Bao nhiêu năm trôi qua rồi nhưng tui vẫn nhớ như in cái cảm giác đầu tiên khi đứng xem một anh sinh viên chơi RE2. Đó là một cảm giác hồi hộp, sợ hãi xen lẫn tò mò, một trò chơi mang phong cách kinh dị, khoa học viễn tưởng và một chút hình sự, tức là nó kích thích óc tò mò và suy luận của người chơi, khiến cho chúng ta luôn tự hỏi, điều gì thực sự xảy ra và những nhân vật nào đang đứng đằng sau bức phong màn của một thảm họa sinh học.
Tui nhớ tiếng nhạc phòng save, nhớ những cánh cửa mở toang để lộ một khoảng tối hun hút và nhớ cả những con quái vật sinh học - biểu tượng quyền lực tối thượng của khoa học kỹ thuật, của trí tuệ con người.
Hy vọng bộ phim RE: Degeneration cũng sẽ hội tụ những yếu tố để làm khơi dậy một cơn ác mộng đã từng một thời ám ảnh vô số fan hâm mộ trên toàn thế giới. Không nhất thiết là phải có đấm đá, súng nổ vang trời hay máu me đầm đìa, tui ko thể giải thích được nhưng RE cuốn hút tất cả chúng ta bằng một phong cách rất riêng của nó.
Năm 1998, đã 10 năm trôi qua rồi, tui vẫn ko muốn kết thúc cơn ác mộng này... hehe