Để em giúp pác cai j` chứ cái nì nà nghề của em roài nhưng pác phải giữ lời hứa nghen
Nô en rồi người đâu chẳng thấy
Để anh buồn đong đầy nỗi nhớ
Em cố quên hay vô tình lạc bước
Để con đường không in dấu chân em
Cổng nhà thờ bao nhiêu người hò hẹn
Vắng bóng em anh nghen cả lời cầu
Ngày vắng em ngày dài nhung nhớ
Đêm vắng em giang dở giấc mơ
Không có em bến vắn mịt mờ
Anh không thấy những vần thơ đâu nữa
Em là ai mà cho anh hy vọng
Em là ai sao gieo rắt ước mong
Khi xa em tôi thấy nhớ trong lòng
Vần thơ ấy tôi vẫn thầm mong
Bài thơ này anh viết gửi cho mây
Mây theo gió đến miền xa thẳm ấy
Nếu đến được cùng em thơ sẽ nói
Đây lòng anh canh cánh ở bên trời
Anh yêu em ngày ấy đôi mươi
Hay mười sáu bây giờ anh chẳng nhớ
Chỉ biết rằng khi trong lòng hoa nở
Thì bên ngoài đâu cũng ngát mùi hương
Em nhớ không ngày ấy những con đường
Trăng như thể vì hai ta để sáng
Trời như thể vì hai ta để rộng
Tiếng cuộc đời kỳ diệu tiếng tình yêu
Viết cho em khi nắng xế sang chiều
Khi cỏ ngợp con đường khi vấng trăng đã lặn
Anh nói nhớ nói thương chẳng còn ai để nhận
Bài thơ này anh viết gửi cho mây
Và thơ này anh cũng gửi cho ai
Đang có một tình yêu như chúng mình thủa trước
Rằng được sống vì nhau là điều vô giá nhất
Rằng mỗi dòng sông không thể tắm hai lần...
Hôm qua nghe ai hát bài ca thật buồn
Lệ ai không kềm được... tự nhiên tuôn
Hôm qua ai kể tậm sự với trăng vàng
Những nổi nhớ nhung, những mong muốn
Hôm qua tôi hát bài ca u sầu
Cho ai ở xa, ai kia đã đi bấy lâu
Hôm qua tôi gửi trên gió bao lời
Hỏi tới người tình, người đang ở đâu
Những ngày tháng xa xưa êm đềm quá...
vẫn còn đây bao kỷ niệm ngọt ngào
Và còn đây một khoảng trống buồn đau
Mà thời gian không thể nào khỏa lấp...
<br>
___________________________
<br>
Còn nữa nhưng phải hồi sau mới tuôn tiếp được giờ bùn ngủ quá trời luôn rôi g9 all :)