Tể tướng: Người đứng đầu của các quan văn trong triều, có thể thay mặt vua xử lý mọi việc hành chính quốc gia.
Thừa tướng (Tần, Hán)
– Thái sư, Thái phó, Thái bảo : thầy, nuôi nấng, dậy dỗ vua, ba chức lớn nhất. (gọi là Tam Công)
– Thiếu sư, Thiếu bảo, Thiếu phó: quan dưới một bậc, chuyên giúp đỡ Tam Công.(Gọi là Tam Thiếu)
– Thái tể, Thái tông, Thái sử, Thái chúc, Thái sĩ, Thái bốc: giúp vua xử lý chính vụ, đứng hai bên tả hữu vua. (Gọi là Lục Thái)
– Và Ngũ Tư có:
◊
+ Tư Đồ: giữ việc nông thương, cảnh sát, giáo dục, rèn đúc dân.
+ Tư Khấu: coi về hình phạt, kiện tụng.
+ Tư Mã: thống sáu quân, dẹp yên trong nước.
+ Tư Thổ: giữ lễ của nước (tế tự, triều sinh…).
+ Tư Không: khuyến công, nông, việc thổ mộc, xét địa lợi, thiên thời.
– Thái úy: coi binh quyền, quân sự, là chức quan tổng thống việc binh. (Là quan võ ngang với Tể tướng)
– Đại học sĩ: là cố vấn của vua trong những việc trọng đại. Từ nhà Minh chức Tể tướng bị xóa, chỉ còn lại Đại học sĩ là cao nhất.
– Ngự sử đại phu: chuyên can gián, kiểm soát các quan.
– Thứ sử: (Thời Tây Hán – Đường) giám sát, coi việc hành chính đứng đầu một quận quốc, hay một tỉnh, dù dưới quyền Thái thú, nhưng là người đại diện cho Thái thú khi vào kinh, sau khi chức Thái thú được bỏ thì Thứ sử là cao nhất.
– Thái thú: quan đứng đầu một quận (tức là châu) ở thời nhà Tấn đến Hán, nhiệm vụ là thu nạp các cống phẩm của địa phương, nếu quận loạn lạc, sẽ được bổ nhiệm thêm một Đô úy có nhiệm vụ phụ trách quân sự, còn không Thái thú quản cả quân sự và dân sự của quận đó.
Quan hệ khá giống Bí thư và Chủ tịch , tùy theo khu vực và thế lực mà thấy chú nào nắm quyền lớn nhất . Mà thường do Thái Thú nắm quân quyền và đứng đầu địa phương trên danh nghĩa nên to hơn .