Còn tại sao nói phim này xoàng? Nôm na thế này: đề tài của nó rất hay, dàn cast cũng hết xảy, nhưng tổng thể phim thì xử lý rất xoàng. Cơ bản nó chỉ như 1 version Táo Quân của Mỹ, nghĩa là chửi từ đầu đến cuối và chỉ có 1 bài đấy xào đi xào lại thôi. Và nếu gọi đấy là chửi thâm chửi sâu thì có lẽ ngược rồi, vì tất cả các thông điệp trong phim đều rất đập vào mặt khán giả, nhân vật nói toẹt ra thậm chí có cả đoạn dài gào vào màn hình hết mọi thứ, chứ chẳng có gì sâu xa cả. Mặc cho dàn cast toàn diễn viên đỉnh diễn xuất hay nhưng nếu nghĩ lại mà xem bạn sẽ chẳng thấy "gắn bó" với nhân vật nào bởi nhân vật chính trong phim này chỉ đơn giản như cái loa phường tuyên truyền thông điệp cho đạo diễn. Cuối cùng là cái kết phim thì lại rơi vào cái cliche phổ biến là các nhân vật chính ngồi bên nhau bình thản đón nhận tận thế.
- Đầu bài bạn chốt phim xoàng, tổng phim xử lý xoàng xong éo sản xuất ra 1 cái dẫn chứng rõ ra là xoàng cái gì ? Nhân vật này xử lý ra sao là xoàng xong đợi dân đọc review phải tự ngộ ra xoàng cái gì hả? Review vậy chả khác gì áp mẹ cái định kiến của anh vào và bắt người ta phải đồng ý.
- Bạn so sánh là nó là 1 version Táo quân của Mẽo chửi từ đầu tời cuối và cái bài đấy xào đi xào lại nhưng bạn quên mẹ mất đây là định hướng, là mục đích của phim cơ mà bạn ơi, khác quần gì bạn chửi phim của Adam Sandler toàn hài chả có dark deep

.
"Vì tất cả các thông điệp trong phim đều rất đập vào mặt khán giả, nhân vật nói toẹt ra thậm chí có cả đoạn dài gào vào màn hình hết mọi thứ, chứ chẳng có gì sâu xa cả." - ayyyy dm chắc muốn phim show n dòng text, 1 đoạn nhạc chill và giọng rên rên của nv của khán giả phải nhận ra cái thông điệp phim hả bạn? Truyền tải thông điệp nó có n cách, cả bao nhiêu phim chọn cả trăm ngàn cách truyền tải nhưng quan trọng là trình độ thể hiện để khán giả đón nhận thế nào mới chính là thành công của phim, bạn huyt toẹt ra là do phim chọn cách này tao đéo thích nên phim nó thấy xoàng

.
- Mặc cho dàn cast toàn diễn viên đỉnh diễn xuất hay nhưng nếu nghĩ lại mà xem bạn sẽ chẳng thấy "gắn bó" với nhân vật nào bởi nhân vật chính trong phim này chỉ đơn giản như cái loa phường tuyên truyền thông điệp cho đạo diễn -

cái loa phường thể hiện tốt hay không thì đéo xét, xét theo kiểu đây là cái loa phường để phủ nhận diễn xuất và thể hiện trong phim.
- Cuối cùng là cái kết phim thì lại rơi vào cái cliche phổ biến là các nhân vật chính ngồi bên nhau bình thản đón nhận tận thế- lập lại, vẫn nitpick ngu si là sao cái phim nó end vậy nhưng mà bạn ơi bạn muốn những nv , con người trong phim phảỉ làm gì nhỉ ? Đi ăn cướp , đi giết hiếp hay là tự asspull 1 siêu giải pháp cứu loại người khi ấy nhỉ? Để anh quote lại cho chú nhớ "kêu cái end này cliche thì khác mẹ gì anh kêu phim kẻ ác cuối phim đền tội là cliche" thấy review ngu học chưa?
"Thật ra thì mày muốn trích lời ở đâu về cũng được thôi, miễn là nó support cho cái luận điểm của mày. Nhưng mày giải thích hộ tao cái là sao Mann Up - 1 cái blog vớ vẩn của VN, đéo biết thằng ất ở nào đằng sau cái review đấy, lại đáng tin hơn tạp chí nổi tiếng thế giới như Rolling Stone. Mẹ, writer của Mann Up có phấn đấu 3 đời nữa cũng đéo được viết cho Rolling Stone."
"Tao nói lần nữa cho mày hiểu: mày ko thể bắt đầu việc tư duy bằng cách mặc định đối phương sai/ngu/phake/.... xong rồi dùng chính cái đó để chứng minh luận điểm của họ sai được."

Tư duy tự ăn tự sản xuất, tự đánh giá review 1 blog VN là vớ vẩn là đặc sản khoái lạc song châu phake thua xa Rolling Stone của mày để chứng mình luận điểm của Mann Up hay Crazy là đặc sản khoái lạc song châu.