Có lẽ còn khá lâu nữa mình mới tìm lại được sự thanh thản trong suy nghĩ, và chắc còn lâu hơn nữa mình mới có thể để ý đến người nào khác mà không nghĩ tới em.
Ai đọc được đến đây thì công nhận cũng rảnh thật. Có thể nhiều người sẽ nói mình đàn bà, vì gái mà phải quỵ luỵ này nọ. Nhưng mình cũng chỉ biết cười trừ thôi, vì đây là những cảm xúc thật của mình. Mong nhận được sự đồng cảm cũng như chỉ bảo của mấy bác.
Chỉnh sửa cuối:

). Suy nghĩ đầu tiên nảy trong đầu mình lúc ấy là "chắc em ấy có người yêu rồi, chứ như mình làm gì tới lượt". Hơn nữa một thằng INTP lầm lì như mình liệu có xứng với tuýp người vui vẻ, năng động như em ? Ừ thì biết là hèn, nhưng mình vẫn cứ giữ cái suy nghĩ đó tới 2-3 tuần sau, khi em ấy có việc tới nhờ. Ôi giọng nói sao mà dễ thương đến thế, chuẩn gu của mình luôn. Thế là từ hôm đó tâm tư ghê lắm, các cụ có nói gì nhỉ? À đúng rồi, "con thầy, bồ bạn, gái công ty", những đối tượng đó là cấm được có tình ý. Tất nhiên một thằng trẩu như mình làm gì hiểu được hết ý nghĩa của câu nói ấy. Ừ thì bồ bạn và con thầy mình còn hiểu, nhưng gái công ty thì sao? Nghĩ ra một loạt lý do nhưng có vẻ chẳng có cái nào khiến cảm xúc trong lòng mình lắng xuống cả.
. Có thể nhiều người sẽ nói mình đàn bà, vì gái mà phải quỵ luỵ này nọ. Nhưng mình cũng chỉ biết cười trừ thôi, vì đây là những cảm xúc thật của mình. Mong nhận được sự đồng cảm cũng như chỉ bảo của mấy bác.



